linh_more
01-22-2010, 08:17 AM
(thân tặng: NVBV06)
Rất có thể cuối cùng mình cũng sẽ:
Lãng quên nhau như chưa nhớ bao giờ
Em sẽ gọi điện, anh cười như thể
Đã lâu rồi hai đứa mình chưa...
Đã lâu rồi, như thể đã rất xưa
Anh hỏi em về những chàng trai khác
Em ậm ừ bịa ra tên lạ hoắc
Cốt để anh yên lòng
Chúng mình nói với nhau cho đến nửa đêm
Những câu chuyện lần hồi dần mà nhạt
Nhưng chẳng đứa nào muốn ngắt
Suốt một đêm
Em không vào topic viết cho anh
Vì em sợ thế nào em cũng khóc
Thơ không dám về nơi cỏ mọc
Sợ màu xanh thương nhớ đến nhói lòng
Rồi Hà Nội cũng chầm chậm vào Đông
Hoa sữa rụng đau cả từng viên sỏi
Hồ Gươm biếc vì điều chưa ai nói
Hình như là câu chia tay- chia tay
Anh sẽ kể về cô bạn nước ngoài
Cũng biết nói lời yêu bằng tiếng Việt
Chao, lá bàng vì chưng mà đỏ biếc?
Gió vì chưng mà thổi suốt tê lòng
Rồi có thể và anh cũng sang sông
Em chẳng ham làm nàng thi sĩ
Đứng bên đường nhìn chú rể sang sông
Thì vờ vậy, điện thoại hết pin
Và vội vã hẹn nhau một ngày khác
Mình cà phê nhé! Tất nhiên, nếu được
Rồi cụp máy mà biết chắc ... Kinh Kha
Kinh Kha qua sông ai oán bi hùng
Em dứt cuộc thoại mà bi ai chẳng kém
Lại hiện về Hà Nội từng con hẻm
Hun hút suốt một mùa Đông
Và lặng lẽ cho phép mình buồn
Tách cà phê online và post
Những câu thơ đắng đót
Nhớ thương anh…
….
Rất có thể cuối cùng mình cũng sẽ:
Lãng quên nhau như chưa nhớ bao giờ
Em sẽ gọi điện, anh cười như thể
Đã lâu rồi hai đứa mình chưa...
Đã lâu rồi, như thể đã rất xưa
Anh hỏi em về những chàng trai khác
Em ậm ừ bịa ra tên lạ hoắc
Cốt để anh yên lòng
Chúng mình nói với nhau cho đến nửa đêm
Những câu chuyện lần hồi dần mà nhạt
Nhưng chẳng đứa nào muốn ngắt
Suốt một đêm
Em không vào topic viết cho anh
Vì em sợ thế nào em cũng khóc
Thơ không dám về nơi cỏ mọc
Sợ màu xanh thương nhớ đến nhói lòng
Rồi Hà Nội cũng chầm chậm vào Đông
Hoa sữa rụng đau cả từng viên sỏi
Hồ Gươm biếc vì điều chưa ai nói
Hình như là câu chia tay- chia tay
Anh sẽ kể về cô bạn nước ngoài
Cũng biết nói lời yêu bằng tiếng Việt
Chao, lá bàng vì chưng mà đỏ biếc?
Gió vì chưng mà thổi suốt tê lòng
Rồi có thể và anh cũng sang sông
Em chẳng ham làm nàng thi sĩ
Đứng bên đường nhìn chú rể sang sông
Thì vờ vậy, điện thoại hết pin
Và vội vã hẹn nhau một ngày khác
Mình cà phê nhé! Tất nhiên, nếu được
Rồi cụp máy mà biết chắc ... Kinh Kha
Kinh Kha qua sông ai oán bi hùng
Em dứt cuộc thoại mà bi ai chẳng kém
Lại hiện về Hà Nội từng con hẻm
Hun hút suốt một mùa Đông
Và lặng lẽ cho phép mình buồn
Tách cà phê online và post
Những câu thơ đắng đót
Nhớ thương anh…
….