xang-dau
02-03-2009, 04:14 PM
Đôi khi khoảng trống trong tâm hồn lại cho ta nơi ẩn nấp, ngày tôi đọc xong câu chuyện cảm động về một người mẹ và liên tưởng tới bản thân, tôi thấy trong sự mất mát lớn nhất ta vẫn t́m thấy đôi điều ấm áp ru ta suốt cuộc đời, chỉ có điều ta t́m thấy nó sớm hay muộn mà thôi.
Tôi có rất nhiều mẹ, tính ra tôi có đến ba người mẹ. Đầu tiên là Mẹ sinh ra tôi, là người Mẹ yêu dấu nhất cơi trần này. Tiếp theo là mẹ chồng tôi, là bà cụ sinh thành ra người bạn trăm năm. B́nh thuờng th́ ai chẳng có hai bà mẹ này, trừ những người không muốn lập gia đ́nh. Nhưng tôi có rủi ro là Mẹ yêu dấu nhất cơi trần của tôi lại giă biệt trần gian quá sớm, để tôi chỉ c̣n lại những kỷ niệm của bà song hành với cuộc sống của tôi. Một điều nữa cũng không biết nên cho vào vận rủi hay may, tôi có thêm bà mẹ thứ ba vào thời điểm c̣n chưa cảm nhận được sự mất mát quá lớn trong đời.
Sau khi Mẹ tôi mất một thời gian, bố tôi tặng cho tôi một bà mẹ kế. Ơn Trời, may làm sao bố chồng tôi không tặng cho tôi bà mẹ thứ tư, v́ ông ly thân với mẹ chồng tôi từ hồi trẻ nhưng chỉ bồ bịch thôi chứ không quyết định lấy bà nào. Nếu đề cập chi tiết đến các bà mẹ sau không khéo, chắc tôi mắc bệnh nói xấu người cao tuổi. Thế nên chỉ xin có thể nói lên một câu rằng tôi không thể hợp được với hai bà mẹ tiếp theo. Ông trời dù có xe duyên phận cho tôi được gặp họ trên cơi trần thênh thang này nhưng tôi cũng chỉ làm tṛn bổn phận của chữ Hiếu thôi, tấm ḷng chân thành của tôi vẫn xin dành tặng trọn vẹn cho Mẹ kính yêu của tôi cả kiếp người.
Ngày Mẹ bỏ tôi đi, tôi luôn muốn giữ t́nh cảm thiêng liêng bí ẩn trong trái tim nhỏ của tôi, rằng Mẹ tôi chưa hề đi khỏi cuộc sống này. Kể từ giây phút chỉ c̣n hai bố con tôi ngồi ăn cơm dưới mái hiên nhà, tôi hay ngồi nh́n vào cái bát và đôi đũa dành cho mẹ, nước mắt chảy dài. Khóc đấy, nhưng chưa ngấm hết nỗi cô đơn và sự tủi thân trên con đường đời sau này. Tôi vẫn nghĩ Mẹ tôi đi đâu đó vài ngày rồi về thôi, tôi c̣n tâm niệm trong đầu sự trở về của mẹ là một bí mật của hai mẹ con tôi, mặc dù rơ ràng tôi đă ngất lên ngất xuống khi tận mắt nh́n thấy Mẹ tôi lặng lẽ để mặc người ta chôn vùi Mẹ vào bên kia thế giới.
Thời gian dần qua, tôi cảm thấy nỗi thất vọng chắc ḿnh mất Mẹ thật rồi, nhưng sự tủi hờn v́ trách Mẹ sao đi măi không về lớn hơn là sự cảm nhận nỗi đau mất mát.
Mùa Đông, những đợt gió lạnh tràn về, tôi nhớ khuôn mặt rực hồng khi Mẹ ngồi đun bếp củi. Củi được lấy từ những cành cây mục ở cơ quan Mẹ vào giờ nghỉ trưa. Bao nhiêu lần Mẹ tôi đèo củi lao cả xe đạp và người xuống ḍng sông Tô Lịch. Tôi chỉ nhớ lúc đó tôi c̣n nhỏ lắm, tôi ngồi nh́n cô bác cùng khu tập thể nhà tôi xoa bóp dầu gió vào chỗ đau sưng tấy của Mẹ và nghe họ lao xao rằng Mẹ rất hay vội vàng, không xuống dắt xe bao giờ, họ nói lạ một nỗi là nhiều lần phi thẳng xuống ḍng sông lạnh buốt thế mà Mẹ tôi không chết cũng không chừa. Đấy là Mẹ vội về với đàn con.
