Phan Tuấn
01-02-2009, 06:19 PM
Trong bệnh viện tâm thần
Buổi trưa mùa hè tại một bệnh viện tâm
thần, vị bác sĩ nọ đi dọc hành lang bắt gặp một bệnh nhân tâm thần vừa
đi vừa kéo theo một sợi dây ở đầu được buộc một cái bàn chải. Thỉnh
thoảng anh ta dừng lại vuốt ve và lẩm bẩm nói với cái vật ḱ cục đó. Khi
nh́n thấy ông bác sĩ, anh chàng có vẻ rất lúng túng. Thấy lạ, vị bác sĩ hỏi:
- Này, cậu đang làm ǵ thế?
- Dạ... Em đang kéo cái bàn chải.
- Tốt! Tôi nghĩ là cậu có thể ra viện được rồi.
Nói xong ông bác sĩ hài ḷng bỏ đi. Anh chàng vội kéo cái bàn chải vào một góc khuất, vừa vuốt ve nó vừa nói:
- May cho mày! Nếu tao không bảo mày là cái bàn chải th́ ông ta đă mang mày lên Nhật Tân rồi.
Buổi trưa mùa hè tại một bệnh viện tâm
thần, vị bác sĩ nọ đi dọc hành lang bắt gặp một bệnh nhân tâm thần vừa
đi vừa kéo theo một sợi dây ở đầu được buộc một cái bàn chải. Thỉnh
thoảng anh ta dừng lại vuốt ve và lẩm bẩm nói với cái vật ḱ cục đó. Khi
nh́n thấy ông bác sĩ, anh chàng có vẻ rất lúng túng. Thấy lạ, vị bác sĩ hỏi:
- Này, cậu đang làm ǵ thế?
- Dạ... Em đang kéo cái bàn chải.
- Tốt! Tôi nghĩ là cậu có thể ra viện được rồi.
Nói xong ông bác sĩ hài ḷng bỏ đi. Anh chàng vội kéo cái bàn chải vào một góc khuất, vừa vuốt ve nó vừa nói:
- May cho mày! Nếu tao không bảo mày là cái bàn chải th́ ông ta đă mang mày lên Nhật Tân rồi.