View Full Version : Đừng yêu nữa. Chia tay
linh_bus
01-18-2009, 11:36 AM
Họ quen và đã từng yêu nhau hơn bốn năm trời – một khoảng thời gian chưa hẳn là quá dài nhưng lại thật sự đủ để hiểu rõ về con người, về tính cách của nhau. Ngày hai người gặp mặt, cô tựa như một tờ giấy trắng chưa vương vấn bụi trần với ánh mắt thật to và tròn xoe ngơ ngác. Ngược lại hắn thì khác, một gã trai sành sỏi trong giới ăn chơi và lêu lổng khắp xó xỉnh cuộc đời. Ấy vậy mà họ yêu nhau, một tình yêu vội đến thật mau nhưng lại kéo dài và chứa đầy day dứt, pha lẫn những câu chuyện thật đớn đau…
Thời gian đầu hắn coi cô như một vật để sở hữu, một vật để yêu, để giữ, để chăm sóc nhưng chỉ để ở nhà. Còn khi ra ngoài thì hắn lại vui vẻ trong vòng tay của những người con gái khác. Những người mà cô không hay biết, vì giữa họ và cô là hai thế giới hoàn toàn trái ngược nhau. Cô vẫn cứ thủy chung ôm mộng với cả mối tình đầu.Còn hắn thì vẫn ung dung, vui vẻ bên người khác nơi đâu…Hai người họ vẫn ở bên nhau, một dối trá và một thì lại quá thật thà, chân chất…
Ngày mà cô nhìn thấy hắn đang trong phòng với một người đàn bà khác. Cô lặng người như chết đứng, như sửng sốt và không tin nổi vào mắt mình. Vụt bỏ chạy, mắt cô nhòa đi trong bóng đêm, tiếng cô nức nở.. cổ họng như nghẹn ngào, đắng ngắt. Chuông tin nhắn rung – cô mở máy “Anh là người như thế đấy. Đừng yêu anh nữa. Chia tay !”
Cô nắm chặt cái máy lại, cảm giác uất hận, ngỡ ngàng chua xót lẫn đắng cay như đang trào dâng cấu xé ở trong lòng. Không ! Cô không thể là kẻ thua cuộc, cô phải thắng. Phải giành lại những gì đã từng là của mình và để nó sẽ mãi là của mình. Cô bặm môi, nén chặt lồng ngực để không khỏi bật ra tiếng nấc. Nhấn nút reply, mắt cô mờ đi tay run run mò tìm nhấn phím điện thoại “Đừng xa em anh nhé! Em không thấy và cũng không biết gì cả. Hãy quay lại và hãy nói yêu em. Hãy lo cho em như anh đã từng hứa. Em không thể mất anh…”
Hắn thở dài ném cái máy điện thoại xuống đất và thả mình ngồi đánh phịch xuống ghế. Tại sao lại có thể xảy ra chuyện như thế ? Rõ ràng hắn đã nói là đi xa mà tại sao cô lại đến bất ngờ ? Và tại sao lại để cho cô nhìn thấy những điều này ? Để rồi giờ đây cô vẫn nói với hắn những lời nói như vậy..tại sao?
Hắn tắt ngọn đèn, thò tay châm điếu thuốc. Đóm thuốc loé sáng rồi lại lịm tàn dần trong màn đêm u tối. Hắn nhắm mắt lại mơ màng và thử đặt mình vào vị trí của người khác. Cảm giác thật chua chát, nhói đau, đắng ngắt tận đáy lòng. Hắn mở mắt ra dụi điếu thuốc xuống mặt bàn rồi đặt mình ngủ thiếp. Trong cơ mê hắn thầm thì tự nhủ “Mình sai rồi, hãy làm lại đi thôi.”
Những ngày sau đó hắn vẫn đến bên cô, im lặng và lầm lì như vô cùng cứng rắn. Chỉ có điều ánh mắt lại không dám nhìn thẳng. Còn cô thì vẫn tươi cười, vẫn tỏ ra nhẹ nhàng và đầm ấm. Có vẻ như cô đang muốn hàn gắn lại hạnh phúc từ sự đổ vỡ của những vết thương lòng...
Hắn đã bắt đầu dần thay đổi. Từ bỏ những thói trăng hoa và ngày càng yêu cô tha thiết. Dẫu sao thì với cô, đó cũng là mối tình đầu nên hắn cũng thật sự muốn dành cho cô những điều tốt đẹp. Hắn muốn được làm lại từ những gì mà cô đã thứ tha nơi hắn gây ra, muốn bù đắp cho cô sau một tình yêu lầm lỡ một thời…
“Mày thì hơn gì tao. Mày chỉ là một thằng khốn nạn. Chính vì mày mà tao mới như thế này… Mày đáng bị như thế, mày đáng bị nguyền rủa…”
Bốp ! Hắn tát cho cô một cái nảy lửa. Cô ngã gục xuống đất, đau đớn, gào khóc. Hắn ngồi thụp xuống, khuôn mặt dúm dó khẽ nhếch môi nở một nụ cười méo mó, một nụ cười chua chát. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu trong ngần ấy thời gian hắn đã phải nghe những câu như thế này.
