gaque
02-15-2009, 06:49 AM
PHẢI L̉NG EM !!!..........
Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nh́n cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nh́n mái tóc dài và mượt của em và ước ǵ em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc t́nh vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, v́ em không muốn ở một ḿnh, và tôi đă đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nh́n đôi mắt ướt nước của em và ước ǵ em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nh́n tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội măn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng ḿnh đă hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng ḿnh sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đă làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa pḥng em. Tôi chăm chú nh́n em khi em mỉm cười và nh́n bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đă có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đă là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nh́n h́nh dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nh́n em khi em nói : “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đă đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Lễ tang.
Đă nhiều năm trôi qua, tôi nh́n xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đă từng là BẠN TỐT NHẤT của ḿnh. Trong buổi lễ, người ta đă t́m thấy quyển nhật kư của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những ǵ em viết : “ Tôi chăm chú nh́n anh và ước ǵ anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước ḿnh cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một ḿnh và khóc.
Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”
----Tự động gộp hai bài liên tiếp-----
Anh đă t́m thấy em trong đám đông xa lạ. Muốn gọi tên em và hét lên thật to như ngày hôm qua: Anh đứng đây! Nhưng khônng thể, bây giờ đă đổi khác.
Em không c̣n thuộc về anh như ngày cũ. Một dấu chấm buồn đầy hương vị ngọt đắng mà thời gian không đủ nội lực dung dưỡng câu chuyện t́nh thời hoa mộng.
Giờ đây được chắp nối thành những thước phim quay chậm trên từng lối đi riêng, nhưng lại vắng bóng một người thương trên khung h́nh kỷ niệm khó quên trong đời “Một mai xa nhau, xin giữ cho nhau nụ cười...”
Em đă thầm th́ trong lần hạnh ngộ. Giọng nói của người con gái với gương mặt thanh tú đă đi qua trong nỗi đời riêng, đến hôm nay lại mang theo âm hưởng và hơi thở của thiếu phụ muộn phiền vô cớ: “Anh hăy để quá khứ ngủ yên. Em chỉ thuộc về anh trong kư ức...”
Vâng, anh hiểu điều đó. Ngày hôm qua chúng ta chỉ mới nh́n nhau, chứ chưa một lần tỉnh táo để cùng nhau nh́n về một hướng. Và bây giờ. Chia tay nhau là điều phải xảy ra trong đời mà không hề bận tâm hay ân hận điều ǵ. Nhưng, ngẩn ngơ chao ḷng khi chúng ta cùng chạm vào một điều quá đỗi thiêng liêng, đó là cơi thiên đường giờ chỉ c̣n lại đong đầy nỗi nhớ.
Lời khuyên của em hoàn toàn có lư. Hăy để quá khứ ngủ yên và lụi tàn!
Anh đă tỉnh giấc và kịp nhận ra sự hiện hữu của em nhưng đă xa thật rồi, v́ hằn lên dấu vết khờ dại vụng về một thời. Đoạn kết mối t́nh đầu trong trắng, giờ chỉ c̣n lại dấu chấm buồn tuyệt mỹ của hành tŕnh t́m kiếm khôn nguôi giữa hia nửa thương yêu, nhưng đă lạc loài nguội lạnh.
Chiều qua, anh đắm ḿnh trong mưa. Những cơn mưa hồng độ lượng của đất trời vừa đủ nẩy mầm ước mơ thanh xuân và hồn nhiên tươi tắn như ngày nào, để giờ đây bất chợt vỗ về từ nơi chốn xa xăm “Lời hẹn thề là những cơn mưa...”
Theo thời gian chất chồng đă làm cho anh kiên nhẫn ngồi đọc đến thuộc ḷng ḍng tâm t́nh sâu lắng sau cùng của em gửi lại, đang ngự trị trong ngăn kéo đời anh. Và mỗi lần đọc là một lần giao cảm vọng lại những cung bậc chan chứa thiết tha đến tê ḷng giữa hai đầu nỗi nhớ, được nghiêng xuống trên từng nét bút tṛn đầy nguyên sơ h́nh hài người thiếu nữ đôn hậu và duyên dáng trong đôi tà áo trắng, nhưng không ít những giọt lệ làm nḥa đi vài chỗ: “Như là một giấc mơ hoa. Ngang trái mùi hương đă bay xa. Nửa hồn chếnh choáng trong thầm lặng. Nửa hồn thơm thảo bản t́nh ca...”
