cacla
01-26-2009, 05:43 AM
Ngay cả khi đă tay trong tay, mắt trong mắt; anh khiến cho gương mặt em sáng bừng, rạng rỡ; ánh mắt em lung linh, lúng liếng…th́ em vẫn chưa thể tin được rằng chúng ta đă hoàn toàn thuộc về nhau.
Ngày em quyết định gặp anh là một ngày trời đẹp phơi phới. Hé mắt ra đă thấy mây xanh một màu ngăn ngắt. Mở mắt to thêm tí nữa th́ đă thấy nắng gay gắt dàn trận trên từng chiếc lá của chậu kiểng trước nhà… hàng xóm. Em vốn có thừa sự thận trọng trong người nên suốt buổi sáng, di chuyển hết điểm hẹn này đến điểm hẹn khác, em vẫn chẳng thể quyết định nổi có gặp anh hay không dù chỉ mới hôm trước thôi, em đă dốc sức quyết tâm phải gặp anh cho bằng được…
Măi cho đến gần tối, em nhận thấy ḿnh không thể lăng phí cả một ngày như thế, mẹ đang nóng ḷng mong em đưa anh về… ra mắt, nếu không v́ mẹ đă quá cám cảnh em cứ lủi thủi một ḿnh giống như Mị suốt ngày ngồi trong xó cửa mà thúc ép em, th́ em chưa nghĩ rằng cuộc sống của ḿnh đă thực sự cần anh. Chính v́ niềm hy vọng mẹ đă đặt hết vào em, vậy nên em không thể tay không trở về nhà khiến mẹ thất vọng được. Em liền tức tốc quay lại một trong những điểm hẹn mà buổi sáng em đă từng ghé qua.
Anh đang ở đó. Dù chỉ thoáng thấy anh th́ em cũng có linh cảm ngay lập tức rằng chắc chắn anh sẽ thuộc về em. Em không thể bỏ lỡ cơ hội này. Chủ quán nói họ chuẩn bị đóng cửa nên không tiếp khách nữa. Ngọt nhạt thuyết phục bằng lời lẽ êm ái một lúc chẳng ăn thua ǵ, em không thèm khóc đâu nhá, em vốn can đảm mà, em quay ra trải chiếu nằm ăn vạ, lăn lóc vật vă…Chủ quán sợ "tiếng dữ đồn xa" nên vội hốt hoảng rước em vào, chăm sóc tận t́nh chu đáo, và như thế, anh đă thuộc về em từ hôm ấy…
Anh sống ở một thế giới khác em. Em thường hạn chế đến những nơi quá sang trọng. Em vốn không ưa các loại hàng quán đặc sệt không khí vui vẻ giả tạo, sặc sụa khói thuốc, nồng nặc hơi men, những bản nhạc hoặc nhả nhớt, hoặc quay cuồng điên loạn... Thế nhưng từ ngày có anh, nếu muốn đi nước non hoặc cà phê cà pháo là phải vào những quán có wifi th́ mới chịu, mà vào đấy, em toàn bị mấy Giai trẻ đá lông nheo thôi!
Từ ngày có anh, thay v́ ngồi nướng ở cơ quan thật muộn, có hôm đến 9 – 10 giờ đêm, th́ em đă nhanh nhanh chóng chóng ba chân bốn cẳng chạy về nhà, cơm cháo nước non xong là vội vàng tắm rửa thơm tho sạch sẽ, rồi lao đến bên anh. Cả hai cuốn lấy nhau, lăn lóc, chả c̣n thiết ǵ khác nữa.
Từ ngày có anh, công việc của em trở nên trôi chảy hơn. Thay v́ phải tận dụng từng khoảng khắc để sắp xếp sao cho hoàn tất thật tốt đống công việc trong ngày, th́ em đă thảnh thơi hơn, dễ thở hơn khi có anh san sẻ cùng.
Em không thích những sự so sánh vô lư, tuy nhiên, khách quan mà nói th́ anh chẳng đẹp trai và không được phong độ cho lắm. Mà nếu anh hào hoa và sang trọng th́ em đă chẳng mon men đến gần anh, anh sẽ thuộc về những người nhà giàu, sành điệu. Được cái anh hát rất hay và có thể hát cho em nghe bất cứ thể loại nhạc nào em thích. Đấy, nếu em biết được có anh em lại vui đến thế, hứng thú đến thế, th́ em đă gặp anh từ lâu rồi, em đă chẳng tự bó buộc ḿnh.
Có anh, em đă có thể nằm thẳng cẳng vỗ bụng bồm bộp mà líu lo hót rằng: "Mây trong quá! Gió mát quá! Nắng vàng quá! Hoa thơm quá! Nhạc êm ái quá! Cuộc đời thi vị quá!". Hẳn là anh không biết, điều xa xỉ nhất em đă làm cho chính bản thân ḿnh đó là chấp nhận anh xuất hiện trong cuộc sống của em. Đôi khi em không rơ mục đích sống của ḿnh là v́ cái ǵ dù luôn luôn nỗ lực sống tích cực. Nhưng giờ th́ em đă rơ, ít nhất th́ những nỗ lực của em cũng được đền đáp bằng sự xuất hiện của anh. Biết đâu ấy, biết đâu anh lại chả giúp em có được một căn nhà xinh thật xinh, ấm thật ấm… Biết đâu ấy, anh sẽ giúp em t́m được "anh iu" của em, biết thế nào được, anh nhờ?
Có phải rằng càng nhiều tuổi th́ độ chai sạn càng dày không nhỉ? Em chưa bao giờ thấy buồn vào ngày Valentine, chỉ cảm giác hơi cô độc một tí thôi! Valentine này cũng thế, em không thấy ḿnh hoàn toàn cô độc (Ối người c̣n cô độc hơn em!).