Cứ ngỡ như là đã có một sự vị tha sau những lỗi lầm mà hắn đã gây ra ngày đấy. Nhưng không ! Tất cả chỉ là ngụy biện, cô chưa bao giờ tha thứ cho hắn. Tình yêu của cô dành cho hắn đã trở thành thù hận. Ngần ấy ngày tháng bên nhau là ngần ấy thời gian cô đay nghiến và dằn vặt lương tâm nơi hắn. Từ những chuyện bé xíu đến những chuyện to tát - dù đúng hay sai cô cũng đều lôi cái “nguyên nhân của sự đổ vỡ” đó ra để dằn vặt và mắng chửi hắn.
Cô sử dụng nó như một thứ vũ khí để khiến hắn phải ngồi yên, phải câm miệng và không thể nói lại dù chỉ lấy một lời. Và mỗi lần như vậy hắn đều im lặng. Bởi hắn biết đó là “lý do chính đáng” - hắn đã sai và hắn phải chấp nhận. Vì hắn muốn bù đắp, vì hắn đã thực sự quá yêu cô…thật nhiều…
Nhưng hôm nay thì khác - hắn tát cho cô một phát và ngồi lặng im trên ghế. Hai tay đưa lên ôm chặt lấy đỉnh đầu vò xé. Khuôn mặt méo mó, hắn nén lòng chặt lại nghe từng cơn đau nhói. Cảm giác chua xót và cay đắng đến ngỡ ngàng là cái cảm giác năm xưa cô đã phải gánh chịu giờ đây lại đang xảy ra chính với hắn. Một cái cảm giác thật sự tồi tệ.
Đắng ! Đắng quá, hắn thấy cổ họng như nghẹn lại như chẳng nói lên câu. Sự thù hận đã làm cô mù quáng, phá tan nát những yêu thương mà hắn đã dồn nén, tạo dựng lại bấy lâu. Cô đã đánh mất mình, trả thù hắn bằng chính những gì cô nhận được từ hắn đã gây ra. Cô lăng nhăng với một người đàn ông khác, sự thật ngỡ ngàng và sự thật lúc nào cũng phũ phàng. Lỗi lầm nơi cô và lỗi lầm nơi hắn - tất cả đều phơi bày và đều quá giống nhau…
“Em có biết tại sao tôi lại sợ và luôn không nói lại em không ?”
“…”
“Bởi vì tôi luôn nghĩ mình là kẻ ăn cắp còn em là người bị đánh cắp. Tôi sợ em vì thấy em biết tha thứ chứ không sợ em vì em lại trở thành một kẻ cắp như tôi…
Chúng ta bằng nhau hết rồi…bằng nhau rồi…”
Hắn lạnh lùng nói rồi cười nhạt và lặng lẽ quay đi chìm dần vào trong bóng tố. Chỉ còn mình cô ở lại, mắt cô nhòa đi, tiếng cô nức nở.. cổ họng như nghẹn ngào, đắng ngắt. Cô bặm môi im lặng, nén chặt lồng ngực để không khỏi bật ra tiếng nấc, tay run run mò tìm nhấn phím điện thoại :
“Em là người như thế đấy. Đừng yêu em nữa…Chia tay…”
Người ta hận vì yêu nhau nhiều quá ...
Làm đau nhau cũng bởi quá yêu nhau ...
Ngày hôm nay, ngày mai và cả những ngày sau…
Kẻ đớn đau là kẻ yêu nhiều nhất …
linh_bus
01-18-2009, 11:37 AM
đọc xong khóc rùi nè hiz hiz ... có ai đồng cảm với Linh không cho ý kiến với hiz hiz
THỊ VÀNG
01-18-2009, 12:55 PM
Rất đồng cảm với Linh bus.
Thật là tiếc cho đôi trai gái đã sống phí một khoảng thời gian dài vô ích của cuộc đời mình.
Cuộc đời là được xâu chuỗi bởi những các ý nghĩa cuộc sống chứ đâu phải là những sự thù hận ích kỷ và cả cái tôi hiếu thắng.
Quan điểm của tôi – có thể là mình đã mắc sai lầm, những nhất quyết mình không thể là nô lệ cho những sai lầm đó. Chỉ có một con đường duy nhất là, làm thật nhiều điều tốt, thật ý nghĩa để khảo lấp những sai lầm của quá khứ.
Điều vô cùng quan trọng nữa là trong cuộc sống phải có lòng thật thà và hết sức vị tha.
.