Xuân sang, tôi nhớ nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng đều như hạt na của Mẹ luôn tuơi rói vào dịp năm mới, tôi hay ví nụ cuời của Mẹ đẹp như hoa. Và mỗi dịp tết Nguyên Đán nào tôi cũng nhớ đến cái áo sơmi đầu tay tôi may tặng Mẹ khi tôi 19 tuổi. Tôi vẫn ân hận măi đến tận giây phút này, gần tết cái năm định mệnh tôi cắt cho Mẹ tôi một cái áo mầu trắng, nhưng loay hoay thế nào hai cái cánh tay lại cắt cùng chiều, do đó mà khi ghép tay vào thân th́ một bên bắt buộc phải là mặt vải trái v́ miếng vải đó không c̣n để thay thế. Mẹ tôi cười mà nói thế lại hay, chẳng ai được giống ḿnh. Không lâu sau Mẹ bệnh nặng mà qua đời, không đột ngột nhưng cũng không đủ thời gian để tôi may cho Mẹ cái áo khác, cứ thế Mẹ mặc áo lệch tay tôi may sang thế giới bên kia. Sau này, mỗi lần đốt quần áo cho Mẹ tôi vẫn thấy rất buồn, chẳng biết bạn bè bên cơi âm của Mẹ có cười chê tôi hay không nữa.
Hè về, tôi nhớ Mẹ lúc trăng lên, trăng mùa hè sáng lắm. Nhà tôi ở ngoại ô nên cứ trăng lên là không gian sáng một mầu vàng dịu, không cần đèn cũng nh́n rơ mặt nhau. Bố tôi là quân nhân nên luôn đi công tác dài ngày. Tôi thường cùng Mẹ khoá cổng và đặt một vài cái bẫy tự làm trên sân nhà. Mẹ bảo nhà không có của nả ǵ nhưng nếu trộm vào th́ cũng khiếp vía. Tôi nghĩ mẹ không những sợ trộm mà c̣n sợ cả ma v́ trăng sáng thế này th́ làm ǵ có trộm.
Thu qua, tôi nhớ dáng Mẹ liêu xiêu khó nhọc vượt lên con dốc mà Mẹ từng lao xe xuống để về nhà thật nhanh bao lần. Thời gian này bệnh Mẹ tôi đă nặng lắm rồi, trong tôi chỉ lơ mơ hiểu một điều ǵ đó không hay sắp xảy ra một cách mơ hồ và rất sợ nó thành hiện thực. Gió heo may thổi bạt quần áo Mẹ để thấy rơ thân h́nh tiều tuỵ. Mẹ gầy, thân Mẹ như cây mùa Thu, rụng hết lá rồi.
Vào một ngày cuối Đông, Mẹ tôi đi măi. Tôi ở lại với nhớ nhung, hờn dỗi và hy vọng.
Đến ngày bố tôi đưa Mẹ lên chùa, niềm hy vọng bí ẩn của tôi tắt ngấm.
Gần hai năm sau, tôi chia tay bố rời mái nhà thân yêu đến ở trong một ngôi nhà xa lạ, sống bên người bạn đời ḿnh tự chọn, nhưng có phải là lúc nào mọi sự cũng được như ư đâu. Tôi không có chị em gái nên không có nơi chia sẻ vui buồn. Buồn nhất là thời gian bố tôi đi bước nữa, tôi nhận thấy chẳng lâu nữa ḿnh sẽ không c̣n nằm trong ṿng sóng được tạo thành quanh ông.
Cứ thế tôi lầm lũi vượt qua mọi cung bậc thăng trầm cuộc sống, đớn đau khi buồn và nghị lực lúc cô đơn tôi đều có ư trách Mẹ tôi bỏ tôi sớm thế, chắc Mẹ không yêu tôi.
Rồi một lần tôi đi xem bói, thầy nói tôi yên tâm mà vững bước trên trần gian v́ theo mỗi bước chân tôi luôn có một người đàn bà cơi âm che chở, lúc trời nắng hay mưa tôi cũng được người âm này cầm ô đưa đón, và lúc vui buồn th́ được người này che chở.Tôi biết, đấy là Mẹ của tôi.
Và cũng từ đó tôi thấy cuộc sống tươi sáng hơn lên v́ phía trước là con đường rợp bóng mát. Từ khi nghe thầy phán đến tận bây giờ tôi luôn cảm thấy Mẹ ở bên tôi thật. Thậm chí, tôi nghĩ rồi sẽ đến thời khắc mà không ai muốn cũng phải chấp nhận, tôi tin chắc ngày tôi đến Mẹ đă đợi sẵn tôi trước sân nhà.
Tai qua nạn khỏi, đó là Mẹ.
Tiếng gió th́ thầm, đó là Mẹ.
Giấc ngủ êm đềm, đó là Mẹ.
.....................
