xang-dau
12-22-2008, 09:53 AM
Một ngày Nhân trầm ngâm nói với Quả bằng giọng rất triết lư:
- Quả à, nhờ có tao mà mày được hiện diện nơi thế gian tươi đẹp này đấy. Thế mà tao chờ mày nói một lời cảm ơn thôi cũng khó.
- Mày đúng là thằng ba hoa chích choè - Quả bật lại tanh tách - Lại c̣n ít học cũng đ̣i triết lư, mày thử ngẫm mà xem, không có tao th́ làm sao có mày được. Mày mở mắt ra mà t́m kiếm một chút đi, bất kể Quả nào cũng cho nhân gian này một cái Nhân đấy.
Thế rồi lời qua tiếng lại, lúc đầu Nhân c̣n từ tốn dùng biện pháp nhu thắng cương làm đ̣n tâm lư để khuất phục Quả, sau dần thấy Quả hăng máu măi chỉ đ̣i dùng bạo lực để giải quyết mâu thuẫn, Nhân cũng mất hết b́nh tĩnh và kiên tŕ, bèn tung chân đạp cho Quả một cái vào bụng. Không ngờ, công lực tập luyện dồn nén lâu ngày mới được dịp mang ra sử dụng làm cho Quả vỡ toác bụng ra mà chết. Lạ thay, bụng Quả mở toang hoang. Chẳng thấy máu chảy ở đâu, chẳng thấy tim gan mật ruột ở đâu, từ trong bụng Quả lăn ra một cái hạt tṛn xoe, đen bóng. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Quả c̣n th́ thào vào tai Nhân một câu vĩnh biệt:
- Mày không cần phải sợ hăi thế, cái Nhân tao để lại kia sẽ cho mày thấy lời tao nói thế nào - Nói xong Quả đi, Nhân c̣n thấy hồn nó bay lên nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng.
Thế rồi, v́ bản chất vốn hiền lành nhưng do bồng bột mà phạm tội. Nhân lúc nào cũng cảm thấy không yên, không c̣n những phút giây vô tư phóng khoáng nữa, cũng chẳng c̣n muốn tranh luận triết học với ai, Cha mẹ nó vẫn nói tên nó bao gồm cả nhân tâm và nhẫn nhịn mà sao nó không thế. Trong tù ngục nó mang theo cái hạt giống kia mà nâng niu, mà chăm bẵm. Chỉ mong một ngày cái hạt kia nở ra mầm xanh rồi đâm trồi nảy lộc, may ra ḷng dạ nó sẽ cảm thấy thanh thoát chút nào. Nó đă hiểu ngay rằng nó đă biến thành Quả từ ngày cái thằng Nhân trong nó hạ một đ̣n chí tử lấy đi sinh mạng của thằng Quả kia. Nó biết thời gian sau này sẽ măi vang trong đầu nó hai từ giá như, trong đó có một điều: giá như nó đừng tranh luận về cặp phạm trù nguyên nhân và kết quả với thằng anh em kia có phải tốt biết chừng nào.
- Quả à, nhờ có tao mà mày được hiện diện nơi thế gian tươi đẹp này đấy. Thế mà tao chờ mày nói một lời cảm ơn thôi cũng khó.
- Mày đúng là thằng ba hoa chích choè - Quả bật lại tanh tách - Lại c̣n ít học cũng đ̣i triết lư, mày thử ngẫm mà xem, không có tao th́ làm sao có mày được. Mày mở mắt ra mà t́m kiếm một chút đi, bất kể Quả nào cũng cho nhân gian này một cái Nhân đấy.
Thế rồi lời qua tiếng lại, lúc đầu Nhân c̣n từ tốn dùng biện pháp nhu thắng cương làm đ̣n tâm lư để khuất phục Quả, sau dần thấy Quả hăng máu măi chỉ đ̣i dùng bạo lực để giải quyết mâu thuẫn, Nhân cũng mất hết b́nh tĩnh và kiên tŕ, bèn tung chân đạp cho Quả một cái vào bụng. Không ngờ, công lực tập luyện dồn nén lâu ngày mới được dịp mang ra sử dụng làm cho Quả vỡ toác bụng ra mà chết. Lạ thay, bụng Quả mở toang hoang. Chẳng thấy máu chảy ở đâu, chẳng thấy tim gan mật ruột ở đâu, từ trong bụng Quả lăn ra một cái hạt tṛn xoe, đen bóng. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Quả c̣n th́ thào vào tai Nhân một câu vĩnh biệt:
- Mày không cần phải sợ hăi thế, cái Nhân tao để lại kia sẽ cho mày thấy lời tao nói thế nào - Nói xong Quả đi, Nhân c̣n thấy hồn nó bay lên nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng.
Thế rồi, v́ bản chất vốn hiền lành nhưng do bồng bột mà phạm tội. Nhân lúc nào cũng cảm thấy không yên, không c̣n những phút giây vô tư phóng khoáng nữa, cũng chẳng c̣n muốn tranh luận triết học với ai, Cha mẹ nó vẫn nói tên nó bao gồm cả nhân tâm và nhẫn nhịn mà sao nó không thế. Trong tù ngục nó mang theo cái hạt giống kia mà nâng niu, mà chăm bẵm. Chỉ mong một ngày cái hạt kia nở ra mầm xanh rồi đâm trồi nảy lộc, may ra ḷng dạ nó sẽ cảm thấy thanh thoát chút nào. Nó đă hiểu ngay rằng nó đă biến thành Quả từ ngày cái thằng Nhân trong nó hạ một đ̣n chí tử lấy đi sinh mạng của thằng Quả kia. Nó biết thời gian sau này sẽ măi vang trong đầu nó hai từ giá như, trong đó có một điều: giá như nó đừng tranh luận về cặp phạm trù nguyên nhân và kết quả với thằng anh em kia có phải tốt biết chừng nào.