linh_bus
02-11-2009, 06:08 AM
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=310620
Hôm nay L làm even quay quảng cảo ở bờ hồ có gặp 1 chàng " mini man" nh́n rất hay .Linh chú ư và đi theo anh ư v́ cứ thấy anh chàng này lân la nói chuyện với khách tây.Khi hỏi mọi người ở đó Linh mới biết " Chú lùn” ấy là Đinh Văn Phú, 53 tuổi, chủ Hàng nước chè tại số 24 phố Hàng Cót, phường Hàng Mă, quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) có tên khá ngộ nghĩnh: “Đi khắp muôn nơi”. và câu chuyện về " chú lùn" này rất hay .ôm nay đă t́m được bài này viết về chú lùn post qua cho mọi người cùng xem
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=310621
Một buổi chiều giá lạnh, ở đầu phố Hàng Cót có một ông Tây đang loay hoay t́m người để hỏi thăm đường ra ga Hà Nội. Từ trong hàng nước của ḿnh, ông Đinh Văn Phú trông thấy ông Tây vội vàng tách ḍng xe cộ đông kịt, lần từng bước chân nhỏ qua đường đến chỗ ông Tây nọ. Mấy câu xă giao bằng tiếng “tây bồi” mà ông Phú tự học không thể giúp hai bên hiểu nhau. Jim, tên ông Tây, dùng tay ra dấu cần t́m một quyển sách. Ông Phú trở lại quán lôi ra một đống sách tiếng Anh nhàu nát mà ông mua được ở các quầy sách lề đường. Jim chọn một quyển từ điển Anh - Việt, xem qua rồi chỉ vào mấy từ. Ông Phú lại lôi ra tấm bản đồ Hà Nội. Jim cảm ơn rồi vội vă đi tiếp.
Ba hôm sau, Jim quay lại hàng nước của “chú lùn” và lôi trong túi xách ra tặng ông chủ hàng nước một quyển từ điển mới, hai cuốn văn phạm tiếng Anh cùng mười cây bút bi và mười thếp giấy trắng tinh. “Tôi sẽ dạy bạn học tiếng Anh, đồng ư chứ?” - Jim hỏi. Ông Phú quá bất ngờ, sung sướng gật đầu. Vậy là cứ mỗi tuần ba buổi, khi th́ xế chiều, khi th́ khoảng 20-21 giờ, Jim bắt xe ôm từ khách sạn trên đường Trần Hưng Đạo sang tận hàng nước của ông Phú để dạy ông học tiếng Anh. Quen nhau được ba tháng th́ Jim nhận được điện thoại khẩn cấp từ quê nhà cho hay bố ông đang bệnh nặng sắp qua đời.
Trước khi lên đường về nước, Jim chỉ kịp nói với ông Phú mấy câu: “Bạn ở lại giữ sức khỏe, vài tháng sau tôi sẽ quay lại. Nhưng nếu trong thời gian tôi đi vắng, bạn quên hết những ǵ tôi đă dạy th́ tôi không chơi với bạn nữa”. Tiễn Jim đi rồi ông Phú luôn day dứt về lời hứa với bạn. Thế là đêm đêm, cứ 21 giờ ông đóng cửa hàng nước, rút lên cái gác xép bé tẹo chừng 3m2 mày ṃ tự học.
Nhưng chuyện tự học tiếng Anh với một người nói tiếng Việt c̣n chưa chuẩn do cơ thể không b́nh thường như ông Phú thật không đơn giản tí nào. Nghĩ măi, cuối cùng ông Phú nảy ra sáng kiến: phải học từ thực tế. Vậy là tối tối ông ḷ ḍ ra hồ Gươm t́m những người khách Tây đi dạo để bắt chuyện. “Nhiều du khách thấy ḿnh bập bẹ tiếng Anh, họ rất vui và tận t́nh trao đổi lại. Nhưng cũng có khách trông vóc dáng nhỏ bé của ḿnh tưởng ḿnh xin xỏ cái ǵ, hay họ nghĩ ḿnh là người không b́nh thường nên ngoảnh mặt đi luôn. Gặp t́nh huống ấy ḿnh tủi thân lắm và thấy thẹn vô cùng, muốn chui xuống đất luôn cho xong. Rồi nghĩ lại lời hứa với ông bạn Jim tốt bụng, lại tiếp tục ra đường để học” - ông Phú tâm sự.
Sự nhiệt tâm và ḷng ham học của ông Phú đă mang đến cho ông cơ hội mới. Cô Trần Thị Thái, giảng viên Đại học Quốc gia Hà Nội, t́nh cờ thấy ông nói chuyện với Tây đă ghé lại hàng nước của ông Phú với lời ngỏ chân t́nh: “Nếu anh muốn học tiếng Anh thật sự th́ hăy đến nhà tôi, mỗi tuần một buổi tối tôi sẽ dạy cho anh”.
