linh_bus
01-28-2009, 02:53 AM
Từ trước đến nay, chưa bao giờ cô nghĩ rằng cô với anh chia tay nhau chỉ v́ một thỏi son. Thời c̣n ngồi trên ghế nhà trường, phái nữ thường lưu hành hai kiểu lựa chọn đối tượng: Một kiểu lựa chọn t́nh yêu chân chính, đích thực, không màng đến vật chất, c̣n một dạng v́ theo đuổi vật chất mà coi nhẹ t́nh yêu. Cô đă lựa chọn cách thứ nhất.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô được nhận vào làm thư kư trong một công ty. Một năm sau cô và anh kết hôn. Thời gian đầu tiên của đôi vợ chồng mới cưới nào cũng tràn ngập hạnh phúc và ngọt ngào. Nhưng rồi chẳng bao lâu sau, sự yên b́nh trong ngôi nhà họ đă dần bị phá vỡ.
V́ làm thư kư cho giám đốc nên cô phải thường xuyên đi cùng giám đốc đến các hội nghị và dự các bữa tiệc đón tiếp. Một lần, trong một cuộc đàm phán với khách, cô cầm cốc trà giấy lên uống, bất ngờ cả vết son môi của cô in rơ lại trên vành cốc. Cô bối rối, vội vàng xoay phần cốc bị dính son về phía ḿnh sợ người khác nh́n thấy.
Nhưng sự việc đó lại không qua mắt được nữ thư kư của đối phương. Cuộc họp kết thúc, khi cô đang rửa tay trong pḥng vệ sinh th́ gặp nữ thư kư kia đi vào. Cô ta nh́n cô bằng một ánh mắt giễu cợt và nói: “Màu son môi của cô trông rất đẹp, nhưng đáng tiếc là nếu để lại dấu son môi trên cốc th́ lại chẳng nhă quan chút nào. Chúng ta là thư kư, là đại diện h́nh tượng cho cả một công ty, đáng lẽ cô không nên dùng loại son rẻ tiền như thế trong lúc làm việc!”.
Nói rồi cô ta cười một cách mỉa mai và quay lưng bước đi. Nước mắt cô trong phút chốc tuôn rơi lă chă. Sau khi kết hôn, để có thể ở trong một căn pḥng đầy đủ một chút, vợ chồng cô phải luôn ư thức tiết kiệm để dành tiền trả nợ cho ngân hàng.
V́ thế, những khoản chi tiêu cho quần áo, trang sức, cô đều hết sức dè sẻn, loại son cô dùng cũng chưa quá đến 10 tệ. Từ trước đến nay, cô không hề chú ư đến những việc đó, cô nghĩ chỉ cần cuộc sống vui vẻ là đủ, nhưng đến hôm nay, lần đầu tiên cô cảm nhận thấy ḷng tự trọng của ḿnh bị tổn thương một cách nặng nề.
Về nhà, cô cũng không kể với anh về chuyện xảy ra ở công ty. Nhưng trong ḷng cô luôn cảm thấy có ǵ đó nặng trĩu. Cô bắt đầu suy nghĩ đến cuộc hôn nhân của ḿnh.
Cô cảm thấy những người lựa chọn vật chất đến với t́nh yêu lại thật sáng suốt, có lẽ họ sẽ không bao giờ rơi vào t́nh cảnh như cô bây giờ. Cô cũng lại thầm oán trách anh bất tài... Tuy rằng những chuyện đó cô luôn giữ kín trong ḷng, nhưng sự đổi khác của cô cũng không qua khỏi ánh mắt của anh.
Một lần, cô cùng anh đi qua một khu phố sầm uất, bất ngờ một cô tiếp thị bán hàng nhiệt t́nh kéo cô vào trong một cửa hàng bán đồ trang điểm, giới thiệu cho cô mẫu son mới nhập khẩu bên Pháp về. Thỏi son tô trên môi cô không những lên màu rất đẹp, mà điều đặc biệt đó là không bị phai màu, cũng không bị dính màu lên cốc, đó là điểm cô đặc biệt ưa thích.
Ánh mắt cô nh́n thỏi son mơ ước không che giấu được sự thèm muốn và khao khát. Anh biết cô rất thích thỏi son đó, liền rút ví ra định hỏi giá tiền. Cô bán hàng nói thỏi son này sau khi khuyến măi chỉ c̣n 388 tệ.
Nghe xong giá cả, bàn tay anh bất chợt khựng lại, anh bối rối đưa mắt lên nh́n cô. Trong phút chốc, cô cảm giác như ḷng tự trọng của ḿnh bị tổn thương một cách nặng nề, cô ôm mặt, quay ḿnh chạy ra khỏi cửa hàng. Anh vội vàng đuổi theo cô. Và như thế cuộc hôn nhân của họ v́ một thỏi son mà dần rạn vỡ.
