PDA

View Full Version : Đàn bà


mscrazy
07-05-2009, 09:06 PM
Ngồi và đọc những gì người khác viết để xem có cái gì đó của ai đó na ná giống cảm giác của mình....

Đàn bà.

Bài viết này tự zưng cứ xoáy sâu vào tâm tưởng.

Đúng là đồ đàn bà!

Mày nói ai? Tao là con gái chứ bộ.

nutacpro

Hầu hết các cô gái đều sợ bị gọi là đàn bà trong khi, đó là điều không thể tránh khỏi vài năm tới, lúc họ đến tuổi để được gọi là đàn bà. Được chứ không phải... bị.

Đàn bà có gì là xấu mà cứ phải là tâm điểm hứng chịu bao nhiêu lời không hay?

- Đàn bà tóc dài óc ngắn.
- Đồ đàn bà chanh chua!
- Đồ đàn bà lăng loàn! (Người đàn ông "lăng loàn" thì được chặc lưỡi: Đàn ông mà...)
Và nếu quá nhiều tội lỗi chung chung thì phang một câu chung chung nốt: "Đồ đàn bà!".

Những cái chính chúng ta ta thường chả nói
Mà bọn con gái mình hay nói xấu lẫn nhau
Bọn con trai nghe lỏm đôi câu:
"Cô này lác, cô kia thì cằm lẹm..."
Họ khinh chúng ta và lời cửa miệng:
"Chuyện đàn bà".
Họ có biết đâu
Biết bao điều mãi tận thẳm sâu
Ta chịu đựng hy sinh vì họ.

(Thơ viết cho mình và những người con gái khác - Xuân Quỳnh)

Suy nghĩ về chuyện con gái và đàn bà, tôi rút ra được vài nhận xét:

Hầu hết mọi người thuộc giới nữ được sinh ra để làm đàn bà, và đó là thiên chức chính của họ. Không ai sinh ra để làm một cô thiếu nữ mãi mãi, trừ khi họ chết trẻ hoặc là những cô gái đồng trinh. Con gái chẳng qua là một thời khắc đẹp nhất của cuộc đời người phụ nữ, nhưng đàn bà mới là khoảng thời gian dài nhất và vinh quang nhất của họ.

Nếu bạn cho rằng con gái và đàn bà khác nhau ở một tấm màng mỏng manh ấy thì lầm to rồi. Một người phụ nữ ngoài 40 tuổi bước ra đường, người ta nhìn vào và nói đó là người đàn bà, nào đâu biết rằng cô ấy chưa bao giờ có chồng, cũng chưa bao giờ quan hệ với người khác giới. Con gái là sự trẻ trung xuân sắc, đàn bà viên mãn và mặn mà. Ta có thể lấy tiêu chuẩn gì để phân biệt con gái và đàn bà? Sắc đẹp, độ tuổi, tính cách hay việc "từng làm chuyện ấy".

Con gái da trắng, tóc huyền, thắt đáy lưng ong. Đàn bà da nhăn, tóc phai màu gió cát, và cơ thể trở nên sồ sề lúc nào không biết... Nhưng chính những người đàn bà đã nuôi lớn nhân loại chứ không phải những người thiếu nữ. Những bà, những mẹ, những dì đi qua tuổi thanh xuân để trở thành đàn bà, và đôi lúc trong cuộc sống nhọc nhằn họ lại mơ về ngày xưa con gái.

Nếu các nhà thơ múa bút ca ngợi về một loài hoa trinh nữ thẹn thùng trong trắng, thì xin hãy dành vài câu cho những người phụ nữ không còn được ví với hoa. Nếu đàn bà là hoa, họ sẽ là hoa gì? Mấy ai biết được rằng sắc đẹp của thiếu nữ như bông hoa sớm nở chiều tàn, sắc đẹp ấy có thể làm cho đàn ông mờ mắt, nhưng cả một buổi chiều tối và đêm khuya còn lại, là thời gian cho người ta nhận ra vẻ đẹp thuần khiết của phụ nữ là ở trong tâm hồn của họ, và vẻ đẹp sau này lại làm sáng mắt đàn ông. Họ biết rằng mình cần người đàn bà này, và mình đã lựa chọn chính xác.

