A1
12-19-2008, 08:46 AM
Hăy gieo mầm, trồng rau - Bạn sẽ t́m thấy giá trị của những hạt mầm
Ngoài những cảm giác sung sướng khi được thưởng thức sản phẩm của chính ḿnh làm ra, nó c̣n đem lại sự hưng phấn và bầu không khí hưởng thụ vô cùng khác biệt từ những thành quả do chính ḿnh đem lại.
Ở một khía cạnh khác, tôi lại thấy giá trị vô cùng to lớn của những hạt đang nẩy mầm bé xíu kia.
Con trai tôi bắt đầu đi học ở nhà trường, đó có thể là thời điểm bắt đầu mà nó sẽ phải bước những bước đi đầu tiên cho một hành tŕnh dài vạn dặm.
Người Bố sẽ cho con trai ḿnh những hành trang ǵ cho cuộc hành tŕnh của nó?
Nhất là khi người Bố đă hiểu rất rơ “Kiến thức và trí tuệ của con trẻ được h́nh thành trong học tập và tĩnh lặng, nhưng tính cách và phương pháp tư duy sẽ chỉ được trưởng thành trong công việc và va vấp mà thôi”.
Trồng rau mầm!
Thật vô t́nh tôi đă nhận ra đây chính là bài học đầu tiên mà tôi bắt đầu phải học lại, không c̣n cơ hội và sự lưa chọn khác, và thế là tôi đă ngồi cùng với con trai ḿnh chung một lớp.
Nhận diện ngay được về phương pháp truyền dậy, khác hẳn với cha tôi 30 mươi năm trước kia, ông nói với tôi: “Đây là cuốn – Magienlăng đi ṿng quang trái đất, đó là cuốn sách hay, con hăy đọc đi, con chẳng bao giờ đọc hết một cuốn sách, hôm nay con hăy bắt đầu đi”.
Với tôi! Nào con trai, chúng ta cùng trồng rau nhé! Tôi lôi nó vào cuộc như một tṛ chơi.
Trồng như thế nào, và để làm ǵ? Thằng bé hỏi
Ồ, chúng ta cùng nghiên cứu cách trồng, đơn giản thôi.
Cả nhà chúng ta sẽ có rau ăn, ngon tuyệt vời và trồng rau th́ thích lắm, hay lắm, ở cơ quan Bố mọi người cũng trồng rất nhiều, thấy mọi người kể là con của các cô các chú ấy rất vui và thích lắm.
Tôi đă tạo viễn cảnh, khích lệ, và xây dựng cho nó một chút hiệu ứng đám đông, đặc biệt là tôi đă dùng 2 từ nghiên cứu, v́ bản năng trẻ nhỏ thích như vậy, đồng thời lại không đưa thông điệp quá khó ngay lập tức, tránh cho trẻ nhỏ dễ nản ḷng ngay từ ban đầu.
Thằng bé hào hứng, thế th́ bao giờ trồng? Hay là trồng luôn đi? Nó hỏi
OK, trồng luôn bây giờ chứ sao nữa, tôi quyết định ngay, mặc dù lúc đó đă gần 11h khuya.
Nhưng quyết định này rất quan trọng, nói chính xác hơn là đặc biệt quan trọng, và ra quyết định làm ngay, hay là sau đó, đây mới chính là sự khác biệt giữa trẻ nhỏ và người lớn.
Người lớn thường lập ra rất nhiều kế hoạch vĩ đại, những không bắt đầu, và lại không làm ǵ để thực hiện kế hoạch, khác hẳn với trẻ nhỏ, chúng luôn muốn có cái ǵ là có ngay, đ̣i mua quà ngay, có phần thưởng ngay, và như vậy phần lớn là trẻ nhỏ được đáp ứng và toại nguyện.
Tại sao thế? Có phải là do chúng kiên tŕ, có phải Bố mẹ chúng đă chiều chúng để chúng bớt kèo nhèo?
Có phải ...? Tất cả các khía cạnh trên đều đúng, những đúng hơn tất cả cái đúng khác đó là: Trẻ nhỏ không có thói quen tŕ hoăn, và chỉ theo đuổi một mục tiêu trong một thời điểm.
Thật bất ngờ mà ít ai để ư, “ Không tŕ hoăn” đó là một đức tính, một phẩm chất đặc biệt quan trọng của những người thành công và vĩ đại mà nhân loại đă thông kê nghiên cứu.
Ấy vậy mà ai trong số chúng ta đều qua thời kỳ con trẻ, đều sẵn có bản năng không tŕ hoăn trong con người, và chúng ta đă không duy tŕ, càng lớn càng bị bào ṃn và rồi mất hẳn đi một trong những phẩm chất đáng quí dẫn đến thành công đó.
