MucDong
01-23-2009, 03:46 PM
Năm nào cũng vậy, cứ Xuân về, Tết đến, anh lại mở tủ lấy bộ comple màu ghi sáng đó ra mặc. Kể cả Tết Kỷ Sửu này là mười ba Tết, anh vẫn mặc bộ đó.
Mười ba năm về trước, khi cô còn là cô sinh viên trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, cô quen anh, và nhận lời yêu anh. Mồng một Tết Dương lịch năm đó, anh rủ cô đi chọn bộ comple cho anh. Hai đứa lòng vòng qua bao con phố, và điểm dừng chân cuối cùng là một cửa hàng thời trang trên phố Tràng Tiền. Chính tay cô chọn cho anh bộ comple đó - bộ màu ghi sáng. Anh cười mãn nguyện:
- Tết này anh có bộ tủ để diện đến nhà bố mẹ vợ rồi!
- Ơ! Cái anh này, ai là vợ của anh mà chưa chi đã...
- Ơ hơ, đấy là em tự nhận rồi nhé!
Tết Nguyên đán năm đó, anh diện bộ comple mới đến chúc Tết bố mẹ cô. Qua Tết, anh giặt sạch và cẩn thận cất vào tủ quần áo. Anh chỉ mặc bộ này vào dịp Tết Dương lịch, Tết Nguyên đán, Ngày Tình yêu 14/2 và Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3.
Mười ba năm trôi qua. Anh vẫn mặc bộ comple đó. Nhiều lần cô rủ anh đi may bộ mới, nhưng anh cứ lắc đầu “Bộ này vẫn mới, vẫn đẹp mà em. Anh là vậy, giản dị vô cùng. Anh chẳng bao giờ quan tâm xem áo này ở hãng nào, quần kia của hiệu gì? Miễn là mặc vừa với vóc dáng, tuổi tác, nghề nghiệp của anh, và phải… rẻ nữa. Anh “hà tiện” với bản thân bao nhiêu thì lại “phóng khoáng” với cô, với các con bấy nhiêu. Anh không quên dặn cô mua thêm bộ juyp mới, hay đôi bốt cao cổ khi trời trở lạnh. Nhắc cô sắm cho thằng cu bộ comple, cho con lớn váy dạ. Yêu vợ thương con, anh ân cần chăm chút cho gia đình bé bỏng của mình từ bữa ăn đến giấc ngủ.
Lạ một điều, bộ comple của anh như có phép màu ấy! Bao năm anh vẫn mặc vừa. Phép màu ấy là gì? Là sự khéo léo của anh. Có năm anh hơi gầy, thế là anh mặc thêm cái áo len dày ở bên trong, năm nào béo ra, mặc ở bên trong ít đi. Cô bỗng thấy xấu hổ khi nhớ lại dịp Tết Dương lịch vừa rồi, anh nhờ cô đơm lại cúc quần vì “bụng anh độ này hơi phệ”, cô mải chat với mấy người bạn nên nhanh nhanh chóng chóng làm cho xong nên bị lệch. Lần đầu tiên anh buồn vì cô - không phải vì sự vụng về mà bởi sự chểnh mãng, lơ đãng của một người vợ vốn được chồng luôn vỗ về, yêu mến.
Mỗi lần xúng xính trong bộ váy mới, cô lại nghĩ đến anh. Cứ mỗi lần các đồng nghiệp nam bàn tàn về kiểu áo nọ, quần kia, cô lại nhớ đến anh. Cứ mỗi dịp Tết về, cô lại thấy xốn xang khi nhìn anh mặc bộ comple đó. Bao kỷ niệm của mười ba năm về trước lại ùa về. Bộ comple bắt đầu sờn, khuôn mặt anh có những nếp nhăn, tóc anh điểm bạc nhưng tình yêu của anh và cô dành cho nhau vẫn dạt dào và mãnh liệt biết chừng nào!
