Pờ Tờ Tờ
01-31-2009, 02:09 AM
Chỉ là 1 câu chuyện ko có khung xương. Dành tặng nhân ngày lễ t́nh nhân! Cần biết 1 điều rằng: "Ai cũng cần 1 bờ vai cho dù kẻ đó sẵn sàng mê mải đón cô đơn bên ḿnh."
Chiếc xe bus lao vụt qua, ngoài trời mưa lất phất từng hạt nhẹ, nó đứng măi trước cửa một quán bar, khuôn mặt trượt dài mệt mỏi, ánh mắt đưa lên đẩy xuống những tia nh́n.
Bây giờ đă gần 12 giờ đêm, thường th́ vào những dịp lễ đặc biệt như thế này, chẳng nơi nào đóng cửa sớm. Đặc biệt là quán bar, nhà nghỉ, khách sạn, nơi hát karaoke và những tụ điểm ăn chơi, họ không ngu ngốc đến nỗi nói "không" với lợi nhuận.
Bạn gái nó là nhân viên tiếp thị cho 1 hăng thuốc lá, trong những ngày mùa đông cắt da này, cô ấy vẫn phải mặc một chiếc váy cũn cỡn, cái áo hở hang hết cỡ, phô trương ḍng chữ gợi t́nh trên bộ ngực được độn lên đồ sộ để đi mời thuốc những gă đàn ông khôngmấy lịch sự tại quán bar.
Công việc của cô ấy bắt đầu vào buổi đêm, đôi khi kết thúc vào tờ mờ sáng. Cũng ko quan trọng lắm với việc công việc này kết thúc vào mấy giờ và vào lúc nào, miễn là nó giúp cô ấy kiếm được tiền và làm cô ấy vui. Thế là được!
Nhưng công việc của 1 người tiếp thị thuốc lá, không thể kết thúc muộn quá cả giờ quán bar đóng cửa... Trừ phi.... trừ phi... trừ phi là cô ấy c̣n làm 1 công việc phụ khác ... gọi là "tăng ca", "thêm giờ".
Đầu tiên, cô ấy chần chừ, ko chịu nhận. Sau vài cái tát, cô ấy hất mặt lên cười và nói với nó chỉ 1 câu ngắn ngủi thôi: "Vâng! Đúng như anh nghĩ!"
Sau nhiều ngày dằn vặt, nó quyết định gặp mặt để lật bài: "Anh có thể chu cấp cho em thoải mái, em hăy bỏ cái công việc này đi.... Ư anh là... cả 2 công việc này đi!"
Lúc đó, nó thầm nghĩ: Người ta vẫnbảo lấy đĩ về làm vợ cũng chẳng sao!
Cô ấy nh́n nó và nói: "Anh nghĩ lấy đĩ về làm vợ cũng chẳng sao và dễ lắm sao?"
Nó im bặt. " Anh ạ, đôi khi có những sự sắp đặt mà em ko thể cưỡng lại, em được sắp đặt ở đây và chẳng may bị anh lật tẩy. Anh đă nh́n thấy th́ liệu sau này, anh có thể quên hết những điều anh - nh́n - thấy để lấy em ko? Và em sẽ sống phụ thuộc, trong sự chu cấp và nỗi than phiền. Em ko có tự trọng nhưng em cũng chẳng có nổi hy vọng vào anh!" - Cô ấy nói!
Nó có thể lên rất nhiều chiếc taxi mà ko cần trả tiền, đi đến mọi nơi nó muốn trên những chiếc ôtô có người lái đó mà chẳng tốn 1 xu. Vậy mà có ngày, một ả đàn bà nhổ vào mặt nó 1 câu gọn lỏn đại loại như là ả nghĩ nó ko thể chu cấp cho ả nổi 1 cuộc sống b́nh thường.
Thật nhục nhă!
Người ta vẫn nói, những đứa con gái quen trong quan bar là loại chẳng ra ǵ, nhưng bây giờ người ta nên bổ sung rằng, những đứa con gái học đại học, quen trên giảng đường và làm ở quán bar cũng chả ra ǵ xất - Nó nghĩ!