Bây giờ như thế nào Bố?
Ồ, Bố cũng không biết nữa!
Nhưng mà nên phân công như thế này nhé: Con sẽ là người thực hiện chính, Bố sẽ phụ cho con, con sẽ là điều hành, Bố sẽ chấp hành, con đưa ra ư tưởng, Bố sẽ tư vấn, Ok không?
Thằng nhỏ bất ngờ và pha một chút hồ nghi, nhưng trong ánh mắt và trái tim trong lồng ngực của nó, tôi thấy nó lớn hẳn lên, ít nhất cũng trong cảm giác, h́nh như nó bắt đầu tưởng tượng.
Tôi bồi thêm, thống nhất như thế đi thưa sếp, nó ngượng ngạo gật đầu, đó có thể chỉ là lần đầu tiên nó bối rối, ngượng ngạo khi nó được thăng chức bất ngờ mà thôi, tôi đoán chắc như vậy.
Quả là như vậy, và sau này nó điều hành cứ như là sếp của tôi thật vậy, hóa ra là: Khi nó được tiếp sức, khi nó được hỗ trợ, và đặc biệt nhận được niềm tin, đồng thời có một môi trường tốt cho nó thể hiện, th́ nó hoàn toàn tự tin và phát triển.
Hăy xác định và dành cho trẻ nhỏ một vị trí trung tâm, thay bằng vị trí mà ta vẫn là trung tâm rồi để nó chạy theo như trước đây, hăy cho chúng chịu trách nhiệm chính, đối diện, đối đầu, từ những việc nhỏ, và đặc biệt phải tạo cảm giác cho chúng lớn hơn chính chúng một chút, v́ bản năng của con người là luôn muốn lớn hơn chính ḿnh, muốn khẳng định ḿnh.
Suy cho cùng, người lớn cũng muốn thăng chức, muốn điều hành, muốn được tôn trọng và chỉ đạo người khác, càng lớn lên th́ càng khát khao điều đó, vậy tại sao chúng ta không tập cho trẻ nhỏ kỹ năng và phong cách này ngay từ bây giờ nhỉ?
Hơn nữa, trẻ nhỏ cũng cần có thói quen tự đưa ra quyết định, đưa ra ư tưởng và chương tŕnh thực hiện của chính ḿnh, chính thói quen này được thực hiện thường xuyên sẽ tạo dựng phẩm chất không ỷ lại, không trông chờ người khác.
Thực tế cho thấy, con người đứng trước sức ép, đứng trước hiểm nguy, đứng trước cái chết mới thấy yêu cuộc sống và nẩy sinh nhiều ư tưởng, hoặc giả sẽ lựa chọn và đưa ra quyết định nhanh hơn, phù hợp hơn b́nh thường.
Ngoài ra, tạo cho bọn trẻ một môi trường tốt, trí tuệ và các năng lực của chúng sẽ có cơ hội phát huy tối đa, có thể nói như cá gặp nước, như diều gặp gió...
Ban đầu, trẻ nhỏ bao giờ cũng cần chỗ dựa, đó là bản năng của chúng, đặc biệt là về mặt tinh thần, điều này vô cùng quan trọng. Chính v́ vậy hăy quan sát và tư vấn cho chúng từng bước đi, mặc dù vẫn là để cho chúng đưa ra quyết định.
Thực tế cho thấy ở thế giới của người lớn, những người giỏi giang, thành đạt nhất trên thế gian này cũng cần những người cố vấn, tư vấn, hợp tác... đó cũng là điều làm tăng cường khả năng thành công và giảm thiểu rủi ro.
Nhưng Bố nghe các cô ở cơ quan nói: Trước khi có thể trồng th́ phải chuẩn bị mấy thứ: Thùng xốp, đất xốp, b́nh tưới...
Một ư nghĩa nào đó của 2 từ con người, đó là nói nên trong phần con là có phần người, trong phần người có phần con, phàm là người c̣n trẻ phần con trong con người c̣n khá nổi trội, một trong những điều nổi trội đó là tính hấp tấp, thiếu suy nghĩ, không chuẩn bị trước khi hành động.
Thực tế là đă có rất nhiều người đă mang theo tính cách này của ḿnh từ thủa b́nh sinh cho đến khi dă từ cuộc sống đi sang thế giới bên kia.
Nh́n chung những người này không làm nên công trạng ǵ cho xă hội, đất nước và thậm chí cho cả chính gia đ́nh nhà ḿnh, đó là chưa nói là những con người này c̣n làm ảnh hưởng và liên lụy đến nhiều người khác xung quanh ḿnh.