Và rồi cứ mỗi chiều cuối tuần, ông Phú lại háo hức mang tập sách lội bộ cả giờ sang nhà cô Thái ở đường Bà Huyện Thanh Quan, quận Ba Đ́nh để học. Ông học rất chăm chỉ, chỉ qua mấy tuần đă bắt kịp gần 20 học viên cùng lớp. Thấy ông Phú hiếu học, cô Thái đă nâng từ 1 buổi/tuần lên 2 buổi/tuần cho ông. Cô chẳng những không lấy học phí mà c̣n cho ông tiền đi xe ôm.
Hơn sáu năm tự học và được nhiều người giúp đỡ, bây giờ ông Phú đă có thể nói tiếng Anh thông thạo. Thông qua Jim, ông đă có thêm hơn 21 người bạn mang nhiều quốc tịch khác nhau đang sinh sống và làm việc tại Hà Nội. Thi thoảng vào các dịp lễ hay nghỉ cuối tuần, ông đóng vai hướng dẫn viên du lịch đưa các bạn Tây đi tham quan các nơi. Với vốn liếng tiếng Anh lưu loát, ông giới thiệu cho các bạn về lịch sử, văn hóa và bản tính thật thà, hiếu khách của người Việt.
“Hồi bé tôi luôn bị bạn trêu chọc là thằng lùn chỉ biết ở nhà bú mẹ, chứ làm được tṛ trống ǵ. Tức và tủi thân lắm nên tôi quyết tâm đi học hết THPT, và tôi đă làm đủ mọi nghề để tự sinh sống cho người ta thấy chú lùn chỉ cao xấp xỉ 1,1m này không vô dụng. Khi đă tự lập cuộc sống rồi, tôi lại muốn đi đây đó để mở rộng tầm mắt” - ông Phú thổ lộ. Ông nói từ khát khao đó ông đă đặt cho hàng nước của ḿnh cái tên không giống ai: “Đi khắp muôn nơi”. “Đến bây giờ tôi đă đi được hơn 20 tỉnh, thành phố trong nước ḿnh, gặp gỡ hơn 100 người lùn giống như tôi. Này nhé, những địa danh nổi tiếng như Đà Lạt, Tam Đảo, chùa Hương, Sa Pa, Hạ Long... tôi đến năm bảy lần rồi đó” - ông Phú tự hào.
Ông Phú lấy ra ba quyển tập ảnh chân dung của ông chụp ở những nơi ông đă đến. Ông nói chuyến đi đáng nhớ nhất của ông là được lên Sa Pa dịp Tết Quư Mùi 2003. “Trong ba ngày tết năm ấy, tôi cùng với mấy người bạn thân: Jim (Canada), Peter (Anh), Patrick (Mỹ), Life (Đan Mạch)... đến thị trấn Sa Pa, đi chợ phiên, tham quan nhà thờ đá, lên núi Hàm Rồng và leo lên đỉnh Phanxipăng. Trước chuyến đi đó tôi đă chuẩn bị thật công phu. Mỗi sáng tôi đi bộ năm ṿng quanh bờ hồ, vào câu lạc bộ thể dục ngoài trời tại quận Hoàn Kiếm tập tạ, rồi ngâm ḿnh trong nước lạnh để rèn sức chịu rét. Tôi đă cố gắng vượt lên chính ḿnh và đă đạt được mục tiêu” - ông Phú kể.
Ông Phú hồi tưởng về chuyến đi để đời của ḿnh: “Buổi sáng mồng 3 tết năm đó, sau khi dùng điểm tâm tại chợ Sa Pa, cả nhóm chúng tôi lên xe ôm đến chân núi. Tại đây mấy ông bạn Tây cứ bắt tôi uống cho hết một ly mật ong rừng để lấy sức, rồi bắt đầu leo núi. Chân họ dài, họ đi một bước bằng ḿnh bước ba bước. Đi một lúc họ được nghỉ để chờ, c̣n ḿnh th́ gần như phải chạy liên tục. Khó nhất là lúc vượt qua khe núi hay những hào chắn ngang đường. Đi mải đi miết suốt gần bốn giờ cũng lên tới đỉnh Phanxipăng. Tôi đă sung sướng phát run và viết lên một tảng đá trên đó: Chú lùn đi khắp muôn nơi đă đến đây”.
Ông Phú nói đoan chắc: “Tôi muốn nói với bạn rằng dù gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, nhưng nếu biết vươn lên th́ sẽ có rất nhiều cơ hội đến với chúng ta”.