Pờ Tờ Tờ
01-18-2009, 01:02 PM
Con ngừoi ta ai cũng ích kỷ.chỉ có điều mức độ khác nhau mà thôi.Với riêng tớ thì chả bao giờ là hiểu hết về bản thân ngừoi khác cả.Cho dù là 10 năm hay 20 năm thậm chí là cả cuộc đời cũng đừng mong hiểu rõ về nhau.Cứ tưởng là hiểu chứ thạt ra chỉ là hiểu bản chất của nhau còn trg thâm tâm thì ai biết đc nghĩ gì
linh_bus
01-18-2009, 01:10 PM
Điều vô cùng quan trọng nữa là trong cuộc sống phải có lòng thật thà và hết sức vị tha ===> câu này của thị vàng rất hay đó .Linh đồng quan điểm với thivang đôi trai gái này là thiếu lòng vị tha
Ôi zoi ơi cụ non 2 mặt của 1 vấn đề ơi cứ như cụ non thì làm sao cưới được vợ hay lấy được chồng chứ?
THỊ VÀNG
01-18-2009, 01:23 PM
Tôi thấy phí thật cuộc đời thì ngắn mà mấy người đó cứ thù với hận mất hết thời gian sống có ý nghĩa.
Pờ Tờ Tờ
01-18-2009, 02:08 PM
Điều vô cùng quan trọng nữa là trong cuộc sống phải có lòng thật thà và hết sức vị tha ===> câu này của thị vàng rất hay đó .Linh đồng quan điểm với thivang đôi trai gái này là thiếu lòng vị tha
Ôi zoi ơi cụ non 2 mặt của 1 vấn đề ơi cứ như cụ non thì làm sao cưới được vợ hay lấy được chồng chứ?
ơ thế mà vẫn có khối đứa tình nguyện nâng khăn sửa ví cho đây đấy.Đấy còn chưa kể hàng tá người mang cả máy bay riêng đến rước nhưng cuối cùng lại phải ra về đấy:) tớ lúc nào cũng đề cao caí thực tế còn hơn là lúc nào cũng ngồi mơ mộng như kiểu ngắm hoa anh đào trên núi Phú Sĩ rồi bỗng nhiên phát hiện ra la mình quên mang theo đồ ăn:D bạn Vàng gì ơi,sống là phải có yêu ghét chứ.chỉ yêu k thôi thì chán chết.Ý tớ là có yêu có ghét nhưng đừng thù hận dai dẳng mà ảnh hưởng đến cuộc sống của mình và người khác là đc.Hi hi tính tớ thì thù dai lắm.Đc cái đã quý ai thì hết lòng nhưng mà đã ghét ai thì ghét đến chết may ra mới thôi :D
Có một câu: "CHẤP LÀ THẤP HÈN"
Chẳng biết đưa vào chủ để này có ổn không?
bắppro
01-19-2009, 02:33 AM
bạn Pờ Tờ Tờ ơi, bạn nghe câu này rồi chứ:thêm bạn bớt thù. Bạn đè cao cái thực tế mà quý ai thì hết lòng, ghét ai thì chết may ra mới thôi, điều đó đôi khi sẽ lam hại bạn đó. Sống phải có lòng vị tha ,khoan dung chứ thì cuộc ngắn ngủi này mới càng thêm ý nghĩa chứ và đó cũng là 1 đức tính tốt đẹp của người VN ta mà.
Pờ Tờ Tờ
01-19-2009, 03:13 AM
Cảm ơn bạn Bắp vì những gì mà bạn chia sẻ.Sau đây là đôi dòng tâm sự của tớ:nếu lúc nào cũng chỉ thêm bạn bớt thù thì chắc gì đã là giải pháp hay?có khi còn tự đào hố chôn mình ý chứ.mà đây là cái tính cách riêng của mỗi người cơ mà?tớ chỉ nói là tớ đề cao cái thực tế chứ tớ k nói là thực tế chính là quý ai là phải quý hết lòng,ghét ai thì phải ghét đến chết.có lẽ bạn đã hiểu sai ý tớ.Mà cái khái niệm yêu và ghet của mỗi người hoàn toàn khác nhau.Với tớ ghét là k hỏi đến người ta và cũng chẳng cần người ta quan tâm đến mình.tất nhiên là sống cần phải biết lượng thứ và khoan dung nhưng nếu cái sự lượng thứ và khoan dung đấy k đặt đúng lúc đúng chỗ thì chẳng khác nào mình tự làm hại mình.tớ có vài người bạn lúc nào cũng giảng giải cho tớ những bài học đạo đức nghe hay hơn cả trg sách mỗi khi tớ gặp khó khăn nào là sống là phải thế này thế kia rồi là dù có bị đè ép vùi dập thì cũng phải tự mình mà đứng dậy...nhiều lắm .