Một qui tŕnh rất đơn giản chỉ có vài bước, nhưng hầu hết mọi người không tuân thủ, đó là: Hăy lắng nghe, cái đầu thông suốt, th́ tay chân mới hành động, nhưng số đông trong chúng ta thường vẫn áp dụng ngược qui tŕnh, đó là lao vào làm rồi cái đầu mới suy nghĩ.
Thật nguy hiểm khi tính cách này không được ngăn chặn, càng sớm càng tránh được thất bại, rủi ro, và khi đức tính này không c̣n nữa, con đường đi đến thành công không quá xa.
Có thể nói, một trong nhưng chân lư đầu tiên cần trang bị cho đứa con thân yêu của chúng ta là: Không chuẩn bị, có nghĩa là chuẩn bị đón nhận sự thất bại.
Sau khi có đủ nguyên liệu, Tôi hỏi thằng bé, tiếp theo th́ như thế nào xếp?
Thằng bé bối rối, lưỡng lự, lo lắng, và rồi cũng đưa một số phương án, nhưng trong sâu thẳm tôi biết rằng nó đang rất chờ ư kiến của tôi, nói đúng hơn là nó cần sự tư vấn của tôi, trái tim nó đă mách bảo là về điều này tôi hiểu hơn nó rất nhiều.
Điều tuyệt vời là một đứa trẻ lại nhận ngay ra nhiệm vụ của ḿnh, sẵn sàng nhận trách nhiệm và chịu trách nhiệm bằng những biểu hiện như lo lắng, bối rối...
Ấy vậy mà khi trưởng thành, thành người lớn, có những người có những vị trí và địa vị cao trong xă hội vẫn nhầm lẫn và chưa phân biệt được giữa chức vụ và nhiệm vụ, h́nh như họ càng nên vị trí cao, họ càng không hề muốn chịu trách nhiệm, càng muốn quên cái nhiệm vụ, cái mà c̣n được thường xuyên nhớ là chức vụ mà thôi.
Thiết nghĩ, dám chịu trách nhiệm, nhận biết được người đứng đầu là nhiệm vụ chứ không phải chức vụ, tính cách và phẩm chất ấy của con trẻ cần được duy tŕ và tu dưỡng ngay từ khi c̣n rất nhỏ.
(c̣n nữa)
BbA
Ngoài những cảm giác sung sướng khi được thưởng thức sản phẩm của chính ḿnh làm ra, nó c̣n đem lại sự hưng phấn và bầu không khí hưởng thụ vô cùng khác biệt từ những thành quả do chính ḿnh đem lại.
Ở một khía cạnh khác, tôi lại thấy giá trị vô cùng to lớn của những hạt đang nẩy mầm bé xíu kia.
Con trai tôi bắt đầu đi học ở nhà trường, đó có thể là thời điểm bắt đầu mà nó sẽ phải bước những bước đi đầu tiên cho một hành tŕnh dài vạn dặm.
Người Bố sẽ cho con trai ḿnh những hành trang ǵ cho cuộc hành tŕnh của nó?
Nhất là khi người Bố đă hiểu rất rơ “Kiến thức và trí tuệ của con trẻ được h́nh thành trong học tập và tĩnh lặng, nhưng tính cách và phương pháp tư duy sẽ chỉ được trưởng thành trong công việc và va vấp mà thôi”.
Trồng rau mầm!
Thật vô t́nh tôi đă nhận ra đây chính là bài học đầu tiên mà tôi bắt đầu phải học lại, không c̣n cơ hội và sự lưa chọn khác, và thế là tôi đă ngồi cùng với con trai ḿnh chung một lớp.
Nhận diện ngay được về phương pháp truyền dậy, khác hẳn với cha tôi 30 mươi năm trước kia, ông nói với tôi: “Đây là cuốn – Magienlăng đi ṿng quang trái đất, đó là cuốn sách hay, con hăy đọc đi, con chẳng bao giờ đọc hết một cuốn sách, hôm nay con hăy bắt đầu đi”.
Với tôi! Nào con trai, chúng ta cùng trồng rau nhé! Tôi lôi nó vào cuộc như một tṛ chơi.
Trồng như thế nào, và để làm ǵ? Thằng bé hỏi
Ồ, chúng ta cùng nghiên cứu cách trồng, đơn giản thôi.
Cả nhà chúng ta sẽ có rau ăn, ngon tuyệt vời và trồng rau th́ thích lắm, hay lắm, ở cơ quan Bố mọi người cũng trồng rất nhiều, thấy mọi người kể là con của các cô các chú ấy rất vui và thích lắm.