Cuối cùng cô chủ động xin ly hôn. Sau đó không lâu, cô lấy một thương gia giàu có. Ngày kết hôn, anh đến tặng cô một món quà. Cô không mở ra xem và vứt nó sâu trong góc tủ, cô không muốn có bất cứ điều ǵ khiến cô gợi nhớ đến người đă làm cô bị tổn thương như thế.
Cuộc hôn nhân mới đem lại cho cô cuộc sống vương giả sung sướng mà cô hằng mong ước từ trước đến nay. Giờ đây, tất cả mọi thứ cô dùng đều là của những hăng danh tiếng, một đôi giày, một bộ quần áo của cô cũng phải lên đến mấy ngh́n tệ. Chồng cô th́ thường buổi sáng đi từ rất sớm và đêm về rất muộn, có nhiều đêm cũng không về nhà. Ông ta nói với cô tất cả chỉ v́ công việc làm ăn.
Một lần, cô phát hiện thấy trên cổ áo chồng c̣n in lại một vết son môi phụ nữ c̣n mới, vậy là câu trả lời về những lần đi công tác của chồng cô đă bị phanh phui.
Cô giận dữ, mang dấu son môi ra truy hỏi chồng cô th́ thật chẳng ngờ, chồng cô lạnh tanh đẩy cô ra và nói một cách giễu cợt: “Tốt nhất cô hăy an phận làm danh phận bà chủ của cô, những việc khác đừng nên nhúng tay vào. Đối với vị trí của cô bây giờ, cô nên măn nguyện mới phải, đừng có ra vẻ kiêu hănh, chẳng phải cô lấy tôi cũng chỉ v́ tiền của tôi sao?”.
Nói rồi, chồng cô quay ḿnh bỏ đi, rất nhiều ngày sau cũng không trở về nhà. Hóa ra trong mắt ông ta, cô chỉ là một vật kí sinh không hơn không kém. Giờ này cô đau đớn nhận ra điều đó th́ đă muộn. Một lần nữa, cô lại chia tay với cuộc hôn nhân thứ hai. Nhưng cô không hối hận, bởi v́ lần này cô muốn t́m lại sự tự trọng của chính ḿnh.
Và trong lúc dọn dẹp đồ đạc, cô bất ngờ t́m lại được món quà người chồng cũ tặng cô. Mở gói quà, cô nhận ra là thỏi son ngày nào cô ưa thích trước đây.
Trên tấm thiệp chúc mừng anh viết: “Có lẽ anh chưa bao giờ nghĩ được rằng v́ một thỏi son mà cuộc hôn nhân của chúng ta đă chấm dứt. Điều này mỗi lần nghĩ đến anh đều cảm thấy rất xót xa. Mất em, có lẽ đó là vết thương lớn nhất trong ḷng anh, nhưng bây giờ có nói bất cứ điều ǵ cũng đă quá muộn. Anh chỉ biết chúc em hạnh phúc với sự lựa chọn mới của ḿnh! Mong rằng thỏi son này sẽ luôn đem lại may mắn cho em!”.
Sau này, một lần t́nh cờ cô nh́n thấy anh trên ti vi trong một cuộc phỏng vấn. Giờ đây anh đă là một doanh nhân thành đạt, chuyên kinh doanh các loại son phấn trang điểm nổi tiếng trong nước, chủ yếu là kinh doanh các loại son môi không phai màu.
Khi phóng viên hỏi anh v́ sao lại chọn son môi là mặt hàng chính, giọng anh bỗng trầm lại, anh nghẹn ngào tâm sự: “Có lẽ chẳng ai biết rằng tôi đă từng v́ một thỏi son mà mất đi người vợ tôi yêu thương nhất, thỏi son đó chỉ đáng giá 388 tệ, nhưng v́ khi đó tôi rất nghèo nên đă không có đủ tiền mua cho vợ tôi thỏi son mà cô ấy yêu thích! Khi đó, tôi cũng không biết rằng thỏi son đó rất có ư nghĩa với cô ấy. Bởi v́ vợ tôi đă từng v́ dùng một thỏi son rẻ tiền dính lại dấu son môi trên cốc mà bị người khác chê cười, có lẽ điều đó đă làm tổn thương nghiêm trọng đến ḷng tự trọng của cô ấy, cho nên cô ấy mới khao khát có một thỏi son không phai màu như thế. Măi đến sau khi cô ấy lấy chồng rồi, tôi mới được biết chuyện đó qua một người bạn của chúng tôi. Nhưng tất cả đă quá muộn, cô ấy đă là vợ của người khác! Từ khi đó trở đi, tôi quyết tâm kinh doanh son môi, loại son không phai màu, hi vọng có thể giúp cho những cô gái khác cùng hoàn cảnh có thể dùng được loại son như ư mà lại không phải tốn kém quá nhiều tiền...”.