Em muốn nói một điều rất con gái rằng… "Em thích anh, Laptop ạ!":-(
Omaisau.
Ngày em quyết định gặp anh là một ngày trời đẹp phơi phới. Hé mắt ra đă thấy mây xanh một màu ngăn ngắt. Mở mắt to thêm tí nữa th́ đă thấy nắng gay gắt dàn trận trên từng chiếc lá của chậu kiểng trước nhà… hàng xóm. Em vốn có thừa sự thận trọng trong người nên suốt buổi sáng, di chuyển hết điểm hẹn này đến điểm hẹn khác, em vẫn chẳng thể quyết định nổi có gặp anh hay không dù chỉ mới hôm trước thôi, em đă dốc sức quyết tâm phải gặp anh cho bằng được…
Măi cho đến gần tối, em nhận thấy ḿnh không thể lăng phí cả một ngày như thế, mẹ đang nóng ḷng mong em đưa anh về… ra mắt, nếu không v́ mẹ đă quá cám cảnh em cứ lủi thủi một ḿnh giống như Mị suốt ngày ngồi trong xó cửa mà thúc ép em, th́ em chưa nghĩ rằng cuộc sống của ḿnh đă thực sự cần anh. Chính v́ niềm hy vọng mẹ đă đặt hết vào em, vậy nên em không thể tay không trở về nhà khiến mẹ thất vọng được. Em liền tức tốc quay lại một trong những điểm hẹn mà buổi sáng em đă từng ghé qua.
Anh đang ở đó. Dù chỉ thoáng thấy anh th́ em cũng có linh cảm ngay lập tức rằng chắc chắn anh sẽ thuộc về em. Em không thể bỏ lỡ cơ hội này. Chủ quán nói họ chuẩn bị đóng cửa nên không tiếp khách nữa. Ngọt nhạt thuyết phục bằng lời lẽ êm ái một lúc chẳng ăn thua ǵ, em không thèm khóc đâu nhá, em vốn can đảm mà, em quay ra trải chiếu nằm ăn vạ, lăn lóc vật vă…Chủ quán sợ "tiếng dữ đồn xa" nên vội hốt hoảng rước em vào, chăm sóc tận t́nh chu đáo, và như thế, anh đă thuộc về em từ hôm ấy…
Anh sống ở một thế giới khác em. Em thường hạn chế đến những nơi quá sang trọng. Em vốn không ưa các loại hàng quán đặc sệt không khí vui vẻ giả tạo, sặc sụa khói thuốc, nồng nặc hơi men, những bản nhạc hoặc nhả nhớt, hoặc quay cuồng điên loạn... Thế nhưng từ ngày có anh, nếu muốn đi nước non hoặc cà phê cà pháo là phải vào những quán có wifi th́ mới chịu, mà vào đấy, em toàn bị mấy Giai trẻ đá lông nheo thôi!
Từ ngày có anh, thay v́ ngồi nướng ở cơ quan thật muộn, có hôm đến 9 – 10 giờ đêm, th́ em đă nhanh nhanh chóng chóng ba chân bốn cẳng chạy về nhà, cơm cháo nước non xong là vội vàng tắm rửa thơm tho sạch sẽ, rồi lao đến bên anh. Cả hai cuốn lấy nhau, lăn lóc, chả c̣n thiết ǵ khác nữa.
Từ ngày có anh, công việc của em trở nên trôi chảy hơn. Thay v́ phải tận dụng từng khoảng khắc để sắp xếp sao cho hoàn tất thật tốt đống công việc trong ngày, th́ em đă thảnh thơi hơn, dễ thở hơn khi có anh san sẻ cùng.
Em không thích những sự so sánh vô lư, tuy nhiên, khách quan mà nói th́ anh chẳng đẹp trai và không được phong độ cho lắm. Mà nếu anh hào hoa và sang trọng th́ em đă chẳng mon men đến gần anh, anh sẽ thuộc về những người nhà giàu, sành điệu. Được cái anh hát rất hay và có thể hát cho em nghe bất cứ thể loại nhạc nào em thích. Đấy, nếu em biết được có anh em lại vui đến thế, hứng thú đến thế, th́ em đă gặp anh từ lâu rồi, em đă chẳng tự bó buộc ḿnh.
Có anh, em đă có thể nằm thẳng cẳng vỗ bụng bồm bộp mà líu lo hót rằng: "Mây trong quá! Gió mát quá! Nắng vàng quá! Hoa thơm quá! Nhạc êm ái quá! Cuộc đời thi vị quá!". Hẳn là anh không biết, điều xa xỉ nhất em đă làm cho chính bản thân ḿnh đó là chấp nhận anh xuất hiện trong cuộc sống của em. Đôi khi em không rơ mục đích sống của ḿnh là v́ cái ǵ dù luôn luôn nỗ lực sống tích cực. Nhưng giờ th́ em đă rơ, ít nhất th́ những nỗ lực của em cũng được đền đáp bằng sự xuất hiện của anh. Biết đâu ấy, biết đâu anh lại chả giúp em có được một căn nhà xinh thật xinh, ấm thật ấm… Biết đâu ấy, anh sẽ giúp em t́m được "anh iu" của em, biết thế nào được, anh nhờ?
Có phải rằng càng nhiều tuổi th́ độ chai sạn càng dày không nhỉ? Em chưa bao giờ thấy buồn vào ngày Valentine, chỉ cảm giác hơi cô độc một tí thôi! Valentine này cũng thế, em không thấy ḿnh hoàn toàn cô độc (Ối người c̣n cô độc hơn em!).
Em muốn nói một điều rất con gái rằng… "Em thích anh, Laptop ạ!":-(
Omaisau.