View Full Version : chuyện t́nh trên xe bus
TQpro
03-10-2009, 05:58 AM
Phần 1: Cuộc gặp gỡ định mệnh
@@@@@
Nàng là một cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn, nói chung là đáng yêu . Nhân dịp đỗ ĐH, nàng làm một chiếc vé xe bus tháng liên tuyến xinh xắn để có thể thỏa sức đi đến khắp nơi cùng trời cuổi đất, những nơi mà nàng muốn đi (tất nhiên!). Rồi đến một hôm, nàng ra bến đợi xe bus gần trường để đi về như mọi ngày, nàng phát hiện ra có kẻ đă chiếm cái chỗ đứng quen thuộc của nàng (dưới tấm bảng đề các tuyến ấy!), nàng rất hậm hực *tại sao lại có kẻ chiếm chỗ của ta chứ?*, nhưng cũng không dám hó hé lại gần, , v́ bản tính nàng vốn không thích gây sự với ai và cũng không thích người khác gây sự với ḿnh, và cũng bởi nàng sợ cái ư nghĩ *nhỡ “nó”bụp lại ḿnh th́ sao* , v́ quả thật trông anh chàng đó cũng có chút *cao lớn* (cười nửa miệng!). Nàng cũng là một con người độ lượng, nên nàng nghĩ *ngày mai nhất định chỗ đứng yêu quư sẽ lại thuộc về ḿnh thôi*, và nàng yên tâm chờ đợi cái ngày mai ấy. Nhưng rồi ngày mai đến, nàng lại ra bến xe bus, nhưng cái người kia vẫn chưa có ư định rút lui, hắn vẫn đến đều đều (toàn trùng giờ về của nàng mới chết!) và đứng *chỗ của nàng* đều đều, nàng tức lắm nhưng chẳng biết làm ǵ, nàng đành hậm hực mà nh́n thôi!
Chàng là một chàng trai cao ráo và mạnh mẽ. Sở thích của chàng là các môn học có tính logic cao, chàng khinh thường bọn con gái, v́ chàng nghĩ *bọn con gái chỉ là một loài sinh vật yếu ớt và tầm thường* TT_TT, chàng không để ư tớ bất cứ cô gái nào mà chàng đă gặp, ngay kể cả khi chàng vừa mới đỗ vào một cái trường gồm toàn các cô con gái *điêuh chảy mỡ và lúc nào cũng eo éo eo éo* TT_TT. Chàng có một sở thích đặc biệt, đó là đọc truyện tranh trong lúc chờ xe bus, phương tiện đi lại của chàng đă 3 năm nay, chàng thường không thích ngồi chờ *nó cứ yếu yếu thế nào ấy* ^^ mà chỉ thích đứng dưới cột xe bus, cái chỗ chàng đă định cư cả mấy năm nay! Chẳng hiểu sao dạo này chàng rất hay có cảm giác bị người ta xoi mói, cảm giác bị theo dơi, nhất là những khi chàng đứng chờ xe bus và đọc cuốn mâng mà chàng yêu thích! Chàng cố công t́m hiểu, và rồi chàng nhận ra có một đôi mắt nh́n chàng! Đôi mắt ấy không long lanh hay mít ướt tỏ vẻ yếu đuối như chàng vẫn nh́n thấy nơi các cô gái trong lớp chàng, mà là một cặp mắt nảy lửa h́nh viên đạn (_má ơi cứu con! T_T), một đôi mắt chứa đầy sự phẫn nộ và căm tức, từ một cô gái mà trước đó, chàng chưa nh́n thấy bao giờ. Chàng thực sự ấn tượng trước đôi mắt này. Ban đầu là cảm giác khó chịu và ngạc nhiên không hiểu v́ sao một người *ḥa nhă* như chàng lại có thể khiến người khác nh́n một cách *đầy biểu cảm* như thế, sau rồi chàng lại thấy hay hay, v́ từ trước đến giờ chàng chưa bao giờ *được* người nào nh́n theo cách đó, và thế là chàng bắt đầu nh́n lại cô gái ḱ lạ kia, nhất là cặp mắt, v́ chàng ấn tượng cặp mắt đó quá mà!
