Phan Tuấn
12-31-2008, 12:15 AM
Một ngày kia, trái tim, bộ óc và cái lưỡi
đồng ý với nhau sẽ không bao giờ nói đến những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.
Trái tim: "Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm bận rộn ta thôi. Chúng làm cho
ta trở nên yếu đuối. Sống trong thời điểm này, trái tim phải trở nên cứng
rắn, cương quyết chứ không thể mềm nhũn dễ bị xúc động được".
Bộ óc đồng tình: "Vâng đúng thế, thời buổi này chỉ có những tư tưởng cao
siêu, những công thức tuyệt vời, những chương trình vĩ đại mới đáng cho
bộ óc suy nghĩ tới. Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm mất thời giờ, mà thời
giờ là vàng bạc".
Cái lưỡi: nghe trái tim và bộ óc nói thế không khỏi hãnh diện và tự cảm
thấy mình trở nên rất quan trọng, mặc dù lưỡi chỉ là bộ phận bé nhỏ của
thân thể. Vì thế, lưỡi cũng nhất trí: "Hai anh quả thật đã đạt được tột đỉnh
của sự khôn ngoan. Nếu hai anh nghĩ thế thì kể từ nay: tôi sẽ chỉ nói
những từ cao siêu, những câu văn hoa bóng bẩy, những bài diễn văn sâu
sắc hùng hồn".
Kể từ dạo ấy, trái tim chỉ gửi đến cái lưỡi những lời nói cứng cõi, bộ óc chỉ
sản xuất và gửi xuống lưỡi những tư tưởng cao siêu và lưỡi không còn nói
những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.
Thời gian trôi đi mặt đất trở nên tẻ nhạt như cảnh vật vào mùa đông :
không một chiếc lá xanh, không một cánh hoa đồng nội và lòng người
cũng trở nên chai đá như những thửa ruộng khô cằn, nứt nẻ trong những
tháng hè nóng bức.
Nhưng những ông bà già cả vẫn còn nhớ những lời đơn sơ nhỏ bé. Đôi lúc
miệng họ vô tình bật ra nói chúng. Lúc đầu họ sợ bị bọn trẻ chê cười.
Nhưng kìa, thay vì chê cười, những lời nói đơn sơ nhỏ bé lại được truyền từ
miệng này sang miệng khác , từ bộ óc này sang bộ óc khác, từ trái tim này
qua trái tim nọ. Cuối cùng chúng xuất hiện như những đoá hoa phá tan
lớp băng tuyết giá lạnh để vươn cao làm đẹp cho đời.
Sưu Tầm
đồng ý với nhau sẽ không bao giờ nói đến những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.
Trái tim: "Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm bận rộn ta thôi. Chúng làm cho
ta trở nên yếu đuối. Sống trong thời điểm này, trái tim phải trở nên cứng
rắn, cương quyết chứ không thể mềm nhũn dễ bị xúc động được".
Bộ óc đồng tình: "Vâng đúng thế, thời buổi này chỉ có những tư tưởng cao
siêu, những công thức tuyệt vời, những chương trình vĩ đại mới đáng cho
bộ óc suy nghĩ tới. Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm mất thời giờ, mà thời
giờ là vàng bạc".
Cái lưỡi: nghe trái tim và bộ óc nói thế không khỏi hãnh diện và tự cảm
thấy mình trở nên rất quan trọng, mặc dù lưỡi chỉ là bộ phận bé nhỏ của
thân thể. Vì thế, lưỡi cũng nhất trí: "Hai anh quả thật đã đạt được tột đỉnh
của sự khôn ngoan. Nếu hai anh nghĩ thế thì kể từ nay: tôi sẽ chỉ nói
những từ cao siêu, những câu văn hoa bóng bẩy, những bài diễn văn sâu
sắc hùng hồn".
Kể từ dạo ấy, trái tim chỉ gửi đến cái lưỡi những lời nói cứng cõi, bộ óc chỉ
sản xuất và gửi xuống lưỡi những tư tưởng cao siêu và lưỡi không còn nói
những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.
Thời gian trôi đi mặt đất trở nên tẻ nhạt như cảnh vật vào mùa đông :
không một chiếc lá xanh, không một cánh hoa đồng nội và lòng người
cũng trở nên chai đá như những thửa ruộng khô cằn, nứt nẻ trong những
tháng hè nóng bức.
Nhưng những ông bà già cả vẫn còn nhớ những lời đơn sơ nhỏ bé. Đôi lúc
miệng họ vô tình bật ra nói chúng. Lúc đầu họ sợ bị bọn trẻ chê cười.
Nhưng kìa, thay vì chê cười, những lời nói đơn sơ nhỏ bé lại được truyền từ
miệng này sang miệng khác , từ bộ óc này sang bộ óc khác, từ trái tim này
qua trái tim nọ. Cuối cùng chúng xuất hiện như những đoá hoa phá tan
lớp băng tuyết giá lạnh để vươn cao làm đẹp cho đời.
Sưu Tầm