ấy thế mà khi vừa mói gặp khó khăn hay có chuyện gì hơi buồn 1 tí là các bạn ý than thở với tớ cả ngày rùi kêu chán kêu nản,kêu lọ,kêu chai,kêu đủ mọi thứ.Hỏi ra mới biết các bạn ý bị bố mẹ mắng,mới bị mắng chút xíu mà đã kêu là chán đời.bó tay.K phải là người trg cuộc sao biết đc hết vấn đề gì xảy ra.Khi người ta mắc lỗi hãy giúp người ta sửa chữa lỗi lầm vì điều đó còn có ích hơn là lôi các bài học đạo đức ra dạy người ta.Hãy tự đặt mình vào địa vị người khác trc khi dạy người ta phải làm gì,k thì đến lúc mình k làm đc như lời mình nói người ta cuời cho(đấy là tớ đg nói chung chung đấy nhá k phải là nói bạn đâu,k thì bạn hiểu nhầm lại ghét tớ:D).tớ nói làm bạn k vừa lòng thì tớ xin lỗi trc nhé
P/s em chưa hiểu rõ ý của bác A1.mong đc bác chỉ giáo nhiều hơn
linh_bus
01-19-2009, 06:49 PM
Linh có 1 quan điểm như thế này " chơi với 10 người chỉ cần 8 người quý" nếu cả 10 quý mình chỉ là người thảo mai thôi. và ko sống thật với mình thật mệt mỏi
Câu " thêm bạn bớt thù " chỉ áp dụng ít thôi chứ nếu dùng nhiều quá sẽ thấy mình giả dối lắm.Với linh khi họ có ý muốn làm bạn với Linh thì Linh sẽ sẵn sàng mở lòng mình tiếp nhận còn khi đã làm kẻ thù của Linh dù giá nào cũng oke
Linh bus có vẻ hơi hiếu chiến đấy "giá nào cũng ok" hihi
Pờ Tờ Tờ
01-19-2009, 07:08 PM
Linh có 1 quan điểm như thế này " chơi với 10 người chỉ cần 8 người quý" nếu cả 10 quý mình chỉ là người thảo mai thôi. và ko sống thật với mình thật mệt mỏi
Câu " thêm bạn bớt thù " chỉ áp dụng ít thôi chứ nếu dùng nhiều quá sẽ thấy mình giả dối lắm.Với linh khi họ có ý muốn làm bạn với Linh thì Linh sẽ sẵn sàng mở lòng mình tiếp nhận còn khi đã làm kẻ thù của Linh dù giá nào cũng oke
ồ dze.chuẩn theo đúng ý tớ.Dạo này Linh với tớ hợp nhau phết nhỉ?:D
bác A1 ui em cũng giống như Linh thôi.Đã coi nhau như thù thì có nghĩa là chả còn cái gì gọi là tí ti tình cảm với nhau nữa.Mà một khi đã thế thì giá nào cũng 0K.Thik thì chiều mà liều thì chiến mà :D ah k thik ,ghét,thù nó là 3 trạng thái tâm lý hoàn toàn khác nhau nên mức độ nó cũng khác nhau.
linh_bus
01-19-2009, 07:21 PM
vâng vợ công an mà . em có sợ gì đâu chứ
Thích thì liều liều thì tiêu :)
dạo này PTT " ăn theo " linh xinh đẹp nhỉ cái gì cũng đúng ý tớ
em nghĩ khi 1 người muốn thù với mình mà mình coi họ là bạn hoặc giang tay đón họ làm bạn thì có khi họ sẽ "đâm" mình sau lưng hại mình ý chứ khi đó mọi người còn nói mình là : NGU nữa chứ đúng ko bác
mô phật, mô phật nên từ bi tí đi - nếu mình nghĩ họ là kẻ thù họ sẽ là kẻ thù, hoặc ngược lại
Pờ Tờ Tờ
01-19-2009, 07:29 PM
khiếp lạy hồn,PR kinh thế.Động 1 tí lại lôi ông xã ra :p.Đây chưa thèm khoe bố là trùm của trùm Mafia đâu nhé :)
linh_bus
01-19-2009, 07:36 PM
trùm gặp công an còn phải chào nữa là
sợ gì trùm chứ đâu
em đã từng như vậy mà bác A1 họ coi em như kẻ thù dù m làm mọi điều tốt hoặc em ko đả động gì đến họ nhưng chỉ cần em ko để ý họ đâm em sau lưng ngay. họ chơi xấu em luôn ý
em thấy giờ nhiều người bị xã hội hóa sao ý .không thể mô phật được
với cả em khoái ăn thịt lắm sao mô phật được ạ
Pờ Tờ Tờ
01-19-2009, 07:40 PM
he he he.vậy mà có khối anh cá vàng gặp trùm vẫn cứ"chú đi đâu đấy ạ"
linh_bus
01-19-2009, 07:46 PM
Nhưng mà đó là cá vàng thường dân
ox linh là cá vàng ngọc hoàng
Trùm gặp còn phải e ấp đứng nhìn thui mà hehe
Pờ Tờ Tờ
01-19-2009, 07:50 PM
ôi nói vậy thì trùm đây là trùm của mấy ngừoi bán cá vàng rồi.Khổ thân!Đùa vui vậy thôi.K nói về mấy cái chuyện tầm xàm này nữa nhá.Tớ hiếu thắng lắm,thik cái nhau,sợ quá lời là bị đuổi ra khỏi diễn đàn chứ chẳng chơi.
