gaque
02-15-2009, 07:01 AM
T́nh yêu thầm lặng
Đôi khi t́nh yêu không phải những lời nói hoa mỹ, ngon ngọt làm say đắm ḷng người, không phải những hành động cử chỉ yêu thương, chỉ là những điều hết sức b́nh dị, cứ âm thầm lặng lẽ, không cần ai biết, không cần ai hay...
Một cô gái yêu tha thiết một chàng trai nhưng bị gia đ́nh phản đối kịch liệt ngay từ đầu. Cha mẹ cô cho rằng hoàn cảnh hai gia đ́nh không phù hợp, nếu lấy nhau, cô sẽ chịu khổ suốt đời.
V́ áp lực từ phía gia đ́nh, hai người thường xuyên căi vă. Mặc dù rất yêu, nhưng cô gái hay hỏi người yêu “Anh yêu em như thế nào?”
Khi chàng trai không trả lời theo ư ḿnh, cô lại tức giận. Cứ mỗi lần như thế cùng với áp lực của gia đ́nh, cô lại trút giận vào người yêu. Nhưng anh chỉ chịu đựng trong im lặng.
Hai năm sau, chàng trai tốt nghiệp đại học và quyết định đi du học ở nước ngoài. Trước khi đi, anh cầu hôn người ḿnh yêu thương: “Anh không khéo ăn nói. Nhưng chỉ cần em biết rằng anh rất yêu em. Nếu em chịu đến với anh, anh sẽ chăm sóc em suốt đời. C̣n về phía gia đ́nh, anh sẽ cố thuyết phục bố mẹ. Em đồng ư làm vợ anh chứ?”
Cô gái đồng ư, và rồi cha mẹ cô cũng tán thành. Trước khi chàng trai đi học, họ đă đính hôn với nhau.
Cô gái bắt đầu đi làm, và chàng trai th́ tiếp tục sự nghiệp học hành của ḿnh ở nước ngoài. Họ gửi cho nhau những lời yêu thương qua thư từ và điện thoại. Mặc dù có khó khăn, nhưng chưa bao giờ họ nghĩ đến chia li.
Một ngày nọ, trên đường đi làm, cô gái bị tai nạn ô tô. Tỉnh dậy, cô nh́n thấy cha mẹ bên cạnh giường ḿnh nằm, xung quanh là màu trắng toát. Cô biết là cô đă bị thương rất nặng. Nh́n mẹ đang khóc, cô muốn an ủi. Nhưng rồi nhận ra rằng ḿnh đă mất đi một thứ vô cùng quư giá - giọng nói.
Bác sĩ nói rằng chấn thương năo quá mạnh làm mất khả năng nói của cô.
Sụp nhanh chóng, những ngày ở bệnh viện, cô chỉ biết có khóc mà thôi. Về nhà, t́nh h́nh cũng không có ǵ thay đổi. Mỗi lần nghe tiếng chuông điện thoại, tim cô nhói lên đau đớn. Cô không muốn cho người yêu biết hoàn cảnh của ḿnh, cô không muốn ḿnh là gánh nặng của anh. Cô viết một lá thư nói rằng cô không thể chờ đợi anh ta thêm được nữa và quyết định chia tay.
Kèm theo lá thư, cô gửi trả lại chiếc nhẫn. Chàng trai gửi hàng trăm lá thư, gọi không biết bao cuộc điện thoại, nhưng những ǵ cô có thể làm chỉ là khóc mà thôi.
Cha mẹ cô quyết định chuyển chỗ ở, hi vọng cô có thể quên mọi thứ và sống vui vẻ hơn.
Ở môi trường mới, cô học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Hàng ngày cô vẫn luôn tự nhủ phải quên người ḿnh yêu. Một ngày, bạn cô tới và nói rằng chàng trai đă quay về. Cô bảo bạn đừng để cho anh biết chuyện ǵ đă xảy ra đối với cô. Từ đó, không có tin tức ǵ về anh nữa.
Một năm trôi qua, người bạn của cô lại đến mang theo một cái phong b́. Đó là thiệp cưới của người yêu cũ. Cô choáng váng, đau khổ. Mở phong b́ ra, cô thấy tên ḿnh trong đó.
Khi đang định hỏi chuyện người bạn, bỗng thấy anh đứng trước mặt. Anh dùng ngôn ngữ cử chỉ nói chuyện với cô: “Anh đă dành một năm để học ngôn ngữ cử chỉ. V́ anh muốn nói với em một điều, anh chưa bao giờ quên lời ước hẹn của hai ta. Hăy để anh là giọng nói của em. Anh yêu em.”
Anh đeo nhẫn vào tay cô. Cô mỉm cười hạnh phúc.