Nàng thấy hắn rất lạ. Chẳng có ai mà nàng thấy lại hay gặp nàng ở bến xe bus nhiều đến thế. Mà lần nào gặp hắn y như rằng nàng sẽ phải đợi xe rất lâu, nàng c̣n thấy hắn không sợ ánh mắt của nàng nữa chứ! B́nh thường chỉ cần nàng nh́n ai bằng ánh mắt ấy không quá 3 lần người ta sẽ phải bỏ chỗ họ đang đứng đi ngay, thế mà đằng này…MÀ hắn lại c̣n cứ ung dung đứng đó mà đọc…đọc cái truyện trẻ con, đoi ba lăng nhăng mà nàng chúa ghét nữa chứ! Trông đến là đáng ghét! Làm thế nào để cho hắn rời bỏ nơi mà nàng thích bây giờ? Nàng quyết định sẽ nói chuyện *phải trái* với hắn một lần. *Kiểu ǵ th́ kiểu, lần này cũng phải giải quyết cho dứt điểm* (T_T), nàng nghĩ vậy, và tiến đến chỗ hắn với vẻ *oai hùng* nhất có thể!
Chàng thấy nàng đang tiến lại gần. Quái lạ, *cô ta định làm ǵ ḿnh chắc?* chàng nghĩ bụng, và chột dạ, chàng nhớ lại xem ḿnh có làm ǵ đắc tội với ai gần đây không. Nhưng mà nghĩ măi chàng cũng chẳng thấy một lỗi nhỏ nào của ḿnh trong chuyện *đối nhân xử thế* với mọi người gần đây cả. *Thế là thế quái nào nhỉ?* Chàng thấy nàng bắt đầu nói giọng nói rành rọt, tự tin, có điều, trông nàng nhỏ bé đến tội nghiệp. Chàng nghe thấy nàng nói về chuyện chỗ đứng ǵ đó, khỉ thật, chàng đă quá để ư đến chuyện giọng nói của nàng mà quên mất là nàng đang nói về cái ǵ. Chàng thấy lúng túng, một chút thôi, nhưng chàng thực sự phân vân, không biết nên làm ǵ trong t́nh cảnh này nữa. Chàng không có kinh nghiệm trong việc xử lư những chuyện liên quan tới con gái. Ôi, cái đồ khinh người đáng ghét! *hắn thậm chí không c̣n chú ư xem ḿnh đang nói về cái ǵ* - nàng thực sự tức giận, chuă bao giờ nàng tức giận đến thế. Nhưng dường như ngay lập tức, nàng thấy hắn lúng túng cái ǵ đó trong miệng, rồi nàng cười thấm, v́ có thể hắn đă biết *tội* của ḿnh rồi chăng? Nàng đang mừng thầm th́ đột nhiên nàng thấy hắn chạy ra khỏi chỗ đang đứng, nhảy phốc lên cái xe bus vừa mới tới! *09 à? Hừm, hắn coi thường ḿnh quá rồi đấy, không thể chịu nổi nữa rồi!* nàng tức giận điên người, rồi nhanh như cắt (với kinh nghiệm lăo luyện bao nhiêu tháng trong nghề!) nàng nhảy lên chiếc xe 09 vừa mới tṛ tới, quyết tâm làm rơ mọi chuyện đến cùng.
TQpro
03-10-2009, 05:59 AM
Phần 2: Chuyện ǵ xảy ra trên xe bus?