Tôi đă tạo viễn cảnh, khích lệ, và xây dựng cho nó một chút hiệu ứng đám đông, đặc biệt là tôi đă dùng 2 từ nghiên cứu, v́ bản năng trẻ nhỏ thích như vậy, đồng thời lại không đưa thông điệp quá khó ngay lập tức, tránh cho trẻ nhỏ dễ nản ḷng ngay từ ban đầu.
Thằng bé hào hứng, thế th́ bao giờ trồng? Hay là trồng luôn đi? Nó hỏi
OK, trồng luôn bây giờ chứ sao nữa, tôi quyết định ngay, mặc dù lúc đó đă gần 11h khuya.
Nhưng quyết định này rất quan trọng, nói chính xác hơn là đặc biệt quan trọng, và ra quyết định làm ngay, hay là sau đó, đây mới chính là sự khác biệt giữa trẻ nhỏ và người lớn.
Người lớn thường lập ra rất nhiều kế hoạch vĩ đại, những không bắt đầu, và lại không làm ǵ để thực hiện kế hoạch, khác hẳn với trẻ nhỏ, chúng luôn muốn có cái ǵ là có ngay, đ̣i mua quà ngay, có phần thưởng ngay, và như vậy phần lớn là trẻ nhỏ được đáp ứng và toại nguyện.
Tại sao thế? Có phải là do chúng kiên tŕ, có phải Bố mẹ chúng đă chiều chúng để chúng bớt kèo nhèo?
Có phải ...? Tất cả các khía cạnh trên đều đúng, những đúng hơn tất cả cái đúng khác đó là: Trẻ nhỏ không có thói quen tŕ hoăn, và chỉ theo đuổi một mục tiêu trong một thời điểm.
Thật bất ngờ mà ít ai để ư, “ Không tŕ hoăn” đó là một đức tính, một phẩm chất đặc biệt quan trọng của những người thành công và vĩ đại mà nhân loại đă thông kê nghiên cứu.
Ấy vậy mà ai trong số chúng ta đều qua thời kỳ con trẻ, đều sẵn có bản năng không tŕ hoăn trong con người, và chúng ta đă không duy tŕ, càng lớn càng bị bào ṃn và rồi mất hẳn đi một trong những phẩm chất đáng quí dẫn đến thành công đó.
Bây giờ như thế nào Bố?
Ồ, Bố cũng không biết nữa!
Nhưng mà nên phân công như thế này nhé: Con sẽ là người thực hiện chính, Bố sẽ phụ cho con, con sẽ là điều hành, Bố sẽ chấp hành, con đưa ra ư tưởng, Bố sẽ tư vấn, Ok không?
Thằng nhỏ bất ngờ và pha một chút hồ nghi, nhưng trong ánh mắt và trái tim trong lồng ngực của nó, tôi thấy nó lớn hẳn lên, ít nhất cũng trong cảm giác, h́nh như nó bắt đầu tưởng tượng.
Tôi bồi thêm, thống nhất như thế đi thưa sếp, nó ngượng ngạo gật đầu, đó có thể chỉ là lần đầu tiên nó bối rối, ngượng ngạo khi nó được thăng chức bất ngờ mà thôi, tôi đoán chắc như vậy.
Quả là như vậy, và sau này nó điều hành cứ như là sếp của tôi thật vậy, hóa ra là: Khi nó được tiếp sức, khi nó được hỗ trợ, và đặc biệt nhận được niềm tin, đồng thời có một môi trường tốt cho nó thể hiện, th́ nó hoàn toàn tự tin và phát triển.
Hăy xác định và dành cho trẻ nhỏ một vị trí trung tâm, thay bằng vị trí mà ta vẫn là trung tâm rồi để nó chạy theo như trước đây, hăy cho chúng chịu trách nhiệm chính, đối diện, đối đầu, từ những việc nhỏ, và đặc biệt phải tạo cảm giác cho chúng lớn hơn chính chúng một chút, v́ bản năng của con người là luôn muốn lớn hơn chính ḿnh, muốn khẳng định ḿnh.
Suy cho cùng, người lớn cũng muốn thăng chức, muốn điều hành, muốn được tôn trọng và chỉ đạo người khác, càng lớn lên th́ càng khát khao điều đó, vậy tại sao chúng ta không tập cho trẻ nhỏ kỹ năng và phong cách này ngay từ bây giờ nhỉ?
Hơn nữa, trẻ nhỏ cũng cần có thói quen tự đưa ra quyết định, đưa ra ư tưởng và chương tŕnh thực hiện của chính ḿnh, chính thói quen này được thực hiện thường xuyên sẽ tạo dựng phẩm chất không ỷ lại, không trông chờ người khác.