linh_bus
01-19-2009, 07:53 PM
lêu lêu tớ cũng háo chiến lắm sợ quá lới mai thuê người đốt nhà PTT hay hạck diễn đàn này thì chết
Pờ Tờ Tờ
01-19-2009, 08:10 PM
sao đốt đc nhà tui là nhà nạm bằng kim cương,tui còn đang sợ quá lời làm Linh thảo mai tức lòi mắt lúc nào cũng tìm cách trả thù tui,nhan sắc Linh sẽ bị thảm hại,cuộc đời Linh xuống dốc k phanh.lạy thánh Ala thật k dám nghĩ đến những điều khủng khiếp tiếp theo.Tớ mãi là người chiến thắng trong mọi cuộc cái nhau với Lờ.Khổ thân đêm nay có người dù mệt bã người ra,dù 2 mắt trùng xuống vãn cố gắng dùng bàn tay nhăn nheo già nua ngồi lạch cạch gõ để đấu khẩu với Pờ Tờ Tờ nhưng kết cục là bị thất hại thảm bại.Amen!Đố Lờ biết cái topic này bao giờ thì bị admin xóa :)
linh_bus
01-20-2009, 08:29 PM
Admin mà xóa mai tui bóp cổ ông luôn
Có khi nói xong câu này bị del luôn
Linh ko bao giờ tức với con nít nên ko chấp PTT
Pờ Tờ Tờ
01-20-2009, 08:46 PM
ặc ặc.kết nhất cái câu cuối của Lờ.Nói là phải giữ lời đó.Mà chả bít ai là con nít đâu nhé :D mà thôi chấm dứt cái chuyện già trẻ gì đó ở đấy thôi.
gau_moc
01-21-2009, 01:28 PM
Khiếp kinh quá!Câu nói của các bác đậm đặc mùi bạo lực! Sợ quá đi mất! Các bác nên chấm dứt câu chuyện ở đây thôi .
"Cứt thì vất đi, mứt thì nhâm nhi"
bạn đọc nhé:http://www.xebushanoi.com/forum/showthread.php?t=381&page=3
linh_bus
01-22-2009, 12:11 AM
chấm dứt hay ko là do chúng tôi bạn gaumoc ạ .
Chủ đề hay như thế mà lại kết thúc ở "chấm dứt hay ko là do chúng tôi bạn gaumoc ạ ."
chúng ta chuyển kênh khác và tiếp tục đi chứ.
linh_bus
01-25-2009, 07:13 AM
tại tui ko thích ng ta cứ nói thế này thế nọ về chuyện của tui và PTT
Đâu có quyền gì mà bảo chấm dứt hay ko?
" C vất đi, Mứt thì nhâm nhi"
http://www.xebushanoi.com/forum/showthread.php?t=381&page=3
linh_bus
01-27-2009, 07:54 AM
Nói thế nghĩa là gì
a1 coi chủ đề này là cứt hay mứt
hay coi reply của tui và PTT là gi
Dĩ nhiên là Mứt rồi.
A1 đâu dám coi reply là...
Chẳng bao giờ coi như thế cả
Chỉ là một cách nói tượng trưng đối với những gì ngoài chủ đề chính thì bỏ qua để quan tâm đến chủ đề chính mà thôi.
linh_bus
01-27-2009, 09:37 AM
Tưởng A1 nói là ... đang định thuê xã hội đen chặn đánh A1 đó
May mà Linh hiểu nhầm hehe
Úi chà, thuê luôn A1 đây nè!
Pờ Tờ Tờ
01-27-2009, 09:41 AM
bác A1 ơi Lờ hay đc cái bắt nạt ngưòi hiền lành lắm đó,bác nên cẩn thận.Chứ như em đây bị dọa mãi rồi cũng quen hết dọa người đốt nhà ,đốt trưòng thuê ngưòi dến đánh thậm chí là thả chó ra đuổi vậy mà em vẫn bình an
linh_bus
01-27-2009, 10:01 AM
này bạn PTT ơi đừng thách đại gia thế chứ .Đại gia làm thật lại nói : xinh mà ác: nhé
à đổi avtar rùi àh đẹp nhỉ :)) nhìn rất hợp với dáng em
Pờ Tờ Tờ
01-27-2009, 10:08 AM
chuyện.Ngưòi đẹp như đây dáng đẹp như đây nên cái ava nó cũng phải đẹp theo ngưòi .Tiếc là k đánh đc hẳn chữ pờ tờ tờ.tiếc thế
Công nhận avtarn này ấn tượng hơn.