Anh dặn ḷng, hăy gói hết những nỗi niềm sót lại để chôn vùi vào sâu thẳm riêng tư, rồi xóa đi những nghiệt ngă bất hạnh của t́nh đời. Những cay đắng của t́nh trường đă làm lạc lối, cô quạnh như một định mệnh khắt khe không thể tránh né, cuối cùng sẽ chối bỏ chúng ta để ra đi mà thôi. “Xin tạ ḷng người, hẹn ḥ nhau đến kiếp mai...”
Ngày mai nếu trở lại tuổi hai mươi, anh sẽ không để lạc nhau một lần nữa. C̣n bây giờ, chúng ta măi măi vẫn là những người bạn chân thành bền bĩ như thuở nào cho đến măn kiếp nhân sinh. Và sưởi ấm cho nhau bằng t́nh thân được thắp sáng từ ngọn đuốc tâm linh và trái tim chân thật. Ngày mai sẽ không c̣n lặp lại lỗi lầm cũ, nh́n nhau đến độ lăng quên cùng nhau nh́n về một hướng.
T́nh yêu nẩy sinh từ t́nh bạn. Điều đó đúng thôi. Nhưng nhiều khi trong đời có không ít t́nh bạn bắt đầu nguồn từ chuyện t́nh dang dỡ v́ một nguyên cớ vô t́nh nào đó, mà bây giờ người trong cuộc điều chợt nhớ v́ ḷng bao dung thúc bách muộn màng.
Anh luôn tâm niệm và hy vọng duyên lành sẽ đến với chúng ta, những người thiện tâm. C̣n em, đôi mắt như sầu bay trên lá sẽ lấy lại niềm tin được chắp cánh từ những tín hiệu b́nh yên của hôm nay “Ai mất th́ sẽ được. Ai t́m th́ sẽ thấy...”
Sau cơn giông, trời lại sáng. Đóa hồng sẽ khoe sắc rực rỡ trong ḷng mỗi người. Em hăy vững tin sự kỳ diệu nhiệm mầu thánh thiện đó, chỉ có điều xảy ra sớm hay muộn mà thôi.
Ngày mài, những thước phim buồn bă đó sẽ không c̣n tái hiện để ngậm ngùi nuối tiếc, phải không em
Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nh́n cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nh́n mái tóc dài và mượt của em và ước ǵ em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc t́nh vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, v́ em không muốn ở một ḿnh, và tôi đă đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nh́n đôi mắt ướt nước của em và ước ǵ em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nh́n tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội măn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng ḿnh đă hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng ḿnh sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đă làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa pḥng em. Tôi chăm chú nh́n em khi em mỉm cười và nh́n bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đă có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đă là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nh́n h́nh dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nh́n em khi em nói : “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đă đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Lễ tang.
Đă nhiều năm trôi qua, tôi nh́n xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đă từng là BẠN TỐT NHẤT của ḿnh. Trong buổi lễ, người ta đă t́m thấy quyển nhật kư của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những ǵ em viết : “ Tôi chăm chú nh́n anh và ước ǵ anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước ḿnh cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một ḿnh và khóc.
Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”
----Tự động gộp hai bài liên tiếp-----
Anh đă t́m thấy em trong đám đông xa lạ. Muốn gọi tên em và hét lên thật to như ngày hôm qua: Anh đứng đây! Nhưng khônng thể, bây giờ đă đổi khác.
Em không c̣n thuộc về anh như ngày cũ. Một dấu chấm buồn đầy hương vị ngọt đắng mà thời gian không đủ nội lực dung dưỡng câu chuyện t́nh thời hoa mộng.
Giờ đây được chắp nối thành những thước phim quay chậm trên từng lối đi riêng, nhưng lại vắng bóng một người thương trên khung h́nh kỷ niệm khó quên trong đời “Một mai xa nhau, xin giữ cho nhau nụ cười...”
Em đă thầm th́ trong lần hạnh ngộ. Giọng nói của người con gái với gương mặt thanh tú đă đi qua trong nỗi đời riêng, đến hôm nay lại mang theo âm hưởng và hơi thở của thiếu phụ muộn phiền vô cớ: “Anh hăy để quá khứ ngủ yên. Em chỉ thuộc về anh trong kư ức...”
