BangLangPham
02-12-2009, 09:24 PM
Trời Hà Nội bắt đầu những hạt mưa…
Cậu bước lên xe, dù vẫn c̣n chỗ ngồi nhưng cậu vẫn đứng. Mội thứ xung quanh thật ồn ào với mọi chuyện trên trời dưới biển. Cậu như người từ sao Hoả rơi xuống trái đất này vậy. Cảm giác như bị bỏ rơi, thật buồn. Và cũng v́ thế mà trong cậu bây giờ trống rỗng đến khủng khiếp. Trong cái giới hạn giữa lạc lơng và trống rỗng ấy, cậu bắt đầu buồn ngủ.
Tắc đường! Ḍng người đặc quánh lại, cố nhích từng tí một. Đă hơn mười phút trôi qua, cậu tặc lưỡi, rút điện thoại ra khỏi túi quần rất nhẹ nhàng để không làm đám đông khó chịu. Lúc này đă 8h30p chắc phải khoảng 10h mới đến nơi. Mà theo một cuộc điều tra xă hội học nào đó mà cậu biết th́ đến 80% số người rút điện thoại ra chỉ để xem giờ.
Xe đi qua con đường rất quen. Quán café vỉ hè, cây bàng già, những chiếc ghế nhựa xanh đỏ với những đám khách ngồi giết thời gian với những câu chuyện không đầu không cuối. Hai mươi phút sau đường mới thông, bây giờ, mọi thứ diễn ra như từ Hà Nội chưa từng biết tới tắc đường vậy. Những vị khách lại bắt đầu lên và xuống. Thôi mặc kệ, câu chuyện của họ đi qua trước mặt và cảm giác cô đơn khiến cậu ta buồn chán. Giá mà hôm nay cậu đi xe máy như mọi ngày, giá như cậu đừng ngại trời mưa…
Từ năy đến giờ, cậu phát hiện một cô bé nh́n cậu với ánh mắt rất lạ. Cậu đă qua cái tuổi dễ dàng đỏ mặt khi bị một người con gái nh́n, nhưng ánh mắt của cô bé khiến cậu có cảm giác nghẹt thở. Cậu nh́n ra ngoài cửa kính, những con đường bắt đầu mùa hạ, hàng cây xanh chạy dài. Từ bao giờ rồi nhỉ? Cậu đến cạnh ghế cô bé ngồi. Dù sao cậu cũng là “đàn ông”, cậu có thừa nghị lực.
+ Xin lỗi, anh có thể ngồi chỗ này được chứ?
- Vâng. - Cô bé mỉm cười nhẹ nhàng, cậu thấy thích cái cảm giác dễ chịu và thoải mái đó.
+ Em và anh đă gặp nhau ở đâu rồi à?
- Trông anh quen lắm.
+ Thật không?
- Thật! - Bé gật đầu mỉm cười.
+ Có lẽ kiểu mặt của anh khá phổ biến…
Lúc này cô bé cười thật sự, và cậu cũng đáp lại nhiệt t́nh bằng nụ cười tươi của ḿnh, nụ cười ánh lên sâu thẳm trong đôi mắt. Cô bé mơ màng nh́n qua cánh cửa xe bus, trời đă sáng hơn, nhẹ nhàng dưới ṿm cây.
+ Em đi đâu vây?
- Dạ, em sang nhà bạn chơi.
+ Nhưng thực sự em biết anh à? Anh trông em cũng rất quen?
- Thế ạ?
+ May mà hôm nay anh không đi xe máy…
Cô bé nh́n hắn bằng đôi mắt rất ngạc nhiên, cậu nh́n lại với ánh mắt ṭ ṃ và ngây thơ đến kỳ lạ. Trời lại thêm tiếng sấm, và mưa, mưa rơi nặng hạt dần. Không quá ồn ào, không quá vội vă, mọi người cứ lặng lẽ đi.
- Tại sao? - Cô bé ngạc nhiên hỏi lại.
+ Được gặp em và không bị mưa ướt.