Có lẽ mình cũng tính chuyện thay avtar của mình chăng?
linh_bus
01-27-2009, 12:01 PM
nói pác a1 đừng giận nhé lắm lúc nhìn avtar của bác em cứ giật mình tưởng 2 ông sư hóa ra chỉ có 1 .pác thay đi
này PTT kia đây xinh nên ngại chứ ko phải ko đánh được thích thì đây đánh cho xem nè Pờ tờ tờ hâm , Pờ tờ tờ khùng , Pờ tờ tờ hấp ,Pờ tờ tờ xấu gái Còn nếu chọc nữa Linh gõ chữ Pờ tờ lờ lại khóc đó
=)=)=) Làm cho anh bật cười đấy. OK, tìm quả nào ấn tượng đưa lên vậy.
linh_bus
01-27-2009, 12:10 PM
Vâng anh tìm avtar đẹp đưa lên đi ko kẻo mọi người tưởng sư đi chat fiền lắm anh ạ
Em cũng vậy, cứ bắt thằng bé lẫy thế kia không sợ nó mỏi cổ à? cũng nên thay đi.
linh_bus
01-27-2009, 12:22 PM
ây da em thay đây :) Thằng thỏ nhà em quen lẫy
Thôi em sẽ thay avtar trước khi đi SING hehe
Cái gì chứ cái này em đú nhanh lắm
PTT thay lai ava đi, cứ "ngậm" thế kia mỏi lắm.
cho ba con chiêm ngưỡng dung nhan tổng thể đi. hihihi
Pờ Tờ Tờ
01-28-2009, 12:34 PM
ôi 2 ngưòi nhớn này bắt chứoc mình thay quả avatar =).Bộ 3 người chúng ta thật là hoành tráng.em đang tính rủ 2 bác cùng thay ava ai ngờ các bác đã làm rồi.Cứ chọc tui thoải mái đi Lờ yêu quái.Đã nói rồi lần sau phải chọc cho tui sợ tè ra quần,sợ đến mức k dám bóc mẽ Lờ yêu quái thì mới thôi nha.Mà bác A1 có ava hay đấy.bác tự chụp ah,mắt của bác đấy ạ.Còn ava của Lờ thì k bình loạn nhá,sợ nói xong Lờ yêu quái tăng xông chết ngay tại chỗ
Pờ Tờ Tờ
01-28-2009, 05:39 PM
Ava của bác A1 bị đụng hàng đến 90% với ava của bạn Thị Vàng.Em sẽ thay ava nếu em viết đc 300 bài.Mà em "đẹp đến từng milimét" sợ cho mọi người chiêm ngưõng "rung nhan" xong khối người bị nhồi máu cơ tim vì k kiềm chế đc cảm xúc ý chứ
linh_bus
01-29-2009, 01:30 AM
Toàn bắt chiếc thui à .Linh đây này một mình một moden .Người ta gọi là Phong cách Linh Bus đó đùa chứ PTT để Avtar là hình cái mồm pác A1 để hình mắt chắc em tìm hình cái mũi nữa có khi đủ khuôn mặt mất
Hiz đi công tác mà bốc phét đi tuần trăng mật mà ối người tin mình quá hehe.Mình nể mình quá cơ
linh_bus
01-29-2009, 02:20 AM
Bực mình quá lấy ảnh pác hồ đem ra dọa vậy hehe
Mọi người thấy sợ ko?
Pờ Tờ Tờ
01-29-2009, 03:34 AM
thấy bùn cười thì đúng.Định dọa là cháu bác Hồ chắc.Mà PTT đã nói rồi,mọi người ở đây toàn người chân chất thật thà chứ đâu có ai gian manh như Lờ yêu quái
ôi trời ơi, đọc reply của Linh bus mà bật cười, nếu không tìm thấy cái mũi, thì tìm cái tai đưa nên cũng được. hihhihiiiiiiiiiii
Đố PTT biết Thi vang và A1 có liên quan gì đến nhau ko?
Pờ Tờ Tờ
01-29-2009, 08:40 AM
nếu là ava thì là ở đôi mắt,thiếu mỗi ánh sáng.ý hay bác A1 và Thị Vàng là 1
mvc507
02-14-2009, 11:36 AM
Tự dưng bà Linh bus đưa bài viết này ra rồi lại bảo đọc sắp khóc rồi đây nè... HIC ...-> Tự Sướng à!!! dã man...
Chuongdt
02-21-2009, 12:08 AM
Cho cháu hỏi khí không phải, chuyện này là có thật hay là chuyện bịa vậy??
Cháu tin 100% là có người đàn ông như thế, nhưng hiếm lắm. Còn những người như cô gái thì nhiều. Nhớ là giấy trắng được sản xuất ra là để bôi mực lên đấy, cò cô gái thì lại như tờ giấy trắng.hehe.