Chàng vừa lên được xe bus, đang *dáo dác* t́m chỗ, , th́ chợt có một cảm giác rất quen thuộc ùa đến với chàng. Cảm giác này rất giống cảm giác mà *cô gái xe bus* mang lại cho chàng trong những lúc chờ xe! (ấy là chàng tự cho phép ḿnh gọi người ta như thế, chàng đă biết tên tuổi cô gái ấy là chi đâu! ^^). Chàng tạm từ bỏ *công việc cao cả* là t́m chỗ để quay lưng ra sau xem ai là kẻ cả gan dám mạo phạm chàng đến vậy. Và ngạc nhiên, chàng nhận ra…CÔ ẤY ! *là cô ấy chứ không phải ai khác!* . *Cô ấy lên xe này làm ǵ nhỉ? B́nh thường có bao giờ ḿnh gặp cô ấy trên xe bus đâu!* - chàng nghĩ, và hoài nghi, chàng đứng trơ như phỗng! . *Chẳng lẽ…không có lẽ…* - chàng lầm bầm - *cô ấy có “ư” ǵ với ḿnh chăng?* - lần đầu tiên trong đời chàng có cảm giác này, chàng suy nghĩ lung lắm, và đến lúc ngẩng lên, chàng đă thấy *cô gái xe bus* trước mặt chàng.
Nàng lên xe vừa kịp lúc! Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng nàng, làm gió tạt hết vào mái tóc của nàng, tóc nàng bay lên, rối tung, nàng suưt nữa th́ ngă! Cố bám vào một thanh bám gần đó, nàng đứng thẳng người, tay giơ ra chiếc vé xe bus của nàng trước con mắt ngạc nhiên của người soát vé (ấy là nàng nghĩ thế, c̣n thực tế có thế hay không th́ chỉ có trời biết, đất biết, với cái anh soát vé ấy biết!). Rồi nàng tiến về phía cuối xe, chầm chậm, chầm chậm, thật chậm răi, bởi v́ nàng sợ bị ngă một lần nữa, , và cũng bởi nàng cần thời gian để sắp xếp các dự định trong đầu.
*Hắn kia rồi!* - nàng thầm reo lên trong ḷng. Quái lạ, mà sao t́m thấy hắn nàng lại vui thế nhỉ? V́ nàng đă *tóm được con mồi*, hay c̣n v́ lí do nào khác nữa? *Cái dáng cao lớn của hắn rất dễ nhận ra, lần này th́ không c̣n thoát đi đâu được nữa nhé! Ḿnh phải cho hắn biết thế nào là lễ độ v́ đă làm ḿnh phải thân chinh lên cái xe nhỏ xíu thế này!* (nàng th́ lớn hơn ai hả giời? ^^). Trong lúc đang bước đi nàng nhận ra hắn đă quay lại, và hắn đang nh́n nàng. Đôi mắt hắn nheo nheo lại, dường như hắn đang cố nhận ra xem có phải là nàng đang tiến tới chỗ hắn không. À, ra là hắn cũng c̣n biết được điều đó cơ đấy, thế th́ lần này nhất định phải nghe nàng nói thôi. Cuối cùng th́ nàng đă ở trước mặt hắn. Nàng thấy hắn đột nhiên quay mặt đi, không lẽ hắn lại đang muốn trốn tránh lần thứ 2? Nàng c̣n nhận thấy mặt hắn hơi đỏ lên nữa, *hắn xấu hổ ư? V́ cái ǵ?* - nàng thắc mắc trong ḷng, nhưng không muốn để mất thời gian, nàng *vào chủ đề chính* luôn. Tự dưng chàng thấy ngượng, *cô gái xe bus* đang đứng trước mặt chàng, cách chàng chỉ chừng 1 gang tay. Mặt cô ta đỏ và có vẻ ǵ đó như một sự tức giận. Chàng vẫn nghĩ là giả thiết của ḿnh đúng. Bỗng dưng chàng thấy mặt ḿnh có chút ǵ nóng nóng, tại v́ mọi người trên xe bus đang nh́n chàng sao? Chàng quay đi, chàng không muồn *cô gái xe bus* nh́n thấy chàng như thế này.