Chỉ có niềm mong ước được nằm trong ṿng tay Mẹ, hít hà mùi thơm của Mẹ là không bao giờ thành hiện thực mà thôi.
Tôi viết bài này xin tặng Mẹ kính yêu của tôi!.
Tôi có rất nhiều mẹ, tính ra tôi có đến ba người mẹ. Đầu tiên là Mẹ sinh ra tôi, là người Mẹ yêu dấu nhất cơi trần này. Tiếp theo là mẹ chồng tôi, là bà cụ sinh thành ra người bạn trăm năm. B́nh thuờng th́ ai chẳng có hai bà mẹ này, trừ những người không muốn lập gia đ́nh. Nhưng tôi có rủi ro là Mẹ yêu dấu nhất cơi trần của tôi lại giă biệt trần gian quá sớm, để tôi chỉ c̣n lại những kỷ niệm của bà song hành với cuộc sống của tôi. Một điều nữa cũng không biết nên cho vào vận rủi hay may, tôi có thêm bà mẹ thứ ba vào thời điểm c̣n chưa cảm nhận được sự mất mát quá lớn trong đời.
Sau khi Mẹ tôi mất một thời gian, bố tôi tặng cho tôi một bà mẹ kế. Ơn Trời, may làm sao bố chồng tôi không tặng cho tôi bà mẹ thứ tư, v́ ông ly thân với mẹ chồng tôi từ hồi trẻ nhưng chỉ bồ bịch thôi chứ không quyết định lấy bà nào. Nếu đề cập chi tiết đến các bà mẹ sau không khéo, chắc tôi mắc bệnh nói xấu người cao tuổi. Thế nên chỉ xin có thể nói lên một câu rằng tôi không thể hợp được với hai bà mẹ tiếp theo. Ông trời dù có xe duyên phận cho tôi được gặp họ trên cơi trần thênh thang này nhưng tôi cũng chỉ làm tṛn bổn phận của chữ Hiếu thôi, tấm ḷng chân thành của tôi vẫn xin dành tặng trọn vẹn cho Mẹ kính yêu của tôi cả kiếp người.
Ngày Mẹ bỏ tôi đi, tôi luôn muốn giữ t́nh cảm thiêng liêng bí ẩn trong trái tim nhỏ của tôi, rằng Mẹ tôi chưa hề đi khỏi cuộc sống này. Kể từ giây phút chỉ c̣n hai bố con tôi ngồi ăn cơm dưới mái hiên nhà, tôi hay ngồi nh́n vào cái bát và đôi đũa dành cho mẹ, nước mắt chảy dài. Khóc đấy, nhưng chưa ngấm hết nỗi cô đơn và sự tủi thân trên con đường đời sau này. Tôi vẫn nghĩ Mẹ tôi đi đâu đó vài ngày rồi về thôi, tôi c̣n tâm niệm trong đầu sự trở về của mẹ là một bí mật của hai mẹ con tôi, mặc dù rơ ràng tôi đă ngất lên ngất xuống khi tận mắt nh́n thấy Mẹ tôi lặng lẽ để mặc người ta chôn vùi Mẹ vào bên kia thế giới.
Thời gian dần qua, tôi cảm thấy nỗi thất vọng chắc ḿnh mất Mẹ thật rồi, nhưng sự tủi hờn v́ trách Mẹ sao đi măi không về lớn hơn là sự cảm nhận nỗi đau mất mát.
Mùa Đông, những đợt gió lạnh tràn về, tôi nhớ khuôn mặt rực hồng khi Mẹ ngồi đun bếp củi. Củi được lấy từ những cành cây mục ở cơ quan Mẹ vào giờ nghỉ trưa. Bao nhiêu lần Mẹ tôi đèo củi lao cả xe đạp và người xuống ḍng sông Tô Lịch. Tôi chỉ nhớ lúc đó tôi c̣n nhỏ lắm, tôi ngồi nh́n cô bác cùng khu tập thể nhà tôi xoa bóp dầu gió vào chỗ đau sưng tấy của Mẹ và nghe họ lao xao rằng Mẹ rất hay vội vàng, không xuống dắt xe bao giờ, họ nói lạ một nỗi là nhiều lần phi thẳng xuống ḍng sông lạnh buốt thế mà Mẹ tôi không chết cũng không chừa. Đấy là Mẹ vội về với đàn con.