(Bài viết này là của một Bloger mà mình vô tình đọc được thấy hay post lên mạng để mọi người cùng đọc và cảm nhận:))
Mười ba năm về trước, khi cô còn là cô sinh viên trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, cô quen anh, và nhận lời yêu anh. Mồng một Tết Dương lịch năm đó, anh rủ cô đi chọn bộ comple cho anh. Hai đứa lòng vòng qua bao con phố, và điểm dừng chân cuối cùng là một cửa hàng thời trang trên phố Tràng Tiền. Chính tay cô chọn cho anh bộ comple đó - bộ màu ghi sáng. Anh cười mãn nguyện:
- Tết này anh có bộ tủ để diện đến nhà bố mẹ vợ rồi!
- Ơ! Cái anh này, ai là vợ của anh mà chưa chi đã...
- Ơ hơ, đấy là em tự nhận rồi nhé!
Tết Nguyên đán năm đó, anh diện bộ comple mới đến chúc Tết bố mẹ cô. Qua Tết, anh giặt sạch và cẩn thận cất vào tủ quần áo. Anh chỉ mặc bộ này vào dịp Tết Dương lịch, Tết Nguyên đán, Ngày Tình yêu 14/2 và Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3.
Mười ba năm trôi qua. Anh vẫn mặc bộ comple đó. Nhiều lần cô rủ anh đi may bộ mới, nhưng anh cứ lắc đầu “Bộ này vẫn mới, vẫn đẹp mà em. Anh là vậy, giản dị vô cùng. Anh chẳng bao giờ quan tâm xem áo này ở hãng nào, quần kia của hiệu gì? Miễn là mặc vừa với vóc dáng, tuổi tác, nghề nghiệp của anh, và phải… rẻ nữa. Anh “hà tiện” với bản thân bao nhiêu thì lại “phóng khoáng” với cô, với các con bấy nhiêu. Anh không quên dặn cô mua thêm bộ juyp mới, hay đôi bốt cao cổ khi trời trở lạnh. Nhắc cô sắm cho thằng cu bộ comple, cho con lớn váy dạ. Yêu vợ thương con, anh ân cần chăm chút cho gia đình bé bỏng của mình từ bữa ăn đến giấc ngủ.
Lạ một điều, bộ comple của anh như có phép màu ấy! Bao năm anh vẫn mặc vừa. Phép màu ấy là gì? Là sự khéo léo của anh. Có năm anh hơi gầy, thế là anh mặc thêm cái áo len dày ở bên trong, năm nào béo ra, mặc ở bên trong ít đi. Cô bỗng thấy xấu hổ khi nhớ lại dịp Tết Dương lịch vừa rồi, anh nhờ cô đơm lại cúc quần vì “bụng anh độ này hơi phệ”, cô mải chat với mấy người bạn nên nhanh nhanh chóng chóng làm cho xong nên bị lệch. Lần đầu tiên anh buồn vì cô - không phải vì sự vụng về mà bởi sự chểnh mãng, lơ đãng của một người vợ vốn được chồng luôn vỗ về, yêu mến.
Mỗi lần xúng xính trong bộ váy mới, cô lại nghĩ đến anh. Cứ mỗi lần các đồng nghiệp nam bàn tàn về kiểu áo nọ, quần kia, cô lại nhớ đến anh. Cứ mỗi dịp Tết về, cô lại thấy xốn xang khi nhìn anh mặc bộ comple đó. Bao kỷ niệm của mười ba năm về trước lại ùa về. Bộ comple bắt đầu sờn, khuôn mặt anh có những nếp nhăn, tóc anh điểm bạc nhưng tình yêu của anh và cô dành cho nhau vẫn dạt dào và mãnh liệt biết chừng nào!
(Bài viết này là của một Bloger mà mình vô tình đọc được thấy hay post lên mạng để mọi người cùng đọc và cảm nhận:))