Đôi khi t́nh yêu không phải những lời nói hoa mỹ, ngon ngọt làm say đắm ḷng người, không phải những hành động cử chỉ yêu thương, chỉ là những điều hết sức b́nh dị, cứ âm thầm lặng lẽ, không cần ai biết, không cần ai hay...
Một cô gái yêu tha thiết một chàng trai nhưng bị gia đ́nh phản đối kịch liệt ngay từ đầu. Cha mẹ cô cho rằng hoàn cảnh hai gia đ́nh không phù hợp, nếu lấy nhau, cô sẽ chịu khổ suốt đời.
V́ áp lực từ phía gia đ́nh, hai người thường xuyên căi vă. Mặc dù rất yêu, nhưng cô gái hay hỏi người yêu “Anh yêu em như thế nào?”
Khi chàng trai không trả lời theo ư ḿnh, cô lại tức giận. Cứ mỗi lần như thế cùng với áp lực của gia đ́nh, cô lại trút giận vào người yêu. Nhưng anh chỉ chịu đựng trong im lặng.
Hai năm sau, chàng trai tốt nghiệp đại học và quyết định đi du học ở nước ngoài. Trước khi đi, anh cầu hôn người ḿnh yêu thương: “Anh không khéo ăn nói. Nhưng chỉ cần em biết rằng anh rất yêu em. Nếu em chịu đến với anh, anh sẽ chăm sóc em suốt đời. C̣n về phía gia đ́nh, anh sẽ cố thuyết phục bố mẹ. Em đồng ư làm vợ anh chứ?”
Cô gái đồng ư, và rồi cha mẹ cô cũng tán thành. Trước khi chàng trai đi học, họ đă đính hôn với nhau.
Cô gái bắt đầu đi làm, và chàng trai th́ tiếp tục sự nghiệp học hành của ḿnh ở nước ngoài. Họ gửi cho nhau những lời yêu thương qua thư từ và điện thoại. Mặc dù có khó khăn, nhưng chưa bao giờ họ nghĩ đến chia li.
Một ngày nọ, trên đường đi làm, cô gái bị tai nạn ô tô. Tỉnh dậy, cô nh́n thấy cha mẹ bên cạnh giường ḿnh nằm, xung quanh là màu trắng toát. Cô biết là cô đă bị thương rất nặng. Nh́n mẹ đang khóc, cô muốn an ủi. Nhưng rồi nhận ra rằng ḿnh đă mất đi một thứ vô cùng quư giá - giọng nói.
Bác sĩ nói rằng chấn thương năo quá mạnh làm mất khả năng nói của cô.
Sụp nhanh chóng, những ngày ở bệnh viện, cô chỉ biết có khóc mà thôi. Về nhà, t́nh h́nh cũng không có ǵ thay đổi. Mỗi lần nghe tiếng chuông điện thoại, tim cô nhói lên đau đớn. Cô không muốn cho người yêu biết hoàn cảnh của ḿnh, cô không muốn ḿnh là gánh nặng của anh. Cô viết một lá thư nói rằng cô không thể chờ đợi anh ta thêm được nữa và quyết định chia tay.
Kèm theo lá thư, cô gửi trả lại chiếc nhẫn. Chàng trai gửi hàng trăm lá thư, gọi không biết bao cuộc điện thoại, nhưng những ǵ cô có thể làm chỉ là khóc mà thôi.
Cha mẹ cô quyết định chuyển chỗ ở, hi vọng cô có thể quên mọi thứ và sống vui vẻ hơn.
Ở môi trường mới, cô học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Hàng ngày cô vẫn luôn tự nhủ phải quên người ḿnh yêu. Một ngày, bạn cô tới và nói rằng chàng trai đă quay về. Cô bảo bạn đừng để cho anh biết chuyện ǵ đă xảy ra đối với cô. Từ đó, không có tin tức ǵ về anh nữa.
Một năm trôi qua, người bạn của cô lại đến mang theo một cái phong b́. Đó là thiệp cưới của người yêu cũ. Cô choáng váng, đau khổ. Mở phong b́ ra, cô thấy tên ḿnh trong đó.
Khi đang định hỏi chuyện người bạn, bỗng thấy anh đứng trước mặt. Anh dùng ngôn ngữ cử chỉ nói chuyện với cô: “Anh đă dành một năm để học ngôn ngữ cử chỉ. V́ anh muốn nói với em một điều, anh chưa bao giờ quên lời ước hẹn của hai ta. Hăy để anh là giọng nói của em. Anh yêu em.”
Anh đeo nhẫn vào tay cô. Cô mỉm cười hạnh phúc.