Đối với thằng con trai của 1 người lái tất cả những người lái xe taxi ở thành phố này - th́ đó hẳn là 1 sự sỉ nhục. Một cú đập ngực mạnh mẽ của một con đàn bà 2 lưng vào sống mũi cao và đôi mắt sâu quyến rũ này.
Nó kể lại câu chuyện cho chị gái ḿnh, bà chị cũng chẳng làm ǵ hơn ngoài cười cợt. Thật cay cú!
Câu chuyện diễn ra đă được 1 tháng, và hôm nay là ngày valentine đầu tiên mà nó quen con ả vênh váo, tự phụ, nghèo xác xơ kia...
Nó quyết định xây dựng 1 sự nhục nhă đột phá! Chuẩn bị 1 món quá cho con ả rẻ tiền. T́nh yêu ko thể khiến người ta làm nên những điều lăng mạn ngu ngốc. Nhưng sự cay cú có thể tạo nên những cú hích "mủi ḷng".
"Chỉ cần mày quay lại với tao, tao sẽ để mày sống như 1 con gái bao mà dày xéo! Chắc ǵ mày đă nhục bằng tao!" - Nó nghĩ!
Uh, kể ra cũng đúng, cho dù ko ai trông, chẳng ai nh́n ngóng, nhưng con nhỏ kia đă giáng cho nó 1 đ̣n quá đau đớn vào sự tự trọng của 1 người đàn ông "quân tử".
Người ta ko thể đầu hàng kẻ đă xúc phạm niềm kiêu hănh của ḿnh. Nhất là khi kẻ đó là đàn bà, c̣n ḿnh th́ lại là 1 gă đàn ông đường đường chính chính!
Nó đă phải xem rất nhiều phim Hàn Quốc, để có 1 bước nhảy vọt cho sự tỏ t́nh loăng mạn vào ngày Valentine này. Nhưng mọi điều nó xem đều chẳng mấy hay và đặc sắc, bóng bay, hoa hoét và những tṛ nhạt toẹt đă cũ rích từ lâu. Một người giàu ko thẻ chơi tṛ hèn mạt.
Con trai ông giám đốc hăng taxi lớn nhất thành phố này - là nó! Người thừa kế tất cả khối gia sản đồ sộ và dịch vụ cho thuê xe hơi đắt tiền là nó! Và nó, có cách của riêng ḿnh!
Xung quanh quán bar ngày Valentine, bắt đầu từ 10h tối, tất cả những chiếc xe đời mới, bốn chỗ và dài mui, cóng koong... khoảng gần 20 chiếc, phủ xung quanh những bông hoa hồng tươi, khoảng vài trăm ngh́n bông thôi, đứng chờ "nàng" nghỉ ngơi ... ra khỏi bar buổi tối! - Xin lỗi các bạn, tôi lỡ bịa quá lời! Thực ra, trên thực tế là, chàng trai của chúng ta, chỉ cho 1 chiếc taxi tải của nhà cấu ấy, chở đầy một xe tải hoa hồng đứng đợi trước quán bar vào lúc 11h đêm thôi.
Đợi măi... đợi măi... cái đợi măi tính ra cũng chỉ khoảng 1 tiếng đồng hồ. Cuối cùng, cô ấy cũng bước ra khỏi nơi ồn ào ấy, gần như là kẻ cuối cùng đi ra khỏi cái tổ của 1 lũ ong thợ mệt nhừ....
Đôi mắt lờ đờ, đôi chân loạng choạng.... Cô gái ngồi sụp xuống khóc nức nở.
Nó tưởng bở cười trong ḷng, v́ ko ngờ cô ta quá nhanh xúc động.
Nhưng hành động tiếp theo ko như nó chờ mong, cô ta liên tiếp đập đầu vào tường rất mạnh, như 1 người điên vậy.
Nó bắt đầu luống cuống, và phát hiện ra rằng, hoá ra cô ấy ko hề nh́n ( để mà thấy) nó cũng như đám hoa hồng trên xe ô tô.
Nó vội vàng chạy đến, trời đă quá khuya để ai đó có thể phát hiện rằng, có 1 người con gái yêu đuối đang lả đi nhưng vẫn gắng sức đập đàu vào tường để làm đau chính ḿnh, trong ngày lễ t́nh nhân lặng lẽ này.
