linh_bus
01-19-2009, 07:47 PM
Bố mẹ sinh đôi ra 2 chị em nhưng chẳng giống nhau điều gì hết.Bố mẹ đặt tên cả hai chị em là Linh.Mọi người hay gọi là Linh chị và Linh em
Linh chị xinh xắn học giỏi , tính tình hoà nhã nên có rất nhiều anh theo đuổi.Và Linh chị chỉ chung tình với 1 mối tình đầu và đã cưới nhau.Họ sinh ra 1 thằng bé kháu khỉnh đặt tên là " Chớp" với hy vọng sẽ pé lớn lên sẽ ngoan ngoãn nhanh nhẹn như tia chớp
Linh em ko xinh bằng có phần xấu là đằng khác nhưng tình tình mạnh mẽ hoạt bát.Khác với chị Linh em chỉ mang tình yêu ra làm trò đùa , cô luôn muốn có thật nhiều ng yêu cô.Và cô đã gặp 1 anh chàng , anh ta đã dạy cho cô biết thế nào là tình yêu....Rồi anh rời xa cô ...Linh em tuyệt vọng lắm ...Cô chỉ muốn chết
Nhưng chính lúc đó gia đình cô xảy ra chuyện buồn.Một tai nạn khủng khiếp đã mang chị gái , anh rể của cô đi.Duy chỉ có bé Chớp là còn sống xót sau vụ tai nạn khủng khiếp đó.Khi đó bé mới 10 tháng
Cô nguyền rủa cuộc sống tồi tệ.Cô thấy mình là người bất hạnh nhất trong cuộc đời..Cô lao vào rượu cô oán trách hết, cô bất chấp tất cả.cô buông thả cuộc đời mình .Rồi 1 đêm cô chợp tỉnh dậy theo tiếng khóc của bé Chớp .Cô chạy đến bên phòng bé.Thấy mẹ mình đang bế nó , dỗ nó....Cô tiến lại gần và nhìn. pé nhìn thấy cô thôi khóc luôn.Lạ thật đó.Cô giơ tay bế pé lên hun vào trán nó 1 nụ hôn ấm nhất.Nó mỉn cười với cô.Sao nụ cười nó có nét gì giống Linh chị vậy.....
Sau nụ hôn đó cô đã biết ...mình phải sống ra sao?...Cô sẽ sống vì nó ...vì đứa con duy nhất của người chị mình.Cô sẽ coi nó là con mình
Cô chăm sóc nó. cô học cách cho nó bú sữa ngoài , cách thay tã...Học hết những cái gì mà 1 người mẹ ..Cô chăm sóc cho bé chớp chu đáo.
Rồi cô quen anh.Cô yêu anh ...yêu bằng cả trái tim mình.Anh biết cô có con (Anh tưởng cô có gia đình có con và ly dị)Cô dấu anh để thử xem tình yêu của anh dành cho cô thế nào? Khi tình yêu họ mặn nồng nhất cô biết bé Chớp bị hen...Chỉ có vào miền nam mới chữa mới mổ được cho cô bé .....Nhưng để mổ cho bé chớp phải mất 1 khoản tiền rất lớn và phải có cơ hội
Linh em đã suy nghĩ , đã tìm mọi cách và cô đã tìm thấy 1 cách là xa anh , xa bé chớp vào miền Nam làm cho 1 công ty nước ngoài tài trợ cho bệnh Viện đó.Sau 2 năm mới có cơ hội mổ cho bé Chớp.
Cô giấu anh đi vào đó .. nhưng nhớ anh quá rùi .... mãi mới gọi điện thoại báo anh.Anh đã buồn nhưng vẫn nói chờ cô và yêu cô ....Cô tin vào tình yêu anh dành cho cô.Cô phấn đấu để làm tốt
Rồi 1 hôm ...cô chợt nhận ra là 3 ngày rồi anh không nhắn tin cho cô...cô gọi anh nói anh vẫn nhớ cô nhưng bận quá....Cô buồn lắm nhưng vẫn tin anh.