- Em sắp phải xuống đây rồi, anh có xuống không?
+Không! Mưa thế này ướt hết?
- Em thích mưa.
+ …
Bến đợi xe bus, vào chiều muộn!
+ Ô! Em! Hóa ra trái đất cũng không đến nỗi méo lắm.
- Sao anh về muộn thế?
+ Cũng giống em thôi.
Một chiếc xe bus vừa tới, cậu nh́n lên và tự nói: “Ừm, xe đầy rồi… chẳng c̣n chỗ, thôi ḿnh đợi chiếc sau vậy”. Thế là cậu bỏ qua chiếc hiện tại, và ngồi chờ chiếc thứ hai. Khi chiếc xe thứ hai tới, “Xe này sao cũ thế nhỉ, tồi tàn quá!”, cô bé nói và cũng chẳng bước lên xe. Một lát sau, chiếc xe thứ ba chạy tới, chiếc xe này không cũ, không có đông khách nhưng vẫn có lư do để không hài ḷng: “Cái xe này không có điều hoà, thôi ḿnh cố đợi chiếc sau”.
Một lần nữa, chiếc xe bus vừa tới lại bị bỏ qua và cả hai lại ngồi chờ chiếc kế tiếp. Chính cậu cũng không hiểu v́ sao cô bé chịu ngồi lại đợi xe cùng ḿnh? Trời th́ tối dần, và cũng có vẻ muộn rồi.
+ Em có biết t́nh yêu giống như việc ǵ không? - Tự nhiên cậu bật tiếng hỏi. - Giống như việc chờ xe bus vậy.
- Nhưng tại sao lại phải chờ?
+ Anh cũng chẳng biết, lên thôi em.
- Đông quá.
+ Nhưng chuyến sau cũng vậy.
- Chuyến sau sẽ không đông, nhưng sẽ không có máy lạnh.
+ Em nghĩ vậy thật à?
- Em có biết nói dối đâu.
+ Thế th́…
- Anh cứ nói đi
+ Thôi.
… cậu mong sẽ gặp lại cô bé trên xe bus, và sẽ gọi nó là: “Xe bus t́nh yêu”.
Mưa! Mưa không như mùa hạ, cũng chẳng có tư nào giống mùa xuân. Mưa rất lạ! Nước mưa chỉ đủ láng ướt con đường. Xe cộ vội vă chạy ngang qua nước xé lên thành từng vệt. Quán vắng! Hàng rong vắng! Bàn ghế trống trơn! Chỉ c̣n có hai người đang đợi chuyến xe bus cho riêng ḿnh.
Cậu len lén nh́n cô, người mà cậu vẫn chưa biết tên, chưa biết số điện thoại hay bất kỳ cái ǵ đó đại loại về cô. Ánh nh́n của cậu rất lạ lùng, chẳng hiểu v́ sao, có lẽ v́ cô bé quá lạ trên cuộc đời cũ kỹ này? Hay v́ đến giờ cậu vẫn chưa nhận ra là đă gặp cô ở đâu cả? Ở một điểm tắc đường, một trung tâm mua sắm hay điên rồ một chút là đă gặp trong giấc mơ xa xôi nào đó chăng? Chịu!
Rất lâu từ sau buổi chiều đó, cậu không c̣n đi xe bus nữa, cậu trở về với chiếc xe máy của ḿnh. Cậu trở lại là chính ḿnh, lại là một đứa rất ghét phim Hàn Quốc, hay những câu chuyện có kết thúc lăng mạn hoặc làm cho người ta không tin nổi. Nhưng lúc này, sao cậu lại mong và tin tưởng rằng ḿnh sẽ trở thành một phần của những chuyện ấy đến thế? Câu chuyện mà trong đó, cô và cậu, đă gặp lại nhau, trên chuyến xe bus của riêng ḿnh, và cậu sẽ gọi đó là “xe bus t́nh yêu”.