Chàng vẫn đang quay mặt lại *cô gái xe bus*, chàng đang cố làm cho mặt ḿnh bớt nóng th́ đột nhiên có một bàn tay kéo giật tay áo của chàng (may cho chàng là hôm đó mặc áo dài tay đấy nhé! ^^), và một giọng nói vang lên, giọng nói của sự rành rọt tự tin, giọng nói mà chàng ấn tượng: “Này, anh có nghe tôi nói cái ǵ không? Quay lại đây th́ tôi mới nói chuyện với anh được chứ!”. Có lẽ là v́ lần thứ 2, lần thứ 2 nghe giọng nói này nên chàng không c̣n bị quá chú ư vào âm sắc của nó nữa, lần này chàng nghe được nội dung của câu nói ấy rồi, nỗi ngạc nhiên kéo chàng quay lại đối diện với giọng nói ấy, với *cô gái xe bus* vẫn đang đứng trước mặt chàng. Nàng dùng hết sức để kéo tay hắn. Chao ôi, cánh tay hắn mới nặng làm sao, và nàng nhận ra hóa ra năy giờ hắn đang cầm theo 1 trái bóng rổ, *thảo nào mà nặng thế*, nhưng rồi nàng lập tức quay trở lại chủ đề chính của câu chuyện. Đă sắp đến bến mà nàng phải xuống, và nàng không muốn mất thêm thời gian cho 1 việc đáng lẽ đă giải quyết được từ lâu rồi. Nàng thấy cặp mắt hắn mở to nh́n nàng, *đă đến nước này rồi mà c̣n làm bộ nữa, chẳng phải đă biết ḿnh có tội rồi sao, bây giờ lại c̣n giả bộ ngạc nhiên để chối tội nữa sao?* - nàng nghĩ thầm trong ḷng, sao mà nàng thấy hắn đáng ghét đến thế! Nàng bắt đầu nói. Nàng cố gắng giữ b́nh tĩnh và nói năng sao cho hợp logic và dễ nghe, *để một đứa trẻ cũng có thể hiểu được những ǵ ḿnh nói* ^^ - nàng nghĩ. Nàng thấy hắn gật gật đầu ra chừng hiểu ư nàng lắm. Rồi nàng thấy mặt hắn cứ dăn dần dăn dần ra, rồi nàng thấy hắn quay mặt đi một lần nữa. Nàng muốn hắn hiểu rơ hơn nên lại kéo hắn quay lại, và rồi nàng nh́n thấy cái ǵ kia? Nàng thấy hắn đang cười, cười như chưa bao giờ được cười, cánh tay hắn trong tay nàng rung lên từng hồi, rồi hắn gập cả người vào mà cười, cong nàng th́ đứng chết trân.
Chàng để ư thấy là ngoài giọng nói rất ấn tượng, cô gái trước mặt chàng c̣n có một phong cách nói rất dễ nghe và hợp logic. Trong ánh đèn xe bus, chàng thấy cô không c̣n nhỏ nhắn như lúc dưới đường chờ xe nữa mà dường như cô trở nên lớn hơn trong mắt chàng. Chàng thích phong cách nói chuyện của *cô gái xe bus*, nó hợp với phong cách của chàng, v́ thế chàng chăm chú nghe xem chuyện mà cô cần nói với chàng là ǵ, và cũng để xác minh xem suy nghĩ của chàng là đúng hay sai . Chàng gục gặc đầu, cô ấy đang nói về chuyện phải chờ xe và hay gặp ḿnh. Cô ấy tiếp tục với chuyện cô ấy mệt mỏi thế nào sau 6 tiết học ở trường, *nhưng cô ấy chưa nói với ḿnh là cô ấy học trường nào, chắc không phải trường ḿnh, v́ trông cô ấy rất lạ*. Bây giờ th́ cô ấy đang nhắc đến chuyện ḿnh hay đứng dưới cột chờ xe bus, ừ đúng, chuyện này th́ có ǵ quan trọng với cô ấy nhỉ? Chàng đang suy nghĩ về những chuyện *cô gái xe bus* nói với chàng, th́ đột nhiên chàng nghe thấy cô nói về lí do cô đuổi theo chàng lên chiếc xe 09 này, rồi chàng nghe thấy cô đang giải