Vâng, anh hiểu điều đó. Ngày hôm qua chúng ta chỉ mới nh́n nhau, chứ chưa một lần tỉnh táo để cùng nhau nh́n về một hướng. Và bây giờ. Chia tay nhau là điều phải xảy ra trong đời mà không hề bận tâm hay ân hận điều ǵ. Nhưng, ngẩn ngơ chao ḷng khi chúng ta cùng chạm vào một điều quá đỗi thiêng liêng, đó là cơi thiên đường giờ chỉ c̣n lại đong đầy nỗi nhớ.
Lời khuyên của em hoàn toàn có lư. Hăy để quá khứ ngủ yên và lụi tàn!
Anh đă tỉnh giấc và kịp nhận ra sự hiện hữu của em nhưng đă xa thật rồi, v́ hằn lên dấu vết khờ dại vụng về một thời. Đoạn kết mối t́nh đầu trong trắng, giờ chỉ c̣n lại dấu chấm buồn tuyệt mỹ của hành tŕnh t́m kiếm khôn nguôi giữa hia nửa thương yêu, nhưng đă lạc loài nguội lạnh.
Chiều qua, anh đắm ḿnh trong mưa. Những cơn mưa hồng độ lượng của đất trời vừa đủ nẩy mầm ước mơ thanh xuân và hồn nhiên tươi tắn như ngày nào, để giờ đây bất chợt vỗ về từ nơi chốn xa xăm “Lời hẹn thề là những cơn mưa...”
Theo thời gian chất chồng đă làm cho anh kiên nhẫn ngồi đọc đến thuộc ḷng ḍng tâm t́nh sâu lắng sau cùng của em gửi lại, đang ngự trị trong ngăn kéo đời anh. Và mỗi lần đọc là một lần giao cảm vọng lại những cung bậc chan chứa thiết tha đến tê ḷng giữa hai đầu nỗi nhớ, được nghiêng xuống trên từng nét bút tṛn đầy nguyên sơ h́nh hài người thiếu nữ đôn hậu và duyên dáng trong đôi tà áo trắng, nhưng không ít những giọt lệ làm nḥa đi vài chỗ: “Như là một giấc mơ hoa. Ngang trái mùi hương đă bay xa. Nửa hồn chếnh choáng trong thầm lặng. Nửa hồn thơm thảo bản t́nh ca...”
Anh dặn ḷng, hăy gói hết những nỗi niềm sót lại để chôn vùi vào sâu thẳm riêng tư, rồi xóa đi những nghiệt ngă bất hạnh của t́nh đời. Những cay đắng của t́nh trường đă làm lạc lối, cô quạnh như một định mệnh khắt khe không thể tránh né, cuối cùng sẽ chối bỏ chúng ta để ra đi mà thôi. “Xin tạ ḷng người, hẹn ḥ nhau đến kiếp mai...”
Ngày mai nếu trở lại tuổi hai mươi, anh sẽ không để lạc nhau một lần nữa. C̣n bây giờ, chúng ta măi măi vẫn là những người bạn chân thành bền bĩ như thuở nào cho đến măn kiếp nhân sinh. Và sưởi ấm cho nhau bằng t́nh thân được thắp sáng từ ngọn đuốc tâm linh và trái tim chân thật. Ngày mai sẽ không c̣n lặp lại lỗi lầm cũ, nh́n nhau đến độ lăng quên cùng nhau nh́n về một hướng.
T́nh yêu nẩy sinh từ t́nh bạn. Điều đó đúng thôi. Nhưng nhiều khi trong đời có không ít t́nh bạn bắt đầu nguồn từ chuyện t́nh dang dỡ v́ một nguyên cớ vô t́nh nào đó, mà bây giờ người trong cuộc điều chợt nhớ v́ ḷng bao dung thúc bách muộn màng.
Anh luôn tâm niệm và hy vọng duyên lành sẽ đến với chúng ta, những người thiện tâm. C̣n em, đôi mắt như sầu bay trên lá sẽ lấy lại niềm tin được chắp cánh từ những tín hiệu b́nh yên của hôm nay “Ai mất th́ sẽ được. Ai t́m th́ sẽ thấy...”
Sau cơn giông, trời lại sáng. Đóa hồng sẽ khoe sắc rực rỡ trong ḷng mỗi người. Em hăy vững tin sự kỳ diệu nhiệm mầu thánh thiện đó, chỉ có điều xảy ra sớm hay muộn mà thôi.
Ngày mài, những thước phim buồn bă đó sẽ không c̣n tái hiện để ngậm ngùi nuối tiếc, phải không em