Nhất định rồi, cậu sẽ gặp lại cô, trên chuyến xe bus của riêng ḿnh!:)
Cậu bước lên xe, dù vẫn c̣n chỗ ngồi nhưng cậu vẫn đứng. Mội thứ xung quanh thật ồn ào với mọi chuyện trên trời dưới biển. Cậu như người từ sao Hoả rơi xuống trái đất này vậy. Cảm giác như bị bỏ rơi, thật buồn. Và cũng v́ thế mà trong cậu bây giờ trống rỗng đến khủng khiếp. Trong cái giới hạn giữa lạc lơng và trống rỗng ấy, cậu bắt đầu buồn ngủ.
Tắc đường! Ḍng người đặc quánh lại, cố nhích từng tí một. Đă hơn mười phút trôi qua, cậu tặc lưỡi, rút điện thoại ra khỏi túi quần rất nhẹ nhàng để không làm đám đông khó chịu. Lúc này đă 8h30p chắc phải khoảng 10h mới đến nơi. Mà theo một cuộc điều tra xă hội học nào đó mà cậu biết th́ đến 80% số người rút điện thoại ra chỉ để xem giờ.
Xe đi qua con đường rất quen. Quán café vỉ hè, cây bàng già, những chiếc ghế nhựa xanh đỏ với những đám khách ngồi giết thời gian với những câu chuyện không đầu không cuối. Hai mươi phút sau đường mới thông, bây giờ, mọi thứ diễn ra như từ Hà Nội chưa từng biết tới tắc đường vậy. Những vị khách lại bắt đầu lên và xuống. Thôi mặc kệ, câu chuyện của họ đi qua trước mặt và cảm giác cô đơn khiến cậu ta buồn chán. Giá mà hôm nay cậu đi xe máy như mọi ngày, giá như cậu đừng ngại trời mưa…
Từ năy đến giờ, cậu phát hiện một cô bé nh́n cậu với ánh mắt rất lạ. Cậu đă qua cái tuổi dễ dàng đỏ mặt khi bị một người con gái nh́n, nhưng ánh mắt của cô bé khiến cậu có cảm giác nghẹt thở. Cậu nh́n ra ngoài cửa kính, những con đường bắt đầu mùa hạ, hàng cây xanh chạy dài. Từ bao giờ rồi nhỉ? Cậu đến cạnh ghế cô bé ngồi. Dù sao cậu cũng là “đàn ông”, cậu có thừa nghị lực.
+ Xin lỗi, anh có thể ngồi chỗ này được chứ?
- Vâng. - Cô bé mỉm cười nhẹ nhàng, cậu thấy thích cái cảm giác dễ chịu và thoải mái đó.
+ Em và anh đă gặp nhau ở đâu rồi à?
- Trông anh quen lắm.
+ Thật không?
- Thật! - Bé gật đầu mỉm cười.
+ Có lẽ kiểu mặt của anh khá phổ biến…
Lúc này cô bé cười thật sự, và cậu cũng đáp lại nhiệt t́nh bằng nụ cười tươi của ḿnh, nụ cười ánh lên sâu thẳm trong đôi mắt. Cô bé mơ màng nh́n qua cánh cửa xe bus, trời đă sáng hơn, nhẹ nhàng dưới ṿm cây.
+ Em đi đâu vây?
- Dạ, em sang nhà bạn chơi.
+ Nhưng thực sự em biết anh à? Anh trông em cũng rất quen?
- Thế ạ?
+ May mà hôm nay anh không đi xe máy…
Cô bé nh́n hắn bằng đôi mắt rất ngạc nhiên, cậu nh́n lại với ánh mắt ṭ ṃ và ngây thơ đến kỳ lạ. Trời lại thêm tiếng sấm, và mưa, mưa rơi nặng hạt dần. Không quá ồn ào, không quá vội vă, mọi người cứ lặng lẽ đi.
- Tại sao? - Cô bé ngạc nhiên hỏi lại.
+ Được gặp em và không bị mưa ướt.