12h đêm ngày 8/6 /2008 Cô đang ngủ Mẹ gọi điện thoai vào máy cô " Linh ơi ! HN trời lạnh bé Chớp ốm nặng lắm con về HN ngay "
7h ngày 7/6/2008 Linh về Hn lên ôtô vào ngay bệnh viện.Cô lao ôm bé Chớp .Nó gầy quá.Nó xanh qúa...Cô khóc khi nhìn thấy nó....Cô cầu xin bác sỹ cứu lấy nó nhưng họ chỉ biết lắc đầu...Bé Chớp gọi cô bằng mẹ
9h ngày 8/6/2008 .....Bé chớp dời xa cô mãi mãi .......
21h ngày 8/6/2008 .Cô gọi điện thoại cho anh.Cô cần anh hơn lúc nào hết ...Anh alô alô ...cô khóc ấn nút endcall.
Cô gọi lần thứ 2 ......Cô nói " Em nhớ anh .Anh có nhớ em ko? "....Anh ấn endcall...Cô gọi lại ...anh không nghe máy.Cô chợt rùng mình thoáng nghĩ điều đó xảy ra...Và âm báo tin nhắn vang lên...anh nhắn "Đừng gọi cho anh. Anh tệ lắm..Anh thấy đúng là anh không nhớ em"...Đó như 1 lời chia tay ngọt ngào mà anh dành cho cô
Linh khóc khóc cả đêm ...lao vội ra khỏi nhà mình...Mưa to quá....Linh chạy trong mưa mà như nhìn thấy phía trước chị gái mình đang đứng đó dang tay ôm cô vào lòng.Chi gái cô nói " Em phải sống cho chị cho bé Chớp.Em phải vững bước , phải vui vẻ......Hãy quên mọi điều đi...."
Cô đang đứng dưới mưa để gột hết quá khứ Chỉ mong ngày mai khi cô thức dậy quá khứ cũng đã bị cuốn trôi theo mưa rùi
Linh chị xinh xắn học giỏi , tính tình hoà nhã nên có rất nhiều anh theo đuổi.Và Linh chị chỉ chung tình với 1 mối tình đầu và đã cưới nhau.Họ sinh ra 1 thằng bé kháu khỉnh đặt tên là " Chớp" với hy vọng sẽ pé lớn lên sẽ ngoan ngoãn nhanh nhẹn như tia chớp
Linh em ko xinh bằng có phần xấu là đằng khác nhưng tình tình mạnh mẽ hoạt bát.Khác với chị Linh em chỉ mang tình yêu ra làm trò đùa , cô luôn muốn có thật nhiều ng yêu cô.Và cô đã gặp 1 anh chàng , anh ta đã dạy cho cô biết thế nào là tình yêu....Rồi anh rời xa cô ...Linh em tuyệt vọng lắm ...Cô chỉ muốn chết
Nhưng chính lúc đó gia đình cô xảy ra chuyện buồn.Một tai nạn khủng khiếp đã mang chị gái , anh rể của cô đi.Duy chỉ có bé Chớp là còn sống xót sau vụ tai nạn khủng khiếp đó.Khi đó bé mới 10 tháng
Cô nguyền rủa cuộc sống tồi tệ.Cô thấy mình là người bất hạnh nhất trong cuộc đời..Cô lao vào rượu cô oán trách hết, cô bất chấp tất cả.cô buông thả cuộc đời mình .Rồi 1 đêm cô chợp tỉnh dậy theo tiếng khóc của bé Chớp .Cô chạy đến bên phòng bé.Thấy mẹ mình đang bế nó , dỗ nó....Cô tiến lại gần và nhìn. pé nhìn thấy cô thôi khóc luôn.Lạ thật đó.Cô giơ tay bế pé lên hun vào trán nó 1 nụ hôn ấm nhất.Nó mỉn cười với cô.Sao nụ cười nó có nét gì giống Linh chị vậy.....