Hôm nay L làm even quay quảng cảo ở bờ hồ có gặp 1 chàng " mini man" nh́n rất hay .Linh chú ư và đi theo anh ư v́ cứ thấy anh chàng này lân la nói chuyện với khách tây.Khi hỏi mọi người ở đó Linh mới biết " Chú lùn” ấy là Đinh Văn Phú, 53 tuổi, chủ Hàng nước chè tại số 24 phố Hàng Cót, phường Hàng Mă, quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) có tên khá ngộ nghĩnh: “Đi khắp muôn nơi”. và câu chuyện về " chú lùn" này rất hay .ôm nay đă t́m được bài này viết về chú lùn post qua cho mọi người cùng xem
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=310621
Một buổi chiều giá lạnh, ở đầu phố Hàng Cót có một ông Tây đang loay hoay t́m người để hỏi thăm đường ra ga Hà Nội. Từ trong hàng nước của ḿnh, ông Đinh Văn Phú trông thấy ông Tây vội vàng tách ḍng xe cộ đông kịt, lần từng bước chân nhỏ qua đường đến chỗ ông Tây nọ. Mấy câu xă giao bằng tiếng “tây bồi” mà ông Phú tự học không thể giúp hai bên hiểu nhau. Jim, tên ông Tây, dùng tay ra dấu cần t́m một quyển sách. Ông Phú trở lại quán lôi ra một đống sách tiếng Anh nhàu nát mà ông mua được ở các quầy sách lề đường. Jim chọn một quyển từ điển Anh - Việt, xem qua rồi chỉ vào mấy từ. Ông Phú lại lôi ra tấm bản đồ Hà Nội. Jim cảm ơn rồi vội vă đi tiếp.
Ba hôm sau, Jim quay lại hàng nước của “chú lùn” và lôi trong túi xách ra tặng ông chủ hàng nước một quyển từ điển mới, hai cuốn văn phạm tiếng Anh cùng mười cây bút bi và mười thếp giấy trắng tinh. “Tôi sẽ dạy bạn học tiếng Anh, đồng ư chứ?” - Jim hỏi. Ông Phú quá bất ngờ, sung sướng gật đầu. Vậy là cứ mỗi tuần ba buổi, khi th́ xế chiều, khi th́ khoảng 20-21 giờ, Jim bắt xe ôm từ khách sạn trên đường Trần Hưng Đạo sang tận hàng nước của ông Phú để dạy ông học tiếng Anh. Quen nhau được ba tháng th́ Jim nhận được điện thoại khẩn cấp từ quê nhà cho hay bố ông đang bệnh nặng sắp qua đời.
Trước khi lên đường về nước, Jim chỉ kịp nói với ông Phú mấy câu: “Bạn ở lại giữ sức khỏe, vài tháng sau tôi sẽ quay lại. Nhưng nếu trong thời gian tôi đi vắng, bạn quên hết những ǵ tôi đă dạy th́ tôi không chơi với bạn nữa”. Tiễn Jim đi rồi ông Phú luôn day dứt về lời hứa với bạn. Thế là đêm đêm, cứ 21 giờ ông đóng cửa hàng nước, rút lên cái gác xép bé tẹo chừng 3m2 mày ṃ tự học.
Nhưng chuyện tự học tiếng Anh với một người nói tiếng Việt c̣n chưa chuẩn do cơ thể không b́nh thường như ông Phú thật không đơn giản tí nào. Nghĩ măi, cuối cùng ông Phú nảy ra sáng kiến: phải học từ thực tế. Vậy là tối tối ông ḷ ḍ ra hồ Gươm t́m những người khách Tây đi dạo để bắt chuyện. “Nhiều du khách thấy ḿnh bập bẹ tiếng Anh, họ rất vui và tận t́nh trao đổi lại. Nhưng cũng có khách trông vóc dáng nhỏ bé của ḿnh tưởng ḿnh xin xỏ cái ǵ, hay họ nghĩ ḿnh là người không b́nh thường nên ngoảnh mặt đi luôn. Gặp t́nh huống ấy ḿnh tủi thân lắm và thấy thẹn vô cùng, muốn chui xuống đất luôn cho xong. Rồi nghĩ lại lời hứa với ông bạn Jim tốt bụng, lại tiếp tục ra đường để học” - ông Phú tâm sự.
Sự nhiệt tâm và ḷng ham học của ông Phú đă mang đến cho ông cơ hội mới. Cô Trần Thị Thái, giảng viên Đại học Quốc gia Hà Nội, t́nh cờ thấy ông nói chuyện với Tây đă ghé lại hàng nước của ông Phú với lời ngỏ chân t́nh: “Nếu anh muốn học tiếng Anh thật sự th́ hăy đến nhà tôi, mỗi tuần một buổi tối tôi sẽ dạy cho anh”.