"Em say à?"
"Anh à, em ko say!"
"Em làm như thế, đau lắm! Chết đấy!... Muốn chết à?"
"Đập đầu cho tỉnh"
"Ko say sao phải tỉnh"
"Đập đầu cho say"
"Đang tỉnh sao muốn say"
Đoạn hội thoại nhảm nhí cứ thế diễn ra... cho đến khi người đàn bà lảm nhảm trong người đứa con gái kia ngủ lịm.
Xe tải hoa hồng ko ai trông ngóng, ngày Valentine qua đi chẳng tạo được đột phá ǵ. Chỉ có điều sáng hôm sau 2 người ở trong một nhà nghỉ, đầu người con gái vẫn c̣n nguyên máu, và gă con trai vẫn mặc nguyên quần, ko tháo thắt lưng.
Chẳng ai làm ǵ ai và ai cũng biết là như thế....Nhưng đôi khi... Con gái đủ thông minh để biết con trai... sẽ làm ǵ...
" Xe hoa đẹp lắm"
"Ra là em nh́n thấy hả?"
"Uh, to thế cơ mà!"
"Nó là dành cho em"
"Uh, để cho mày biết ông đây cay mày lắm hả? Haha, ư anh là thế chứ ǵ?"
"Uhm... Ko dấu"
"Dành cho em nhưng ko là của em, anh nhỉ?"
"Hôm qua, đúng là em tỉnh, ko say nhỉ?"
"Uh, em tỉnh mà"
"Sao ngất đi thế?"
"Đập đầu nhiều quá nên đau, giả vờ ngất để anh khiêng đi ngủ"
"Tức là sao?"
"Valentine mà, cũng nên có một người đàn ông ko nguy hiểm, cho ấm áp, và thoát khỏi cái cảm giác một ḿnh!"
"Em "lại" làm bạn gái anh nhé?"
"Không, em chỉ cần anh đêm qua thôi! Như thế quá đủ rồi! "
Một người bên cạnh... chỉ một giờ... một phút... nhỏ nhoi thôi....
Nguồn:diễn đàn cộng đồng ULSA
Chiếc xe bus lao vụt qua, ngoài trời mưa lất phất từng hạt nhẹ, nó đứng măi trước cửa một quán bar, khuôn mặt trượt dài mệt mỏi, ánh mắt đưa lên đẩy xuống những tia nh́n.
Bây giờ đă gần 12 giờ đêm, thường th́ vào những dịp lễ đặc biệt như thế này, chẳng nơi nào đóng cửa sớm. Đặc biệt là quán bar, nhà nghỉ, khách sạn, nơi hát karaoke và những tụ điểm ăn chơi, họ không ngu ngốc đến nỗi nói "không" với lợi nhuận.
Bạn gái nó là nhân viên tiếp thị cho 1 hăng thuốc lá, trong những ngày mùa đông cắt da này, cô ấy vẫn phải mặc một chiếc váy cũn cỡn, cái áo hở hang hết cỡ, phô trương ḍng chữ gợi t́nh trên bộ ngực được độn lên đồ sộ để đi mời thuốc những gă đàn ông khôngmấy lịch sự tại quán bar.
Công việc của cô ấy bắt đầu vào buổi đêm, đôi khi kết thúc vào tờ mờ sáng. Cũng ko quan trọng lắm với việc công việc này kết thúc vào mấy giờ và vào lúc nào, miễn là nó giúp cô ấy kiếm được tiền và làm cô ấy vui. Thế là được!
Nhưng công việc của 1 người tiếp thị thuốc lá, không thể kết thúc muộn quá cả giờ quán bar đóng cửa... Trừ phi.... trừ phi... trừ phi là cô ấy c̣n làm 1 công việc phụ khác ... gọi là "tăng ca", "thêm giờ".
Đầu tiên, cô ấy chần chừ, ko chịu nhận. Sau vài cái tát, cô ấy hất mặt lên cười và nói với nó chỉ 1 câu ngắn ngủi thôi: "Vâng! Đúng như anh nghĩ!"