Sau nụ hôn đó cô đã biết ...mình phải sống ra sao?...Cô sẽ sống vì nó ...vì đứa con duy nhất của người chị mình.Cô sẽ coi nó là con mình
Cô chăm sóc nó. cô học cách cho nó bú sữa ngoài , cách thay tã...Học hết những cái gì mà 1 người mẹ ..Cô chăm sóc cho bé chớp chu đáo.
Rồi cô quen anh.Cô yêu anh ...yêu bằng cả trái tim mình.Anh biết cô có con (Anh tưởng cô có gia đình có con và ly dị)Cô dấu anh để thử xem tình yêu của anh dành cho cô thế nào? Khi tình yêu họ mặn nồng nhất cô biết bé Chớp bị hen...Chỉ có vào miền nam mới chữa mới mổ được cho cô bé .....Nhưng để mổ cho bé chớp phải mất 1 khoản tiền rất lớn và phải có cơ hội
Linh em đã suy nghĩ , đã tìm mọi cách và cô đã tìm thấy 1 cách là xa anh , xa bé chớp vào miền Nam làm cho 1 công ty nước ngoài tài trợ cho bệnh Viện đó.Sau 2 năm mới có cơ hội mổ cho bé Chớp.
Cô giấu anh đi vào đó .. nhưng nhớ anh quá rùi .... mãi mới gọi điện thoại báo anh.Anh đã buồn nhưng vẫn nói chờ cô và yêu cô ....Cô tin vào tình yêu anh dành cho cô.Cô phấn đấu để làm tốt
Rồi 1 hôm ...cô chợt nhận ra là 3 ngày rồi anh không nhắn tin cho cô...cô gọi anh nói anh vẫn nhớ cô nhưng bận quá....Cô buồn lắm nhưng vẫn tin anh.
12h đêm ngày 8/6 /2008 Cô đang ngủ Mẹ gọi điện thoai vào máy cô " Linh ơi ! HN trời lạnh bé Chớp ốm nặng lắm con về HN ngay "
7h ngày 7/6/2008 Linh về Hn lên ôtô vào ngay bệnh viện.Cô lao ôm bé Chớp .Nó gầy quá.Nó xanh qúa...Cô khóc khi nhìn thấy nó....Cô cầu xin bác sỹ cứu lấy nó nhưng họ chỉ biết lắc đầu...Bé Chớp gọi cô bằng mẹ
9h ngày 8/6/2008 .....Bé chớp dời xa cô mãi mãi .......
21h ngày 8/6/2008 .Cô gọi điện thoại cho anh.Cô cần anh hơn lúc nào hết ...Anh alô alô ...cô khóc ấn nút endcall.
Cô gọi lần thứ 2 ......Cô nói " Em nhớ anh .Anh có nhớ em ko? "....Anh ấn endcall...Cô gọi lại ...anh không nghe máy.Cô chợt rùng mình thoáng nghĩ điều đó xảy ra...Và âm báo tin nhắn vang lên...anh nhắn "Đừng gọi cho anh. Anh tệ lắm..Anh thấy đúng là anh không nhớ em"...Đó như 1 lời chia tay ngọt ngào mà anh dành cho cô
Linh khóc khóc cả đêm ...lao vội ra khỏi nhà mình...Mưa to quá....Linh chạy trong mưa mà như nhìn thấy phía trước chị gái mình đang đứng đó dang tay ôm cô vào lòng.Chi gái cô nói " Em phải sống cho chị cho bé Chớp.Em phải vững bước , phải vui vẻ......Hãy quên mọi điều đi...."
Cô đang đứng dưới mưa để gột hết quá khứ Chỉ mong ngày mai khi cô thức dậy quá khứ cũng đã bị cuốn trôi theo mưa rùi