Thực tế cho thấy, con người đứng trước sức ép, đứng trước hiểm nguy, đứng trước cái chết mới thấy yêu cuộc sống và nẩy sinh nhiều ư tưởng, hoặc giả sẽ lựa chọn và đưa ra quyết định nhanh hơn, phù hợp hơn b́nh thường.
Ngoài ra, tạo cho bọn trẻ một môi trường tốt, trí tuệ và các năng lực của chúng sẽ có cơ hội phát huy tối đa, có thể nói như cá gặp nước, như diều gặp gió...
Ban đầu, trẻ nhỏ bao giờ cũng cần chỗ dựa, đó là bản năng của chúng, đặc biệt là về mặt tinh thần, điều này vô cùng quan trọng. Chính v́ vậy hăy quan sát và tư vấn cho chúng từng bước đi, mặc dù vẫn là để cho chúng đưa ra quyết định.
Thực tế cho thấy ở thế giới của người lớn, những người giỏi giang, thành đạt nhất trên thế gian này cũng cần những người cố vấn, tư vấn, hợp tác... đó cũng là điều làm tăng cường khả năng thành công và giảm thiểu rủi ro.
Nhưng Bố nghe các cô ở cơ quan nói: Trước khi có thể trồng th́ phải chuẩn bị mấy thứ: Thùng xốp, đất xốp, b́nh tưới...
Một ư nghĩa nào đó của 2 từ con người, đó là nói nên trong phần con là có phần người, trong phần người có phần con, phàm là người c̣n trẻ phần con trong con người c̣n khá nổi trội, một trong những điều nổi trội đó là tính hấp tấp, thiếu suy nghĩ, không chuẩn bị trước khi hành động.
Thực tế là đă có rất nhiều người đă mang theo tính cách này của ḿnh từ thủa b́nh sinh cho đến khi dă từ cuộc sống đi sang thế giới bên kia.
Nh́n chung những người này không làm nên công trạng ǵ cho xă hội, đất nước và thậm chí cho cả chính gia đ́nh nhà ḿnh, đó là chưa nói là những con người này c̣n làm ảnh hưởng và liên lụy đến nhiều người khác xung quanh ḿnh.
Một qui tŕnh rất đơn giản chỉ có vài bước, nhưng hầu hết mọi người không tuân thủ, đó là: Hăy lắng nghe, cái đầu thông suốt, th́ tay chân mới hành động, nhưng số đông trong chúng ta thường vẫn áp dụng ngược qui tŕnh, đó là lao vào làm rồi cái đầu mới suy nghĩ.
Thật nguy hiểm khi tính cách này không được ngăn chặn, càng sớm càng tránh được thất bại, rủi ro, và khi đức tính này không c̣n nữa, con đường đi đến thành công không quá xa.
Có thể nói, một trong nhưng chân lư đầu tiên cần trang bị cho đứa con thân yêu của chúng ta là: Không chuẩn bị, có nghĩa là chuẩn bị đón nhận sự thất bại.
Sau khi có đủ nguyên liệu, Tôi hỏi thằng bé, tiếp theo th́ như thế nào xếp?
Thằng bé bối rối, lưỡng lự, lo lắng, và rồi cũng đưa một số phương án, nhưng trong sâu thẳm tôi biết rằng nó đang rất chờ ư kiến của tôi, nói đúng hơn là nó cần sự tư vấn của tôi, trái tim nó đă mách bảo là về điều này tôi hiểu hơn nó rất nhiều.
Điều tuyệt vời là một đứa trẻ lại nhận ngay ra nhiệm vụ của ḿnh, sẵn sàng nhận trách nhiệm và chịu trách nhiệm bằng những biểu hiện như lo lắng, bối rối...
Ấy vậy mà khi trưởng thành, thành người lớn, có những người có những vị trí và địa vị cao trong xă hội vẫn nhầm lẫn và chưa phân biệt được giữa chức vụ và nhiệm vụ, h́nh như họ càng nên vị trí cao, họ càng không hề muốn chịu trách nhiệm, càng muốn quên cái nhiệm vụ, cái mà c̣n được thường xuyên nhớ là chức vụ mà thôi.
Thiết nghĩ, dám chịu trách nhiệm, nhận biết được người đứng đầu là nhiệm vụ chứ không phải chức vụ, tính cách và phẩm chất ấy của con trẻ cần được duy tŕ và tu dưỡng ngay từ khi c̣n rất nhỏ.
(c̣n nữa)
BbA