A1
12-29-2008, 02:53 PM
Trong một lần tôi về quê thắp hương cho Bố một người bạn vừa mới mất, nấm mồ được chôn ở giữa cánh đồng, chúng tôi vừa bước tới bỗng dưng cơn giông nổi lên, mây đen bao phủ như úp lấy cả cánh đồng, những hạt mưa bắt đầu rơi táp vào mặt kiến tôi rùng mình, ớn lạnh đến cả xương sống. Giữa trưa hè mà sao khí lạnh lại xuất hiện nhanh thế, cảm xúc âm dương như không còn cách trở - Tôi viết bài này ngay sau khi đi về - chia sẻ cùng mọi người nhé.
Mong nguyện!
Bên mồ tôi thắp một bó hương
Ngồi bên mộ ấy tôi mong một điều
Mong hương đừng tắt hương ơi
Mong đất bớt gió, mong trời bớt mưa
Lửa lòng cháy giữa ban trưa
Lửa hương quyện khói đưa tôi xuống mồ.
Dành nguyên chỗ ấy, Bác về, Bác xem
Thấy em chữ Hiếu, cho con chữ Thành.
BBA
Mong nguyện!
Bên mồ tôi thắp một bó hương
Ngồi bên mộ ấy tôi mong một điều
Mong hương đừng tắt hương ơi
Mong đất bớt gió, mong trời bớt mưa
Lửa lòng cháy giữa ban trưa
Lửa hương quyện khói đưa tôi xuống mồ.
Dành nguyên chỗ ấy, Bác về, Bác xem
Thấy em chữ Hiếu, cho con chữ Thành.
BBA