thích về sở thích và *bản quyền* cái sở thích ấy (T_T), rồi…rồi chàng không thể chịu nổi nữa. Chàng cố gắng quay đi để không cười trước mặt cô gái ấy, *như thế th́ không được lịch sự*, chàng nghĩ, và dường như ngay lập tức chàng bị kéo giật trở lại. Không thể kiềm chế nổi nữa, chàng phá ra cười, mặc cho những người xung quanh đang nh́n chàng, mặc cho như thế là khó coi, chàng cúi gập hẳn người xuống mà cười, chàng cười liền không dứt, mắt chàng nḥe nước v́ cười, chàng không nh́n rơ mặt của *cô gái xe bus* nữa, chàng chỉ có cười và cười, lần đầu tiên chàng gặp 1 cô gái THÚ VỊ đến thế, chàng định thần lại một chút, chàng đang làm ǵ ở chốn công cộng thế này, khéo người soát vé đến hỏi thăm chàng về lí do làm chàng cười mất. Chàng cần phải dừng lại. Chàng nhận thất mặt cô gái đứng trước chàng đă chuyển sang màu tái. Chắc là cô ấy khó chịu với cái kiểu của chàng lắm. Chàng biết vậy, nhưng chàng vẫn không thể nhịn cười khi nghĩ đến cái động cơ thực sự của cô và động cơ trong tưởng tượng mà chàng đă phác ra trong đầu . Điều quan trọng lúc này là chàng không muốn v́ một lí do trẻ con như thế mà cô gái trước mặt chàng phải khổ sở thêm nữa. Chàng sửa lại dáng đứng của ḿnh, hít một hơi thật sâu, chàng nói rằng ḿnh không bao giờ có ư định chiếm chỗ của ai cả, và rằng chàng không bao giờ nghĩ đến chuyện có người cũng thích đứng chờ xe bus cái chỗ ấy, thậm chí c̣n thích hơn cả chàng, rồi chàng xin lỗi cô gái đứng trước mặt ḿnh v́ thái độ khiếm nhac vừa rồi. Chàng nói đủ để cho cô gái đứng cách 1 gang tay với chang nghe, rồi chàng ân cần hỏi han lí do tại sao cô gái ấy lại thích chỗ đứng đó đến thế, trong đầu chàng không ngừng vẳng lại câu nói *cô gái ấy thật là THÚ VỊ!*
Lần đầu tiên nàng biết thế nào là mất mặt và nhục nhă. Nàng đă cất công bám theo con người đứng trước mặt nàng, mất công chọn lựa lời hay ư tốt để nói chuyện phải trái cho hắn hiểu, vậy mà…hắn lại đối xử với nàng theo cái cách của một kẻ…một kẻ…nàng không thể t́m được tính từ nào xứng đáng để miêu tả hắn nữa, một kẻ không xứng cho những cố gắng của nàng suốt từ năy đến giờ, một kẻ không xứng đáng để nàng tiếp chuyện. Ḷng tự trọng của nàng bị tổn thương sâu sắc, những cặp mắt trên xe bus cứ nh́n vào nàng, *chắc họ thấy ḿnh lố bịch lắm!*, nàng đau đớn nghĩ. Một người tự tin đầy ḿnh như nàng không ngờ cũng có lúc như thế này, nàng cảm thấy cực căm ghét cái con người đang đứng trước mắt ḿnh.
Rồi bất chợt nàng thấy hắn dứt cơn cười. Hắn khục khặc điều ǵ đó, măi nàng mới nghe ra là hắn nói ǵ. Nàng nghe thấy hắn xin lỗi nàng, rồi hắn sẽ nhường lại chỗ cho nàng, hắn sẽ không bao giờ làm vậy với nàng nữa. Cuối cùng th́ mọi cố gắng của nàng cũng đă được đền đáp. Nàng không muốn gặp người này nữa, không bao giờ, nàng quay lưng 180 độ, bước thẳng. Cũng đă sắp đến bến nàng cần phải xuống, và rồi nàng sẽ không bao giờ gặp lại con người này nữa.