Sau nhiều ngày dằn vặt, nó quyết định gặp mặt để lật bài: "Anh có thể chu cấp cho em thoải mái, em hăy bỏ cái công việc này đi.... Ư anh là... cả 2 công việc này đi!"
Lúc đó, nó thầm nghĩ: Người ta vẫnbảo lấy đĩ về làm vợ cũng chẳng sao!
Cô ấy nh́n nó và nói: "Anh nghĩ lấy đĩ về làm vợ cũng chẳng sao và dễ lắm sao?"
Nó im bặt. " Anh ạ, đôi khi có những sự sắp đặt mà em ko thể cưỡng lại, em được sắp đặt ở đây và chẳng may bị anh lật tẩy. Anh đă nh́n thấy th́ liệu sau này, anh có thể quên hết những điều anh - nh́n - thấy để lấy em ko? Và em sẽ sống phụ thuộc, trong sự chu cấp và nỗi than phiền. Em ko có tự trọng nhưng em cũng chẳng có nổi hy vọng vào anh!" - Cô ấy nói!
Nó có thể lên rất nhiều chiếc taxi mà ko cần trả tiền, đi đến mọi nơi nó muốn trên những chiếc ôtô có người lái đó mà chẳng tốn 1 xu. Vậy mà có ngày, một ả đàn bà nhổ vào mặt nó 1 câu gọn lỏn đại loại như là ả nghĩ nó ko thể chu cấp cho ả nổi 1 cuộc sống b́nh thường.
Thật nhục nhă!
Người ta vẫn nói, những đứa con gái quen trong quan bar là loại chẳng ra ǵ, nhưng bây giờ người ta nên bổ sung rằng, những đứa con gái học đại học, quen trên giảng đường và làm ở quán bar cũng chả ra ǵ xất - Nó nghĩ!
Đối với thằng con trai của 1 người lái tất cả những người lái xe taxi ở thành phố này - th́ đó hẳn là 1 sự sỉ nhục. Một cú đập ngực mạnh mẽ của một con đàn bà 2 lưng vào sống mũi cao và đôi mắt sâu quyến rũ này.
Nó kể lại câu chuyện cho chị gái ḿnh, bà chị cũng chẳng làm ǵ hơn ngoài cười cợt. Thật cay cú!
Câu chuyện diễn ra đă được 1 tháng, và hôm nay là ngày valentine đầu tiên mà nó quen con ả vênh váo, tự phụ, nghèo xác xơ kia...
Nó quyết định xây dựng 1 sự nhục nhă đột phá! Chuẩn bị 1 món quá cho con ả rẻ tiền. T́nh yêu ko thể khiến người ta làm nên những điều lăng mạn ngu ngốc. Nhưng sự cay cú có thể tạo nên những cú hích "mủi ḷng".
"Chỉ cần mày quay lại với tao, tao sẽ để mày sống như 1 con gái bao mà dày xéo! Chắc ǵ mày đă nhục bằng tao!" - Nó nghĩ!
Uh, kể ra cũng đúng, cho dù ko ai trông, chẳng ai nh́n ngóng, nhưng con nhỏ kia đă giáng cho nó 1 đ̣n quá đau đớn vào sự tự trọng của 1 người đàn ông "quân tử".
Người ta ko thể đầu hàng kẻ đă xúc phạm niềm kiêu hănh của ḿnh. Nhất là khi kẻ đó là đàn bà, c̣n ḿnh th́ lại là 1 gă đàn ông đường đường chính chính!
Nó đă phải xem rất nhiều phim Hàn Quốc, để có 1 bước nhảy vọt cho sự tỏ t́nh loăng mạn vào ngày Valentine này. Nhưng mọi điều nó xem đều chẳng mấy hay và đặc sắc, bóng bay, hoa hoét và những tṛ nhạt toẹt đă cũ rích từ lâu. Một người giàu ko thẻ chơi tṛ hèn mạt.
Con trai ông giám đốc hăng taxi lớn nhất thành phố này - là nó! Người thừa kế tất cả khối gia sản đồ sộ và dịch vụ cho thuê xe hơi đắt tiền là nó! Và nó, có cách của riêng ḿnh!