Chuyện này cảm động bình thường. Tội nghiệp chàng trai.
mvc507
02-26-2009, 06:29 PM
Biết Yêu là khổ sao nhiều người cứ đâm đầu vào nhỉ? hiiii Cứ như cái AVATA Vì một thế giới không tình yêu CHứng nhận " ĐỘC THÂN" có phải đỡ áy náy không?
depzaiday_tt
03-02-2009, 03:42 PM
Chuyện dài quá em đoc đc mỗi đoạn này
“Em là người như thế đấy. Đừng yêu em nữa…Chia tay…”
thấy buồn quá:-M
nht_forever_love_bld
03-02-2009, 05:34 PM
Họ quen và đã từng yêu nhau hơn bốn năm trời – một khoảng thời gian chưa hẳn là quá dài nhưng lại thật sự đủ để hiểu rõ về con người, về tính cách của nhau. Ngày hai người gặp mặt, cô tựa như một tờ giấy trắng chưa vương vấn bụi trần với ánh mắt thật to và tròn xoe ngơ ngác. Ngược lại hắn thì khác, một gã trai sành sỏi trong giới ăn chơi và lêu lổng khắp xó xỉnh cuộc đời. Ấy vậy mà họ yêu nhau, một tình yêu vội đến thật mau nhưng lại kéo dài và chứa đầy day dứt, pha lẫn những câu chuyện thật đớn đau…
Thời gian đầu hắn coi cô như một vật để sở hữu, một vật để yêu, để giữ, để chăm sóc nhưng chỉ để ở nhà. Còn khi ra ngoài thì hắn lại vui vẻ trong vòng tay của những người con gái khác. Những người mà cô không hay biết, vì giữa họ và cô là hai thế giới hoàn toàn trái ngược nhau. Cô vẫn cứ thủy chung ôm mộng với cả mối tình đầu.Còn hắn thì vẫn ung dung, vui vẻ bên người khác nơi đâu…Hai người họ vẫn ở bên nhau, một dối trá và một thì lại quá thật thà, chân chất…
Ngày mà cô nhìn thấy hắn đang trong phòng với một người đàn bà khác. Cô lặng người như chết đứng, như sửng sốt và không tin nổi vào mắt mình. Vụt bỏ chạy, mắt cô nhòa đi trong bóng đêm, tiếng cô nức nở.. cổ họng như nghẹn ngào, đắng ngắt. Chuông tin nhắn rung – cô mở máy “Anh là người như thế đấy. Đừng yêu anh nữa. Chia tay !”
Cô nắm chặt cái máy lại, cảm giác uất hận, ngỡ ngàng chua xót lẫn đắng cay như đang trào dâng cấu xé ở trong lòng. Không ! Cô không thể là kẻ thua cuộc, cô phải thắng. Phải giành lại những gì đã từng là của mình và để nó sẽ mãi là của mình. Cô bặm môi, nén chặt lồng ngực để không khỏi bật ra tiếng nấc. Nhấn nút reply, mắt cô mờ đi tay run run mò tìm nhấn phím điện thoại “Đừng xa em anh nhé! Em không thấy và cũng không biết gì cả. Hãy quay lại và hãy nói yêu em. Hãy lo cho em như anh đã từng hứa. Em không thể mất anh…”
Hắn thở dài ném cái máy điện thoại xuống đất và thả mình ngồi đánh phịch xuống ghế. Tại sao lại có thể xảy ra chuyện như thế ? Rõ ràng hắn đã nói là đi xa mà tại sao cô lại đến bất ngờ ? Và tại sao lại để cho cô nhìn thấy những điều này ? Để rồi giờ đây cô vẫn nói với hắn những lời nói như vậy..tại sao?
Hắn tắt ngọn đèn, thò tay châm điếu thuốc. Đóm thuốc loé sáng rồi lại lịm tàn dần trong màn đêm u tối. Hắn nhắm mắt lại mơ màng và thử đặt mình vào vị trí của người khác. Cảm giác thật chua chát, nhói đau, đắng ngắt tận đáy lòng. Hắn mở mắt ra dụi điếu thuốc xuống mặt bàn rồi đặt mình ngủ thiếp. Trong cơ mê hắn thầm thì tự nhủ “Mình sai rồi, hãy làm lại đi thôi.”
Những ngày sau đó hắn vẫn đến bên cô, im lặng và lầm lì như vô cùng cứng rắn. Chỉ có điều ánh mắt lại không dám nhìn thẳng. Còn cô thì vẫn tươi cười, vẫn tỏ ra nhẹ nhàng và đầm ấm. Có vẻ như cô đang muốn hàn gắn lại hạnh phúc từ sự đổ vỡ của những vết thương lòng...