Nàng đang quay đi th́ bất chợt có cảm giác cánh tay ḿnh đang bị kéo lại. Nàng biết là ai đang kéo tay nàng, nàng dứt bàn tay đó ra khỏi tay nàng như dứt một con sâu và dợm bước tiếp, th́ một lần nữa cánh tay nàng lại bị kéo lại. Lần này th́ không c̣n nể nang ǵ nữa, nàng quay lại và quát lên: “C̣n cái ǵ nữa?”. Nhưng trái hẳn với vẻ cáu kỉnh của nàng, nàng nh́n thấy một nụ cười, như thế nào nhỉ? Có vẻ rất hối lỗi và ngượng nghịu. Rồi nàng nghe thấy tiếng hắn hỏi nàng về chuyện nàng vẫn chưa nói tên và trường nơi nàng học. Nàng thấy ngạc nhiên, làm sao mà lúc năy hắn cười nàng nhiều như vậy mà đến giờ hắn lại có thể tạo cho nàng một ấn tượng hoàn toàn khác như thế? Cửa xe bus bật mở, nàng buông tay hắn không chút do dự, và quyết đoán, nàng nhảy xuống đường, bỏ mặc hắn với câu hỏi chưa có lời giải đáp.
TQpro
03-10-2009, 06:00 AM
Phần kết
Trở về nhà trong tâm trạng “hẫng hụt” v́ câu hỏi chưa có lời giải đáp, chàng băn khoăn không hiểu liệu có phải *cô gái xe bus* đă ghét chàng chưa, và liệu chàng c̣n có thể gặp và nói chuyện với cô ấy nữa không. Có rất nhiều câu hỏi đến với chàng. Lần đầu tiên chàng nghĩ về một người con gái nhiều đến thế. Chàng tự cười chính ḿnh, v́ chàng và “người ta” thậm chí c̣n chưa nói chuyện nghiêm chỉnh với nhau được phút nào cơ mà.
Hôm nay lớp chàng được tan sớm, chàng quyết định sẽ chờ *cô gái xe bus* của chàng ở chỗ mà 2 người đă nói chuyện với nhau hôm trước. Cô ấy rất thích chỗ đứng này, v́ thế chàng sẽ chờ ở đây, và khi cô ấy xuất hiện, chàng sẽ thất tự tin tiến đến và bắt chuyện với cô trước. Lần này chàng đă có kế hoạch rơ ràng, chàng tụ tin vào bản lĩnh của ḿnh, chàng sẽ làm cô gái ấy phải thay đổi ấn tượng về chàng. Nhưng rồi chàng chờ măi, chờ măi mà không thấy bóng dáng *cô gái xe bus* của chàng đâu. Chàng hết đi tới rồi lại đi lui, cặp mắt đảo qua đảo lại liên hồi, nhưng cũng chẳng ăn thua. *Cô gái xe bus* không tới, và chàng th́ cứ đứng đó, chết trân với cái kế hoạch hoàn hảo mà chàng đă vạch sẵn từ tối hôm trước.
Việc xảy ra hôm trước làm nàng có cảm giác hổ thẹn với chính ḿnh. Lần đầu tiên nàng biết thế nào là mất mặt và nhục nhă. Nàng quyết định sẽ không chờ xe bus ở bến cũ nữa mà nhờ bạn đèo đến một bến khác có thể bắt xe về nhà nàng nhanh hơn. *Đáng nhẽ ḿnh phải làm chuyện này sớm hơn. Nếu làm thế này từ trước ḿnh đă không phải chịu đựng mọi khổ sở và nhục nhă* - trong kư ức về “cái người đă tranh chỗ” của nàng chỉ là một mảng đen với những tiếng cười khả ố và một khuôn mặt mà nàng không lấy ǵ làm ấn tượng. Cũng có đôi khi khuôn mặt ấy hiện lên trong óc nàng với h́nh ảnh của một nụ cười khác, nhưng rồi nàng lại xua ngay ư nghĩ đó đi và tự nói với bản thân rằng đó chỉ là một trong những “mưu mô chước quỷ” của hắn mà thôi, và với “cái bẫy nhỏ” đó của hắn, làm sao mà nàng có thể bị mắc lừa.
