PDA

View Full Version : cám ơn quê mẹ


A1
12-28-2008, 04:26 PM
Mẹ ơi,
Cám ơn quê mẹ Mê linh
Nơi em con lớn, gắn tình hương quê
Cám ơn mái ngói, hàng hiên
Nơi em con sống, bình yên tháng ngày
Cám ơn tán lá hàng cây
Cho em bớt nắng, như mây trên trời.

Cám ơn cái nhớ đi tìm
Tuổi thơ còn đó, trái tim nhớ về
Đầm sen, bể nước, hồn quê
Buồn vui từ đó, đất quê của mình
Tháng năm giữ trọn nguyên hình.
Như là hạt thóc, như tình trầu cau

Cám ơn, hai đứa chúng mình
Tình Anh thức dậy, tình Mình như thơ
Cám ơn chiếc lá hững hờ
Sao rơi đúng chỗ, vào bờ vai anh
Cám ơn ánh mắt em dành
Để anh chết đứng, em đành đỡ lên.
BBA

cacla
12-28-2008, 06:01 PM
Em thích nhất bài này của anh. Đầy chất thơ, mượt mà, tình cảm. Đọc cảm nhận được nó đong đầy cảm xúc, gợi cho người đọc tưởng tượng ra được một không gian đep, thơ mộng, hiền hòa. Không gian nên thơ làm lòng người xao xuyến hay tại bởi lòng người! Khổ thơ cuối thật là tình tứ, một bức tranh quê có lẽ sẽ chẳng có ý nghĩa nếu thiếu đi khổ thơ này. Chiếc lá cũng thật là khéo rụng!

tieumuoi
12-28-2008, 07:28 PM
Gửi A1
Sao quê em của A1 lại giống quê muội đến lạ, có lẽ trên đất nước mình đâu đâu cũng có những hình ảnh quen thuộc như trong bài thơ này, có lẽ vì thế mà muội cảm thấy rất nhớ nhà sau khi đọc bài thơ của A1 đó.

tieumuoi
12-28-2008, 07:29 PM
Bài thơ khá sâu lắng, đậm hồn quê và đi vao lòng,...

Phan Tuấn
12-28-2008, 10:07 PM
Mẹ ơi,
Cám ơn quê mẹ Mê linh
Nơi em con lớn, gắn tình hương quê
Cám ơn mái ngói, hàng hiên
Nơi em con sống, bình yên tháng ngày
Cám ơn tán lá hàng cây
Cho em bớt nắng, như mây trên trời.

Cám ơn cái nhớ đi tìm
Tuổi thơ còn đó, trái tim nhớ về
Đầm sen, bể nước, hồn quê
Buồn vui từ đó, đất quê của mình
Tháng năm giữ trọn nguyên hình.
Như là hạt thóc, như tình trầu cau

Cám ơn, hai đứa chúng mình
Tình Anh thức dậy, tình Mình như thơ
Cám ơn chiếc lá hững hờ
Sao rơi đúng chỗ, vào bờ vai anh
Cám ơn ánh mắt em dành
Để anh chết đứng, em đành đỡ lên.



Trời ơi ... bài thơ thật là cảm động và súc tích, lời thơ thì rất sâu lắng.

Thế mới biết là văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện cho ta những tình cảm mà ta sẵn có.

Cuộc đời phù phiếm và chật hẹp của cá nhân vì văn chương mà trở nên thăng trầm rộng rãi đến trăm ngàn lần

cabin
01-15-2009, 10:22 PM
Ngày xưa "vua" ghét quan tham
Nhưng mà quan ''Nịnh'' vua nào ghét đâu!
Ngày nay "lính" ghét việc công
Thế nên "Nịnh xếp" có gì mất đâu?