Và rồi cứ mỗi chiều cuối tuần, ông Phú lại háo hức mang tập sách lội bộ cả giờ sang nhà cô Thái ở đường Bà Huyện Thanh Quan, quận Ba Đ́nh để học. Ông học rất chăm chỉ, chỉ qua mấy tuần đă bắt kịp gần 20 học viên cùng lớp. Thấy ông Phú hiếu học, cô Thái đă nâng từ 1 buổi/tuần lên 2 buổi/tuần cho ông. Cô chẳng những không lấy học phí mà c̣n cho ông tiền đi xe ôm.
Hơn sáu năm tự học và được nhiều người giúp đỡ, bây giờ ông Phú đă có thể nói tiếng Anh thông thạo. Thông qua Jim, ông đă có thêm hơn 21 người bạn mang nhiều quốc tịch khác nhau đang sinh sống và làm việc tại Hà Nội. Thi thoảng vào các dịp lễ hay nghỉ cuối tuần, ông đóng vai hướng dẫn viên du lịch đưa các bạn Tây đi tham quan các nơi. Với vốn liếng tiếng Anh lưu loát, ông giới thiệu cho các bạn về lịch sử, văn hóa và bản tính thật thà, hiếu khách của người Việt.
“Hồi bé tôi luôn bị bạn trêu chọc là thằng lùn chỉ biết ở nhà bú mẹ, chứ làm được tṛ trống ǵ. Tức và tủi thân lắm nên tôi quyết tâm đi học hết THPT, và tôi đă làm đủ mọi nghề để tự sinh sống cho người ta thấy chú lùn chỉ cao xấp xỉ 1,1m này không vô dụng. Khi đă tự lập cuộc sống rồi, tôi lại muốn đi đây đó để mở rộng tầm mắt” - ông Phú thổ lộ. Ông nói từ khát khao đó ông đă đặt cho hàng nước của ḿnh cái tên không giống ai: “Đi khắp muôn nơi”. “Đến bây giờ tôi đă đi được hơn 20 tỉnh, thành phố trong nước ḿnh, gặp gỡ hơn 100 người lùn giống như tôi. Này nhé, những địa danh nổi tiếng như Đà Lạt, Tam Đảo, chùa Hương, Sa Pa, Hạ Long... tôi đến năm bảy lần rồi đó” - ông Phú tự hào.
Ông Phú lấy ra ba quyển tập ảnh chân dung của ông chụp ở những nơi ông đă đến. Ông nói chuyến đi đáng nhớ nhất của ông là được lên Sa Pa dịp Tết Quư Mùi 2003. “Trong ba ngày tết năm ấy, tôi cùng với mấy người bạn thân: Jim (Canada), Peter (Anh), Patrick (Mỹ), Life (Đan Mạch)... đến thị trấn Sa Pa, đi chợ phiên, tham quan nhà thờ đá, lên núi Hàm Rồng và leo lên đỉnh Phanxipăng. Trước chuyến đi đó tôi đă chuẩn bị thật công phu. Mỗi sáng tôi đi bộ năm ṿng quanh bờ hồ, vào câu lạc bộ thể dục ngoài trời tại quận Hoàn Kiếm tập tạ, rồi ngâm ḿnh trong nước lạnh để rèn sức chịu rét. Tôi đă cố gắng vượt lên chính ḿnh và đă đạt được mục tiêu” - ông Phú kể.
Ông Phú hồi tưởng về chuyến đi để đời của ḿnh: “Buổi sáng mồng 3 tết năm đó, sau khi dùng điểm tâm tại chợ Sa Pa, cả nhóm chúng tôi lên xe ôm đến chân núi. Tại đây mấy ông bạn Tây cứ bắt tôi uống cho hết một ly mật ong rừng để lấy sức, rồi bắt đầu leo núi. Chân họ dài, họ đi một bước bằng ḿnh bước ba bước. Đi một lúc họ được nghỉ để chờ, c̣n ḿnh th́ gần như phải chạy liên tục. Khó nhất là lúc vượt qua khe núi hay những hào chắn ngang đường. Đi mải đi miết suốt gần bốn giờ cũng lên tới đỉnh Phanxipăng. Tôi đă sung sướng phát run và viết lên một tảng đá trên đó: Chú lùn đi khắp muôn nơi đă đến đây”.
Ông Phú nói đoan chắc: “Tôi muốn nói với bạn rằng dù gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, nhưng nếu biết vươn lên th́ sẽ có rất nhiều cơ hội đến với chúng ta”.