LÁ_MƠ
01-26-2009, 05:54 PM
Thơ viết tặng những người thích ăn Thịt Chó
-Chị thương em quá Cún ơi
Ai bảo ko chịu nghe lời chị cơ…
Bên ngoài lắm kẻ đáng ngờ
thấy em ngoài ngõ giả vờ mến thương.
Chỉ cần dụ 1 khúc xương
Cún yêu của chị hết đường về luôn
Cho vào bao tải chúng chuồn
Bán em cho quán đầu đường Thuỵ Khuê.
-Mặc em kêu khóc thoả thuê
Mặc em ân hận nhớ về ngày nao…
Ngày nao thật đẹp biết bao!
Chị cưng bà nựng em vào vòng tay
Vui chơi chạy nhảy cả ngày
Chỉ ăn vơi ngủ còn hay dỗi hờn.
Bây giờ mới thấy cô đơn…
Xung quanh dao thớt xích chuồng ngổn ngang.
Chị ơi đời em sắp tàn!
Nước sôi trên bếp sắp mang ra rồi.
Bộ lông chị vuốt 1 thời
Sẽ rụng tơi tả dưới nồi nước sôi.
Đôi mắt đen láy chị ơi,
Không còn nhìn thấy bầu trời xanh tươi.
Máu em bê bết khắp người
Ruột gan moi móc chết tươi em rồi!
Từ đây em đã tàn đời…
Bọn người độc ác mang nồi mang xoong,
Chế em thành đủ món ngon:
Nào là rựa mận, lại còn chả xiên
Cho em xơi mấy củ riềng,
Mắm tôm, mẻ, sả, chả kiêng thứ nào.
Thế rồi đám nhậu kéo vào,
Hình như 1 gã đi khao bạn bè!
Lão ta nói giọng lè nhè:
“Ê bà chủ quán mau bê ra nào!”
Thịt chó đủ món, lòng xào.
Thế rồi bia bọt rào rào cụng ly
Thịt em chúng chén tì tì
Hết lời khen ngợi rồi thì đánh bay.
“Cún ơi dậy ngay! dậy ngay!
Trông nhà mà ngủ thế này hả cưng?”
Giật mình thấy chị em mừng
Ôi em sung sướng tưởng chừng vỡ tim!
Thì ra là chị đi tìm
Thấy em đang ngủ chìm vào giấc mơ.
Thì ra đây chỉ là mơ
Làm em lo sợ ngẩn ngơ cả người.
Em xin lỗi chị chị ơi,
Từ ngay em chỉ nghe lời chị thôi…
-Chị thương em quá Cún ơi
Ai bảo ko chịu nghe lời chị cơ…
Bên ngoài lắm kẻ đáng ngờ
thấy em ngoài ngõ giả vờ mến thương.
Chỉ cần dụ 1 khúc xương
Cún yêu của chị hết đường về luôn
Cho vào bao tải chúng chuồn
Bán em cho quán đầu đường Thuỵ Khuê.
-Mặc em kêu khóc thoả thuê
Mặc em ân hận nhớ về ngày nao…
Ngày nao thật đẹp biết bao!
Chị cưng bà nựng em vào vòng tay
Vui chơi chạy nhảy cả ngày
Chỉ ăn vơi ngủ còn hay dỗi hờn.
Bây giờ mới thấy cô đơn…
Xung quanh dao thớt xích chuồng ngổn ngang.
Chị ơi đời em sắp tàn!
Nước sôi trên bếp sắp mang ra rồi.
Bộ lông chị vuốt 1 thời
Sẽ rụng tơi tả dưới nồi nước sôi.
Đôi mắt đen láy chị ơi,
Không còn nhìn thấy bầu trời xanh tươi.
Máu em bê bết khắp người
Ruột gan moi móc chết tươi em rồi!
Từ đây em đã tàn đời…
Bọn người độc ác mang nồi mang xoong,
Chế em thành đủ món ngon:
Nào là rựa mận, lại còn chả xiên
Cho em xơi mấy củ riềng,
Mắm tôm, mẻ, sả, chả kiêng thứ nào.
Thế rồi đám nhậu kéo vào,
Hình như 1 gã đi khao bạn bè!
Lão ta nói giọng lè nhè:
“Ê bà chủ quán mau bê ra nào!”
Thịt chó đủ món, lòng xào.
Thế rồi bia bọt rào rào cụng ly
Thịt em chúng chén tì tì
Hết lời khen ngợi rồi thì đánh bay.
“Cún ơi dậy ngay! dậy ngay!
Trông nhà mà ngủ thế này hả cưng?”
Giật mình thấy chị em mừng
Ôi em sung sướng tưởng chừng vỡ tim!
Thì ra là chị đi tìm
Thấy em đang ngủ chìm vào giấc mơ.
Thì ra đây chỉ là mơ
Làm em lo sợ ngẩn ngơ cả người.
Em xin lỗi chị chị ơi,
Từ ngay em chỉ nghe lời chị thôi…