- Em sắp phải xuống đây rồi, anh có xuống không?
+Không! Mưa thế này ướt hết?
- Em thích mưa.
+ …
Bến đợi xe bus, vào chiều muộn!
+ Ô! Em! Hóa ra trái đất cũng không đến nỗi méo lắm.
- Sao anh về muộn thế?
+ Cũng giống em thôi.
Một chiếc xe bus vừa tới, cậu nh́n lên và tự nói: “Ừm, xe đầy rồi… chẳng c̣n chỗ, thôi ḿnh đợi chiếc sau vậy”. Thế là cậu bỏ qua chiếc hiện tại, và ngồi chờ chiếc thứ hai. Khi chiếc xe thứ hai tới, “Xe này sao cũ thế nhỉ, tồi tàn quá!”, cô bé nói và cũng chẳng bước lên xe. Một lát sau, chiếc xe thứ ba chạy tới, chiếc xe này không cũ, không có đông khách nhưng vẫn có lư do để không hài ḷng: “Cái xe này không có điều hoà, thôi ḿnh cố đợi chiếc sau”.
Một lần nữa, chiếc xe bus vừa tới lại bị bỏ qua và cả hai lại ngồi chờ chiếc kế tiếp. Chính cậu cũng không hiểu v́ sao cô bé chịu ngồi lại đợi xe cùng ḿnh? Trời th́ tối dần, và cũng có vẻ muộn rồi.
+ Em có biết t́nh yêu giống như việc ǵ không? - Tự nhiên cậu bật tiếng hỏi. - Giống như việc chờ xe bus vậy.
- Nhưng tại sao lại phải chờ?
+ Anh cũng chẳng biết, lên thôi em.
- Đông quá.
+ Nhưng chuyến sau cũng vậy.
- Chuyến sau sẽ không đông, nhưng sẽ không có máy lạnh.
+ Em nghĩ vậy thật à?
- Em có biết nói dối đâu.
+ Thế th́…
- Anh cứ nói đi
+ Thôi.
… cậu mong sẽ gặp lại cô bé trên xe bus, và sẽ gọi nó là: “Xe bus t́nh yêu”.
Mưa! Mưa không như mùa hạ, cũng chẳng có tư nào giống mùa xuân. Mưa rất lạ! Nước mưa chỉ đủ láng ướt con đường. Xe cộ vội vă chạy ngang qua nước xé lên thành từng vệt. Quán vắng! Hàng rong vắng! Bàn ghế trống trơn! Chỉ c̣n có hai người đang đợi chuyến xe bus cho riêng ḿnh.
Cậu len lén nh́n cô, người mà cậu vẫn chưa biết tên, chưa biết số điện thoại hay bất kỳ cái ǵ đó đại loại về cô. Ánh nh́n của cậu rất lạ lùng, chẳng hiểu v́ sao, có lẽ v́ cô bé quá lạ trên cuộc đời cũ kỹ này? Hay v́ đến giờ cậu vẫn chưa nhận ra là đă gặp cô ở đâu cả? Ở một điểm tắc đường, một trung tâm mua sắm hay điên rồ một chút là đă gặp trong giấc mơ xa xôi nào đó chăng? Chịu!
Rất lâu từ sau buổi chiều đó, cậu không c̣n đi xe bus nữa, cậu trở về với chiếc xe máy của ḿnh. Cậu trở lại là chính ḿnh, lại là một đứa rất ghét phim Hàn Quốc, hay những câu chuyện có kết thúc lăng mạn hoặc làm cho người ta không tin nổi. Nhưng lúc này, sao cậu lại mong và tin tưởng rằng ḿnh sẽ trở thành một phần của những chuyện ấy đến thế? Câu chuyện mà trong đó, cô và cậu, đă gặp lại nhau, trên chuyến xe bus của riêng ḿnh, và cậu sẽ gọi đó là “xe bus t́nh yêu”.
Nhất định rồi, cậu sẽ gặp lại cô, trên chuyến xe bus của riêng ḿnh!:)