Xung quanh quán bar ngày Valentine, bắt đầu từ 10h tối, tất cả những chiếc xe đời mới, bốn chỗ và dài mui, cóng koong... khoảng gần 20 chiếc, phủ xung quanh những bông hoa hồng tươi, khoảng vài trăm ngh́n bông thôi, đứng chờ "nàng" nghỉ ngơi ... ra khỏi bar buổi tối! - Xin lỗi các bạn, tôi lỡ bịa quá lời! Thực ra, trên thực tế là, chàng trai của chúng ta, chỉ cho 1 chiếc taxi tải của nhà cấu ấy, chở đầy một xe tải hoa hồng đứng đợi trước quán bar vào lúc 11h đêm thôi.
Đợi măi... đợi măi... cái đợi măi tính ra cũng chỉ khoảng 1 tiếng đồng hồ. Cuối cùng, cô ấy cũng bước ra khỏi nơi ồn ào ấy, gần như là kẻ cuối cùng đi ra khỏi cái tổ của 1 lũ ong thợ mệt nhừ....
Đôi mắt lờ đờ, đôi chân loạng choạng.... Cô gái ngồi sụp xuống khóc nức nở.
Nó tưởng bở cười trong ḷng, v́ ko ngờ cô ta quá nhanh xúc động.
Nhưng hành động tiếp theo ko như nó chờ mong, cô ta liên tiếp đập đầu vào tường rất mạnh, như 1 người điên vậy.
Nó bắt đầu luống cuống, và phát hiện ra rằng, hoá ra cô ấy ko hề nh́n ( để mà thấy) nó cũng như đám hoa hồng trên xe ô tô.
Nó vội vàng chạy đến, trời đă quá khuya để ai đó có thể phát hiện rằng, có 1 người con gái yêu đuối đang lả đi nhưng vẫn gắng sức đập đàu vào tường để làm đau chính ḿnh, trong ngày lễ t́nh nhân lặng lẽ này.
"Em say à?"
"Anh à, em ko say!"
"Em làm như thế, đau lắm! Chết đấy!... Muốn chết à?"
"Đập đầu cho tỉnh"
"Ko say sao phải tỉnh"
"Đập đầu cho say"
"Đang tỉnh sao muốn say"
Đoạn hội thoại nhảm nhí cứ thế diễn ra... cho đến khi người đàn bà lảm nhảm trong người đứa con gái kia ngủ lịm.
Xe tải hoa hồng ko ai trông ngóng, ngày Valentine qua đi chẳng tạo được đột phá ǵ. Chỉ có điều sáng hôm sau 2 người ở trong một nhà nghỉ, đầu người con gái vẫn c̣n nguyên máu, và gă con trai vẫn mặc nguyên quần, ko tháo thắt lưng.
Chẳng ai làm ǵ ai và ai cũng biết là như thế....Nhưng đôi khi... Con gái đủ thông minh để biết con trai... sẽ làm ǵ...
" Xe hoa đẹp lắm"
"Ra là em nh́n thấy hả?"
"Uh, to thế cơ mà!"
"Nó là dành cho em"
"Uh, để cho mày biết ông đây cay mày lắm hả? Haha, ư anh là thế chứ ǵ?"
"Uhm... Ko dấu"
"Dành cho em nhưng ko là của em, anh nhỉ?"
"Hôm qua, đúng là em tỉnh, ko say nhỉ?"
"Uh, em tỉnh mà"
"Sao ngất đi thế?"
"Đập đầu nhiều quá nên đau, giả vờ ngất để anh khiêng đi ngủ"
"Tức là sao?"
"Valentine mà, cũng nên có một người đàn ông ko nguy hiểm, cho ấm áp, và thoát khỏi cái cảm giác một ḿnh!"
"Em "lại" làm bạn gái anh nhé?"
"Không, em chỉ cần anh đêm qua thôi! Như thế quá đủ rồi! "
Một người bên cạnh... chỉ một giờ... một phút... nhỏ nhoi thôi....
Nguồn:diễn đàn cộng đồng ULSA