Xuân sang, tôi nhớ nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng đều như hạt na của Mẹ luôn tuơi rói vào dịp năm mới, tôi hay ví nụ cuời của Mẹ đẹp như hoa. Và mỗi dịp tết Nguyên Đán nào tôi cũng nhớ đến cái áo sơmi đầu tay tôi may tặng Mẹ khi tôi 19 tuổi. Tôi vẫn ân hận măi đến tận giây phút này, gần tết cái năm định mệnh tôi cắt cho Mẹ tôi một cái áo mầu trắng, nhưng loay hoay thế nào hai cái cánh tay lại cắt cùng chiều, do đó mà khi ghép tay vào thân th́ một bên bắt buộc phải là mặt vải trái v́ miếng vải đó không c̣n để thay thế. Mẹ tôi cười mà nói thế lại hay, chẳng ai được giống ḿnh. Không lâu sau Mẹ bệnh nặng mà qua đời, không đột ngột nhưng cũng không đủ thời gian để tôi may cho Mẹ cái áo khác, cứ thế Mẹ mặc áo lệch tay tôi may sang thế giới bên kia. Sau này, mỗi lần đốt quần áo cho Mẹ tôi vẫn thấy rất buồn, chẳng biết bạn bè bên cơi âm của Mẹ có cười chê tôi hay không nữa.
Hè về, tôi nhớ Mẹ lúc trăng lên, trăng mùa hè sáng lắm. Nhà tôi ở ngoại ô nên cứ trăng lên là không gian sáng một mầu vàng dịu, không cần đèn cũng nh́n rơ mặt nhau. Bố tôi là quân nhân nên luôn đi công tác dài ngày. Tôi thường cùng Mẹ khoá cổng và đặt một vài cái bẫy tự làm trên sân nhà. Mẹ bảo nhà không có của nả ǵ nhưng nếu trộm vào th́ cũng khiếp vía. Tôi nghĩ mẹ không những sợ trộm mà c̣n sợ cả ma v́ trăng sáng thế này th́ làm ǵ có trộm.
Thu qua, tôi nhớ dáng Mẹ liêu xiêu khó nhọc vượt lên con dốc mà Mẹ từng lao xe xuống để về nhà thật nhanh bao lần. Thời gian này bệnh Mẹ tôi đă nặng lắm rồi, trong tôi chỉ lơ mơ hiểu một điều ǵ đó không hay sắp xảy ra một cách mơ hồ và rất sợ nó thành hiện thực. Gió heo may thổi bạt quần áo Mẹ để thấy rơ thân h́nh tiều tuỵ. Mẹ gầy, thân Mẹ như cây mùa Thu, rụng hết lá rồi.
Vào một ngày cuối Đông, Mẹ tôi đi măi. Tôi ở lại với nhớ nhung, hờn dỗi và hy vọng.
Đến ngày bố tôi đưa Mẹ lên chùa, niềm hy vọng bí ẩn của tôi tắt ngấm.
Gần hai năm sau, tôi chia tay bố rời mái nhà thân yêu đến ở trong một ngôi nhà xa lạ, sống bên người bạn đời ḿnh tự chọn, nhưng có phải là lúc nào mọi sự cũng được như ư đâu. Tôi không có chị em gái nên không có nơi chia sẻ vui buồn. Buồn nhất là thời gian bố tôi đi bước nữa, tôi nhận thấy chẳng lâu nữa ḿnh sẽ không c̣n nằm trong ṿng sóng được tạo thành quanh ông.
Cứ thế tôi lầm lũi vượt qua mọi cung bậc thăng trầm cuộc sống, đớn đau khi buồn và nghị lực lúc cô đơn tôi đều có ư trách Mẹ tôi bỏ tôi sớm thế, chắc Mẹ không yêu tôi.
Rồi một lần tôi đi xem bói, thầy nói tôi yên tâm mà vững bước trên trần gian v́ theo mỗi bước chân tôi luôn có một người đàn bà cơi âm che chở, lúc trời nắng hay mưa tôi cũng được người âm này cầm ô đưa đón, và lúc vui buồn th́ được người này che chở.Tôi biết, đấy là Mẹ của tôi.
Và cũng từ đó tôi thấy cuộc sống tươi sáng hơn lên v́ phía trước là con đường rợp bóng mát. Từ khi nghe thầy phán đến tận bây giờ tôi luôn cảm thấy Mẹ ở bên tôi thật. Thậm chí, tôi nghĩ rồi sẽ đến thời khắc mà không ai muốn cũng phải chấp nhận, tôi tin chắc ngày tôi đến Mẹ đă đợi sẵn tôi trước sân nhà.
Tai qua nạn khỏi, đó là Mẹ.
Tiếng gió th́ thầm, đó là Mẹ.
Giấc ngủ êm đềm, đó là Mẹ.
.....................
Chỉ có niềm mong ước được nằm trong ṿng tay Mẹ, hít hà mùi thơm của Mẹ là không bao giờ thành hiện thực mà thôi.
Tôi viết bài này xin tặng Mẹ kính yêu của tôi!.