Người đàn bà bán cá
Trên phố chợ
Vảy bám vào tay như mắc nợ
Mỗi nợ đời
nợ mình

Người đàn bà dậy từ trước bình minh
Trên vai sờn nỗi buồn quang gánh
Phố thị dường như lảng tránh
Cái bốc mùi tanh tưởi
mồ hôi
Người đàn bà bán cá

Vì sao đàn bà thường bị xem là ngoa ngoắt, đanh đá. Có ai trộm nghĩ lại những chua ngoa ấy, xô bồ ấy hình thành nên từ những bận áo cơm, buôn thúng bán mẹt, chợ xổm chờ ngồi, khi mà đàn bà muốn hiền lành cũng chẳng được, khi đời quá bon chen và hung dữ, cứ chực giật khỏi tay họ chồng con?

Có người từng ví đàn bà như một con hổ cái, luôn canh cánh bảo vệ con khỏi bao hiểm nguy rình rập. Và những nguời đàn ông, dù lắt leo vài cuộc tình với vài người thiếu nữ, cũng quay đầu về với tổ ấm xưa của mình, nơi có người đàn bà mát tay nhen lửa...

Đàn bà núi âm thầm
làm quần quật
sáng nắng thẳng chiều mưa xiên
những ngón tay thô
những ngón chân tõe
đất vặn mình đau xé
sinh sôi những mùa vàng

Trưng chồng ra giữa làng
xếp tuổi quanh ghè rượu
xếp sáng vào trưa, xếp đủ vào thiếu,
xếp tỉnh vào say, xếp đêm vào ngày.

(Đàn bà núi - Thu Loan)

Đàn bà là một nửa của thế giới này. Nếu có ai liếc xéo tôi và buông một câu rằng: "Đồ đàn bà!", tôi sẽ không dẩu mỏ lên: "Mày nói ai đàn bà? Tao còn con gái", vì những kẻ coi thường đàn bà không đáng được nghe một lời giải thích.


Ba đồng một mớ đàn ông
Đem bỏ vào lồng cho kiến nó tha
Ba trăm một mụ đàn bà
Mua về đem trải chiếu hoa cho ngồi

Thích đoạn cuối. Ờ, làm Đàn bà hay phết. Nhờ.

busno49
07-05-2009, 09:16 PM
Em vẫn thích làm con gái hơn! Nghe cái tiếng "đàn bà" nó sao ấy. ĐÚng là từ thuần Việt thường ít sắc thái kính trọng hơn. Nếu trong trường hợp ko còn là con gái, thì dùng "phụ nữ" hay hơn chứ!

nobody
07-05-2009, 09:19 PM
ôi đàn bà
khốn nạn cái thân
sinh ra đã khổ

mscrazy
07-05-2009, 09:23 PM
Làm gì mà bi đát thế. Đúng mà.

Đàn bà!

1 đàn các bà ngồi tụ tập tám chuyện =) gọi là đàn bà.

Uhm, vẫn thích từ này. Nghe nó phong trần và trải nghiệm. I am Đàn bà ........... Đọc tác phẩm đó chưa ................ Làm đàn bà khó lắm.

Sắp thành bà già khó tính mất ùi .................................................

TQpro
07-05-2009, 09:30 PM
đàn ông gọi nghe bình thường mà sao đàn bà nghe ghê vậy nhỉ !!!