Cô bật khóc, những giọt nước mắt hối hận muộn màng. Từng giọt, từng giọt rơi lă chă trên thỏi son không phai màu cô hằng yêu thích..
( ăn cắp chứ ko phải sưu tầm )
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô được nhận vào làm thư kư trong một công ty. Một năm sau cô và anh kết hôn. Thời gian đầu tiên của đôi vợ chồng mới cưới nào cũng tràn ngập hạnh phúc và ngọt ngào. Nhưng rồi chẳng bao lâu sau, sự yên b́nh trong ngôi nhà họ đă dần bị phá vỡ.
V́ làm thư kư cho giám đốc nên cô phải thường xuyên đi cùng giám đốc đến các hội nghị và dự các bữa tiệc đón tiếp. Một lần, trong một cuộc đàm phán với khách, cô cầm cốc trà giấy lên uống, bất ngờ cả vết son môi của cô in rơ lại trên vành cốc. Cô bối rối, vội vàng xoay phần cốc bị dính son về phía ḿnh sợ người khác nh́n thấy.
Nhưng sự việc đó lại không qua mắt được nữ thư kư của đối phương. Cuộc họp kết thúc, khi cô đang rửa tay trong pḥng vệ sinh th́ gặp nữ thư kư kia đi vào. Cô ta nh́n cô bằng một ánh mắt giễu cợt và nói: “Màu son môi của cô trông rất đẹp, nhưng đáng tiếc là nếu để lại dấu son môi trên cốc th́ lại chẳng nhă quan chút nào. Chúng ta là thư kư, là đại diện h́nh tượng cho cả một công ty, đáng lẽ cô không nên dùng loại son rẻ tiền như thế trong lúc làm việc!”.
Nói rồi cô ta cười một cách mỉa mai và quay lưng bước đi. Nước mắt cô trong phút chốc tuôn rơi lă chă. Sau khi kết hôn, để có thể ở trong một căn pḥng đầy đủ một chút, vợ chồng cô phải luôn ư thức tiết kiệm để dành tiền trả nợ cho ngân hàng.
V́ thế, những khoản chi tiêu cho quần áo, trang sức, cô đều hết sức dè sẻn, loại son cô dùng cũng chưa quá đến 10 tệ. Từ trước đến nay, cô không hề chú ư đến những việc đó, cô nghĩ chỉ cần cuộc sống vui vẻ là đủ, nhưng đến hôm nay, lần đầu tiên cô cảm nhận thấy ḷng tự trọng của ḿnh bị tổn thương một cách nặng nề.
Về nhà, cô cũng không kể với anh về chuyện xảy ra ở công ty. Nhưng trong ḷng cô luôn cảm thấy có ǵ đó nặng trĩu. Cô bắt đầu suy nghĩ đến cuộc hôn nhân của ḿnh.
Cô cảm thấy những người lựa chọn vật chất đến với t́nh yêu lại thật sáng suốt, có lẽ họ sẽ không bao giờ rơi vào t́nh cảnh như cô bây giờ. Cô cũng lại thầm oán trách anh bất tài... Tuy rằng những chuyện đó cô luôn giữ kín trong ḷng, nhưng sự đổi khác của cô cũng không qua khỏi ánh mắt của anh.
Một lần, cô cùng anh đi qua một khu phố sầm uất, bất ngờ một cô tiếp thị bán hàng nhiệt t́nh kéo cô vào trong một cửa hàng bán đồ trang điểm, giới thiệu cho cô mẫu son mới nhập khẩu bên Pháp về. Thỏi son tô trên môi cô không những lên màu rất đẹp, mà điều đặc biệt đó là không bị phai màu, cũng không bị dính màu lên cốc, đó là điểm cô đặc biệt ưa thích.
Ánh mắt cô nh́n thỏi son mơ ước không che giấu được sự thèm muốn và khao khát. Anh biết cô rất thích thỏi son đó, liền rút ví ra định hỏi giá tiền. Cô bán hàng nói thỏi son này sau khi khuyến măi chỉ c̣n 388 tệ.
Nghe xong giá cả, bàn tay anh bất chợt khựng lại, anh bối rối đưa mắt lên nh́n cô. Trong phút chốc, cô cảm giác như ḷng tự trọng của ḿnh bị tổn thương một cách nặng nề, cô ôm mặt, quay ḿnh chạy ra khỏi cửa hàng. Anh vội vàng đuổi theo cô. Và như thế cuộc hôn nhân của họ v́ một thỏi son mà dần rạn vỡ.
Cuối cùng cô chủ động xin ly hôn. Sau đó không lâu, cô lấy một thương gia giàu có. Ngày kết hôn, anh đến tặng cô một món quà. Cô không mở ra xem và vứt nó sâu trong góc tủ, cô không muốn có bất cứ điều ǵ khiến cô gợi nhớ đến người đă làm cô bị tổn thương như thế.