Hắn đã bắt đầu dần thay đổi. Từ bỏ những thói trăng hoa và ngày càng yêu cô tha thiết. Dẫu sao thì với cô, đó cũng là mối tình đầu nên hắn cũng thật sự muốn dành cho cô những điều tốt đẹp. Hắn muốn được làm lại từ những gì mà cô đã thứ tha nơi hắn gây ra, muốn bù đắp cho cô sau một tình yêu lầm lỡ một thời…
“Mày thì hơn gì tao. Mày chỉ là một thằng khốn nạn. Chính vì mày mà tao mới như thế này… Mày đáng bị như thế, mày đáng bị nguyền rủa…”
Bốp ! Hắn tát cho cô một cái nảy lửa. Cô ngã gục xuống đất, đau đớn, gào khóc. Hắn ngồi thụp xuống, khuôn mặt dúm dó khẽ nhếch môi nở một nụ cười méo mó, một nụ cười chua chát. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu trong ngần ấy thời gian hắn đã phải nghe những câu như thế này.
Cứ ngỡ như là đã có một sự vị tha sau những lỗi lầm mà hắn đã gây ra ngày đấy. Nhưng không ! Tất cả chỉ là ngụy biện, cô chưa bao giờ tha thứ cho hắn. Tình yêu của cô dành cho hắn đã trở thành thù hận. Ngần ấy ngày tháng bên nhau là ngần ấy thời gian cô đay nghiến và dằn vặt lương tâm nơi hắn. Từ những chuyện bé xíu đến những chuyện to tát - dù đúng hay sai cô cũng đều lôi cái “nguyên nhân của sự đổ vỡ” đó ra để dằn vặt và mắng chửi hắn.
Cô sử dụng nó như một thứ vũ khí để khiến hắn phải ngồi yên, phải câm miệng và không thể nói lại dù chỉ lấy một lời. Và mỗi lần như vậy hắn đều im lặng. Bởi hắn biết đó là “lý do chính đáng” - hắn đã sai và hắn phải chấp nhận. Vì hắn muốn bù đắp, vì hắn đã thực sự quá yêu cô…thật nhiều…
Nhưng hôm nay thì khác - hắn tát cho cô một phát và ngồi lặng im trên ghế. Hai tay đưa lên ôm chặt lấy đỉnh đầu vò xé. Khuôn mặt méo mó, hắn nén lòng chặt lại nghe từng cơn đau nhói. Cảm giác chua xót và cay đắng đến ngỡ ngàng là cái cảm giác năm xưa cô đã phải gánh chịu giờ đây lại đang xảy ra chính với hắn. Một cái cảm giác thật sự tồi tệ.
Đắng ! Đắng quá, hắn thấy cổ họng như nghẹn lại như chẳng nói lên câu. Sự thù hận đã làm cô mù quáng, phá tan nát những yêu thương mà hắn đã dồn nén, tạo dựng lại bấy lâu. Cô đã đánh mất mình, trả thù hắn bằng chính những gì cô nhận được từ hắn đã gây ra. Cô lăng nhăng với một người đàn ông khác, sự thật ngỡ ngàng và sự thật lúc nào cũng phũ phàng. Lỗi lầm nơi cô và lỗi lầm nơi hắn - tất cả đều phơi bày và đều quá giống nhau…
“Em có biết tại sao tôi lại sợ và luôn không nói lại em không ?”
“…”
“Bởi vì tôi luôn nghĩ mình là kẻ ăn cắp còn em là người bị đánh cắp. Tôi sợ em vì thấy em biết tha thứ chứ không sợ em vì em lại trở thành một kẻ cắp như tôi…
Chúng ta bằng nhau hết rồi…bằng nhau rồi…”
Hắn lạnh lùng nói rồi cười nhạt và lặng lẽ quay đi chìm dần vào trong bóng tố. Chỉ còn mình cô ở lại, mắt cô nhòa đi, tiếng cô nức nở.. cổ họng như nghẹn ngào, đắng ngắt. Cô bặm môi im lặng, nén chặt lồng ngực để không khỏi bật ra tiếng nấc, tay run run mò tìm nhấn phím điện thoại :
“Em là người như thế đấy. Đừng yêu em nữa…Chia tay…”
Người ta hận vì yêu nhau nhiều quá ...
Làm đau nhau cũng bởi quá yêu nhau ...
Ngày hôm nay, ngày mai và cả những ngày sau…
Kẻ đớn đau là kẻ yêu nhiều nhất …
Cuộc sống luôn bất công và luôn mang lại cho ta nhiều niềm vui và hạnh phúc
depzaiday_tt
03-02-2009, 10:29 PM
Cuộc sống luôn bất công và luôn mang lại cho ta nhiều niềm vui và hạnh phúc
Vậy đâu phải là bất công hả bạn ơi:-SS
vBulletin® v3.8.3, Bản quyền ©2000-2012, Công ty TNHH Jelsoft.