nobody
07-05-2009, 09:53 PM
ôi đàn bà
ko làm gì thì đến cái thời người ta cũng gọi là đàn bà
hux , sáng thì dậy sớm lo cho chồng con ăn sáng
xấp xấp ngửa ngửa leo đến cơ quan
chiều về lại cơm cơm cháo cháo
giặt quần áo , rửa bát đĩa , toàn chuyện ko tên.............
uhm , thỉnh thoảng đc câu an ủi , việc ko tên nhưng mà thiêng liêng , đâu ai cũng có đc..........
ôi đàn bà , sinh ra đã khổ , đang con gái rồi chửa mới cả chẳng đẻ ........xấu kinh người .........
hix , muốn đi mua cho mình cái áo , lại nhó đến chồng , đến con ,
ôi đàn bà , thân mình thì ngày càng già nua ốm yếu , còn thằng chồng đi phơi phới như hoa , con cái ngày 1 đẹp ra...........ôi đàn bà
đàn bà ...............muốn trốn cũng ko đc
sinh ra là thấy phận mình khổ rồi............
----Tự động gộp hai bài liên tiếp-----
“tình yêu không có đất cho sự ích kỷ”, và cái giá phải trả cho Mai Lan là quá đắt............................................... ............Với cảnh “một thân một mình” ra đi, Mai Lan (vai diễn của Lan Phương) .............................khiến cho không ít người xem rơi lệ.............................. Cảnh ấy, phụ nữ có nhiều điều để chia sẻ cùng cô. ..............................Suốt hơn 170 tập phim là cuộc “chiến đấu” đòi quyền sở hữu người đàn ông của mình, để rồi kết cục cô buộc phải tự nhường An Đông cho Huyền Diệu.............................................. . Dù trong đau đớn nhưng Mai Lan phải làm thế là bởi trái tim An Đông không còn dành cho cô,.................... thì dù có được nhau cô cũng chỉ là cái bóng vật vờ. ..........................................Tình yêu xưa nay vẫn vậy,.......................... khi đã “hết” sẽ thành “cạn”, và bởi vậy trong “phản ứng” của người xem An Đông cũng thuộc túyp đàn ông phụ bạc. .............................................. Song, lại một cách nghĩ khác,................................. sự “phụ bạc” ngay từ đầu (trước kết hôn) cũng tốt,........................... vì như thế An Đông sẽ không phải ngoại tình, điều đó sẽ có lợi cho Mai Lan - một cô gái có nền tảng là “thuần"...............................
(trích dẫn web : DANTRI.com.vn)
phận đàn bà sinh ra đã khổ.........ích kỉ 1 chút.......ghen tuông 1 thoáng........rồi nhận được không đáng bao nhiêu...........hy sinh đến như thế............ôm nỗi buồn rời xa mảnh đất bao năm mình gắn bó.............mà MAI LAN không nhận được sự đưa tiễn của AN ĐÔNG................hay chí ít là người bạn thân như PHƯƠNG TRINH.........................cô lặng lẽ ra đi mà không cho ai biết.........cũng có lẽ.........là bản thân cô vẫn rất tự trọng.........cô không muốn ai phải thương hại cho cô......................ra đi mà lòng tran chứa nỗi buồn....................cũng biết tình yêu luôn đi đôi với "bất hạnh"................nhưng có cần phải đau đến nỗi như thế hay không???.

mscrazy
07-06-2009, 03:44 PM
Đất trời sinh ra vạn vật vốn đã có tính giao hòa. Có âm, có dương, có giống đực thì cũng có giống cái. Và cuộc sống con người cũng vậy, có khổ đau thì cũng sẽ có hạnh phúc.

Nhưng có bất công không khi mà Thượng đế lại sinh ra Adam trước Eva, vì sợ Adam cô đơn nên Người mới tạo ra Eva từ dẻ sườn của Adam.

Vậy là từ đấy, đàn bà sinh ra. Đúng như cách được tạo ra, đàn bà khổ, khổ thật. Làm phận nữ nhi đã là một cái khổ - khổ đau đầu tiên và lớn nhất của một kiếp người.

Vốn mang tiếng: “Con gái là con người ta”, những gia đình nào sinh con gái cũng đau lòng. Vất vả, cơ cực, mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa” vậy mà khúc ruột ấy của người mẹ sắp phải chịu khổ đây.

Con gái ra đời, bố mẹ phải lo chăm bẵm, nuôi dậy con cho tốt. Uốn nắn từng cử chỉ, dáng đi, cách ăn nói. Nào là phải nhẹ nhàng, nết na, “liễu yếu đào tơ”. Con gái phải chăm chỉ học hành, không được lười như con trai. Ngay từ nhỏ đã được uốn nắn, dậy dỗ. Lớn hơn một chút phải biết quét nhà, rửa bát, cơm nước tinh quân.

Nhà nào sinh vài ba lần toàn con gái, cố gắng lắm mới được cậu quý tử thì con gái coi chừng, biết thân biết phận mà nhường em. Có gì là ngon ngọt thì em ăn, chị nhịn, chị làm việc nhà cho em còn đá bóng, chơi game. Em đi học, đến giờ tan cả nhà cuống cuồng lo đi đón.

Con gái lớn lên phải tề gia nội trợ. Các bà, các mẹ phải uốn nắn từ nhỏ để sau này về nhà chồng không bị người ta nói là” không biết dậy con”. Phải biết chăm chút chồng con, chắn vén gia đình. Và nguyên tắc là” Miếng nạc phần chồng, miếng xương phần vợ, miếng lòng phần con”.

Nhà nào có phúc sinh ra được cô con gái xinh xắn là may lắm. Chứ mà tóc rễ tre, răng thì cái trước cái sau, cái trên cái dưới, cái ra cái vào, dáng người lại như cái cối xay, rồi thì “ngăm ngăm da trâu nhìn lâu mới thấy đẹp” thì bố mẹ cứ gọi là lo từ trong trứng lo ra. Sợ không có thằng nào nó dám rước. Từ trước đến nay chỉ nghe con gái ế chồng chứ có nghe con trai ế vợ bao giờ đâu. Con trai dù xấu, dù bẩn, dù lười thế nào đi nữa thì cũng là: “niềm mơ ước” của không ít cô nàng.