Cuộc hôn nhân mới đem lại cho cô cuộc sống vương giả sung sướng mà cô hằng mong ước từ trước đến nay. Giờ đây, tất cả mọi thứ cô dùng đều là của những hăng danh tiếng, một đôi giày, một bộ quần áo của cô cũng phải lên đến mấy ngh́n tệ. Chồng cô th́ thường buổi sáng đi từ rất sớm và đêm về rất muộn, có nhiều đêm cũng không về nhà. Ông ta nói với cô tất cả chỉ v́ công việc làm ăn.
Một lần, cô phát hiện thấy trên cổ áo chồng c̣n in lại một vết son môi phụ nữ c̣n mới, vậy là câu trả lời về những lần đi công tác của chồng cô đă bị phanh phui.
Cô giận dữ, mang dấu son môi ra truy hỏi chồng cô th́ thật chẳng ngờ, chồng cô lạnh tanh đẩy cô ra và nói một cách giễu cợt: “Tốt nhất cô hăy an phận làm danh phận bà chủ của cô, những việc khác đừng nên nhúng tay vào. Đối với vị trí của cô bây giờ, cô nên măn nguyện mới phải, đừng có ra vẻ kiêu hănh, chẳng phải cô lấy tôi cũng chỉ v́ tiền của tôi sao?”.
Nói rồi, chồng cô quay ḿnh bỏ đi, rất nhiều ngày sau cũng không trở về nhà. Hóa ra trong mắt ông ta, cô chỉ là một vật kí sinh không hơn không kém. Giờ này cô đau đớn nhận ra điều đó th́ đă muộn. Một lần nữa, cô lại chia tay với cuộc hôn nhân thứ hai. Nhưng cô không hối hận, bởi v́ lần này cô muốn t́m lại sự tự trọng của chính ḿnh.
Và trong lúc dọn dẹp đồ đạc, cô bất ngờ t́m lại được món quà người chồng cũ tặng cô. Mở gói quà, cô nhận ra là thỏi son ngày nào cô ưa thích trước đây.
Trên tấm thiệp chúc mừng anh viết: “Có lẽ anh chưa bao giờ nghĩ được rằng v́ một thỏi son mà cuộc hôn nhân của chúng ta đă chấm dứt. Điều này mỗi lần nghĩ đến anh đều cảm thấy rất xót xa. Mất em, có lẽ đó là vết thương lớn nhất trong ḷng anh, nhưng bây giờ có nói bất cứ điều ǵ cũng đă quá muộn. Anh chỉ biết chúc em hạnh phúc với sự lựa chọn mới của ḿnh! Mong rằng thỏi son này sẽ luôn đem lại may mắn cho em!”.
Sau này, một lần t́nh cờ cô nh́n thấy anh trên ti vi trong một cuộc phỏng vấn. Giờ đây anh đă là một doanh nhân thành đạt, chuyên kinh doanh các loại son phấn trang điểm nổi tiếng trong nước, chủ yếu là kinh doanh các loại son môi không phai màu.
Khi phóng viên hỏi anh v́ sao lại chọn son môi là mặt hàng chính, giọng anh bỗng trầm lại, anh nghẹn ngào tâm sự: “Có lẽ chẳng ai biết rằng tôi đă từng v́ một thỏi son mà mất đi người vợ tôi yêu thương nhất, thỏi son đó chỉ đáng giá 388 tệ, nhưng v́ khi đó tôi rất nghèo nên đă không có đủ tiền mua cho vợ tôi thỏi son mà cô ấy yêu thích! Khi đó, tôi cũng không biết rằng thỏi son đó rất có ư nghĩa với cô ấy. Bởi v́ vợ tôi đă từng v́ dùng một thỏi son rẻ tiền dính lại dấu son môi trên cốc mà bị người khác chê cười, có lẽ điều đó đă làm tổn thương nghiêm trọng đến ḷng tự trọng của cô ấy, cho nên cô ấy mới khao khát có một thỏi son không phai màu như thế. Măi đến sau khi cô ấy lấy chồng rồi, tôi mới được biết chuyện đó qua một người bạn của chúng tôi. Nhưng tất cả đă quá muộn, cô ấy đă là vợ của người khác! Từ khi đó trở đi, tôi quyết tâm kinh doanh son môi, loại son không phai màu, hi vọng có thể giúp cho những cô gái khác cùng hoàn cảnh có thể dùng được loại son như ư mà lại không phải tốn kém quá nhiều tiền...”.
Cô bật khóc, những giọt nước mắt hối hận muộn màng. Từng giọt, từng giọt rơi lă chă trên thỏi son không phai màu cô hằng yêu thích..
( ăn cắp chứ ko phải sưu tầm )