emxinh8x
01-17-2009, 12:55 AM
Em không thể nhớ chính xác ngày đầu tiên em thấy anh, đă bao nhiêu năm rồi nhỉ, chỉ nhớ trong ngày đầu tiên ấy, em biết đến một điều gọi là t́nh yêu.
Em gặp anh, t́nh cờ như khi người ta đang đi lang thang vô định, chẳng rơ mục đích, rồi bất chợt vấp phải cái ǵ đó khiến người ta phải dừng lại đôi chút, nhưng với anh, em đă không chỉ dừng lại đôi chút mà là cả cuộc đời. Điều này có thể gọi là định mệnh không? Định mệnh đẩy em ngă vào anh, mà ṿng tay anh th́ quá rộng...?
Cũng có thể em đă lướt qua anh như em vẫn làm với những điều em ít quan tâm, nhưng rồi không hiểu cái ǵ đă níu chân em lại, có phải v́ màu áo anh hay mặc, cái màu áo mà đến tận bây giờ, khi đi ngoài phố đông người, em vẫn có thể nhận ra, rơ ràng như nh́n bằng cả đôi mắt cùng trái tim, và run lên khe khẽ một niềm hân hoan ḱ lạ.
Anh đă đi cùng em một đoạn đường dài đủ để em có thể nhận ra em cần anh đến mức nào. Từ anh, em học được rằng những điều tưởng như rất đơn giản có thể lại chứa đựng những ư nghĩa sâu xa, c̣n những triết lí phức tạp qua cách minh hoạ của anh lại trở nên dễ hiểu hơn bao giờ hết. Anh dạy em rằng người ta lúc nào cũng phải sống đúng với những ǵ thuộc về ḿnh, không được phép gục ngă, không được quyền mất đi hi vọng. Không phải là những lời rao giảng vô hồn, anh dạy em từ chính những thành công, thất bại của anh, từ chính cách anh đối diện với chúng, đón nhận hay vượt qua chúng.
Anh - kín đáo, thâm trầm nhưng cũng sục sôi nhiệt huyết, anh - đánh gục em bằng những cử chỉ, hành động lăng mạn, hào hoa, nhưng giữ em lại bên ḿnh bằng những t́nh cảm ấm áp, những nghĩ suy sâu sắc. Không phải v́ em quá trẻ con nên trong mắt em, anh lúc nào cũng là người lớn mà thực sự đối với em, anh không chỉ là người yêu mà c̣n là một người thầy.
Nhưng anh không phải là một người thầy gương mẫu đâu, anh cũng rất biết cách làm hư em nhé. Anh có biết nhiều lúc em phải nói dối bố mẹ để được gặp anh không? Chỉ v́ em nghĩ, nếu ở bên anh, biết đâu em lại có thể tiếp cho anh sức mạnh, bởi niềm tin của em vào anh lúc nào cũng lớn, cũng tràn ngập, nên em muốn truyền cho anh một chút, để anh tin tưởng hơn vào chính bản thân ḿnh. Em biết anh không yếu đuối, nhưng ai cũng cần điều đó, đúng không?
Yêu anh, không phải lúc nào em cũng được vui, không phải lúc nào trên gương mặt em cũng có một nụ cười, yêu anh, em hiểu thêm về nỗi buồn, hiểu thêm về ư nghĩa của những giọt nước mắt, yêu anh, em hiểu thêm về chính ḿnh, và bởi thế, em thực sự trưởng thành hơn.
Cảm ơn anh, Xe buưt của em!
Em gặp anh, t́nh cờ như khi người ta đang đi lang thang vô định, chẳng rơ mục đích, rồi bất chợt vấp phải cái ǵ đó khiến người ta phải dừng lại đôi chút, nhưng với anh, em đă không chỉ dừng lại đôi chút mà là cả cuộc đời. Điều này có thể gọi là định mệnh không? Định mệnh đẩy em ngă vào anh, mà ṿng tay anh th́ quá rộng...?
Cũng có thể em đă lướt qua anh như em vẫn làm với những điều em ít quan tâm, nhưng rồi không hiểu cái ǵ đă níu chân em lại, có phải v́ màu áo anh hay mặc, cái màu áo mà đến tận bây giờ, khi đi ngoài phố đông người, em vẫn có thể nhận ra, rơ ràng như nh́n bằng cả đôi mắt cùng trái tim, và run lên khe khẽ một niềm hân hoan ḱ lạ.
Anh đă đi cùng em một đoạn đường dài đủ để em có thể nhận ra em cần anh đến mức nào. Từ anh, em học được rằng những điều tưởng như rất đơn giản có thể lại chứa đựng những ư nghĩa sâu xa, c̣n những triết lí phức tạp qua cách minh hoạ của anh lại trở nên dễ hiểu hơn bao giờ hết. Anh dạy em rằng người ta lúc nào cũng phải sống đúng với những ǵ thuộc về ḿnh, không được phép gục ngă, không được quyền mất đi hi vọng. Không phải là những lời rao giảng vô hồn, anh dạy em từ chính những thành công, thất bại của anh, từ chính cách anh đối diện với chúng, đón nhận hay vượt qua chúng.
Anh - kín đáo, thâm trầm nhưng cũng sục sôi nhiệt huyết, anh - đánh gục em bằng những cử chỉ, hành động lăng mạn, hào hoa, nhưng giữ em lại bên ḿnh bằng những t́nh cảm ấm áp, những nghĩ suy sâu sắc. Không phải v́ em quá trẻ con nên trong mắt em, anh lúc nào cũng là người lớn mà thực sự đối với em, anh không chỉ là người yêu mà c̣n là một người thầy.
Nhưng anh không phải là một người thầy gương mẫu đâu, anh cũng rất biết cách làm hư em nhé. Anh có biết nhiều lúc em phải nói dối bố mẹ để được gặp anh không? Chỉ v́ em nghĩ, nếu ở bên anh, biết đâu em lại có thể tiếp cho anh sức mạnh, bởi niềm tin của em vào anh lúc nào cũng lớn, cũng tràn ngập, nên em muốn truyền cho anh một chút, để anh tin tưởng hơn vào chính bản thân ḿnh. Em biết anh không yếu đuối, nhưng ai cũng cần điều đó, đúng không?
Yêu anh, không phải lúc nào em cũng được vui, không phải lúc nào trên gương mặt em cũng có một nụ cười, yêu anh, em hiểu thêm về nỗi buồn, hiểu thêm về ư nghĩa của những giọt nước mắt, yêu anh, em hiểu thêm về chính ḿnh, và bởi thế, em thực sự trưởng thành hơn.
Cảm ơn anh, Xe buưt của em!