Đã mang tiếng là con gái là phải biết thân, biết phận. Các cô ngay từ thiếu nữ đã được răn dạy: “Phải biết giữ mình”, rồi thì cẩn thận không lại: “Khôn ba năm dại một giờ”. Yêu đương bao giờ cũng phải tỉnh táo, cảnh giác. Cô nào trót lỡ là mang cái dại vào thân, đời coi như có vết. Lấy được người bao dung, có học thức là may lắm không thì cứ chờ mẹ chồng lót lá chuối dắt về trả bố mẹ. Khổ không? Trong khi mà con trai thì cứ thoải mái, tung tăng hết cô nọ, cô kia cũng không sao. Có gì là vết tích đâu.

Con gái khi yêu thì còn được chăm chút, chú ý chứ khi đã là vợ người ta rồi thì liệu mà biết thân, biết phận, đừng có mà định “làm mình, làm mấy, làm mầu, làm mè”. Sáng ra cả nhà đang ngủ say sưa thì dậy mà lo bữa sáng cho nhà chồng, quét tước nhà cửa, chợ búa. Xong thì là lượt quần áo, xếp ngay ngắn để chồng dậy là có sẵn quần áo đi làm. Cả nhà ăn xong thì lo rửa dọn rồi cuống cuồng đưa con đi lớp rồi phi như bay đến cơ quan. Chiều thì mau mau mải mải về sớm đón con, về nhà lại cơm cơm nước nước, lo tắm rửa cho con cái. Xong bữa tối tại dọn dọn dẹp dẹp rồi mới đến lượt đi tắm.

Con ngồi vào bàn học thì mẹ cũng phải chăm chút. Khi con còn bé thì xem xét sách vở, uốn nắn chữ viết. Lớn lên rồi thì chốc chốc mang nước, mang sữa cho con. Rồi thì lo giặt giũ quần áo cho cả nhà. Đêm hôm mò mẫm xem có việc cơ quan phải giải quyết thì làm cho xong, không thì được ngả lưng sớm. Chưa đặt lưng xuống giường đã phải để báo thức sáng sớm dậy rồi lại cơm cơm, nước nước, quần quần, áo áo.

Ngày còn con gái thì dáng vẻ nhỏ nhắn, dễ thương. Bây giờ sau vài lần sinh nở người cứ như phát phì. Rồi lại lo lắng ăn kiêng, chăm chút quần áo, đầu tóc. Chồng thì cứ thoải mái, vô tư. Bia nhiều, béo bụng rồi thì già đi, xấu đi cũng không ai chê, không phải lo lắng. Vợ mà cứ như vậy xem, mất chồng ngay.

Chồng mà tụ họp bạn bè cafe, nhậu nhẹt, họp lớp cấp 2, cấp 3 hay đại học có đi đến khuya cũng chẳng sao. Vợ mà cứ vậy xem, được vài hôm là nhà cửa chẳng khác gì bãi chiến trường. Mà nào có được như vậy chứ. Chị nào, cô nào may mắn có bà mẹ chồng tốt bụng, thương cho là may. Gớm, vớ phải bà mẹ chồng nào ghê gớm, xét nét từng tí một thì chỉ có chết. Có thở cũng không được thở mạnh ý chứ đừng nói là tự tung tự tác. Đã thế chồng là lại nghe mẹ, nhất mẹ mà nhì cũng mẹ nữa thì các bà vợ cứ gọi như là cả đời khổ.

Bà chăm cháu mà không cẩn thận để cháu ngã hay mắc phải “gai mồng tơi ” xem có yên với bố mẹ chúng không.

Rõ khổ. Thế là hết cả đời người rồi còn gì. Đàn bà sao mà khổ thế! Có khi đến chết mới hết khổ. Thế là hết một kiếp luân hồi. Khổ cả đời người rồi còn gì, nếu mà có kiếp sau cũng xin một lần được làm đàn ông cho nhẹ cõi lòng.

Vậy thì những ai đang được làm kiếp đàn ông trên thế gian này, hãy luôn hiểu và sẽ chia nhưng khó khăn, cực nhọc với phụ nữ bằng những hành động thiết thực, hay luôn mang lại cho họ niềm vui và hạnh phúc dù chỉ là đơn giản nhất… bởi sinh ra làm kiếp phụ nữ đã quá khổ!!!!!