Chàng đă chờ *cô gái xe bus* của chàng hơn một tuần rồi! *Cô gái ấy biến mất như có một phép lạ ấy!* - chàng đă cố gắng tim hiểu và hỏi thăm những người cùng chờ xe bus với chàng về cô nhưng không một ai biết chút tin tức nào, dù là nhỏ nhất. Chàng vô cùng thất vọng, chàng đă rất tự tin vào bản lĩnh của ḿnh, vậy mà… chàng biết phải làm sao để gặp được *cô gái xe bus* của chàng đây?
Đă một tuần trôi qua. Nàng đă t́m lại được chỗ đứng yêu quư của nàng. Sau bao cố gắng và một buổi nói chuyện không thành công, nàng đă bỏ cuộc và giờ đây, nàng yên phận với chỗ đứng của nàng ở một nơi khác. Cũng có đôi lúc nàng tự hỏi không biết việc nàng làm thế này có bị “ai đó” cho là hèn nhát không, và thỉnh thoảng trong đầu nàng vẫn hiện lên h́nh ảnh “con người đó” trong dáng đứng chờ xe bus ở cái chỗ mà nàng yêu thích, nàng tự hỏi không biết liệu bây giờ “con người đó” có c̣n đứng ở chỗ cũ không, v́ hắn đă xin lỗi nàng và hứa là trả lại chỗ đứng cho nàng mà. Nàng vẫn nhớ chuyện đó, chính v́ thế mà nàng lại ṭ ṃ không hiểu anh chàng đó có giữ lời hứa với nàng không. *Mà ḿnh cũng buồn cười thật! Đă quyết định là sẽ không bao giờ lặp lại chuyện này nữa vậy mà bỗng dưng lại nhớ đến lời hứa dở hơi đó. Chuyện anh ta có giữ lời hứa hay không đâu c̣n quan trọng nữa, ḿnh đâu c̣n chờ xe bus ở đó đâu*. Nhưng rồi mọi chuyện lại không đi theo đúng tuần tự của nó . Hôm nay bạn nàng có việc phải đi đường khác, và nàng lại phải tiếp tục ra đứng chờ ở cái nơi mà cả tháng trước đó nàng vẫn hay đứng. Nàng rón rén, thập tḥ đi đến nơi. B́nh thường nàng vẫn tự tin vào bước chân của ḿnh, nhưng đến hôm nay, sau bao ngày không đợi ở bến cũ, nàng lại thấy bồi hồi lạ. Không biết có phải nàng ngại chạm trán với con người đáng ghét mà nàng đă nói chuyện hồi tuần trước hay không mà nàng cảm thấy cần phải thận trọng khi đến đó. Dẫu sao th́ cũng đă hơn 1 tuần nàng không đợi ở đây rồi. Và có lẽ giờ này hắn cũng không c̣n ở đây nữa.
Nhưng nàng đă nhầm. Từ xa nàng đă trông thấy cái dáng cao lớn quen thuộc (th́ nh́n cả tháng trước đó rồi mà! ) nàng nhận ngay ra đó là ai. Chính hắn chứ không ai khác đang đứng ở cái chỗ đứng quen thuộc mà nàng và hắn đă tranh chấp. Chính hắn chứ không phải ai khác đang đứng ở cái nơi mà hắn đă hứa sẽ nhường cho nàng và không đứng đó nữa. Một cơn giận vô cớ bỗng trào dâng trong ḷng nàng. *Vậy mà hắn đă nói là sẽ không làm vậy nữa, vậy mà hắn đă nói xin lỗi ḿnh cơ đấy!*, nàng không kiềm chế nổi bản thân, và cho đến lúc nàng kịp nhận ra ḿnh đang làm ǵ, nàng đă lại thấy nàng đang đứng trước mặt hắn.
Chàng cảm thấy thất vọng và mỏi mệt vô cùng. Chàng đă chờ ở đây hơn một tuần, vẫn không có ǵ xảy ra cả. Lẽ dĩ nhiên là chàng sẽ vẫn chờ xe bus ở đây, ở cái bến này, cho đến khi nào chàng không học ở cái trường này nữa, nhưng việc cứ chờ đợi và mong ngóng 1 người măi mà không thấy này làm chàng cảm thấy hẫng hụt vô cùng. *Hôm nay sẽ là ngày cuổi cùng* - chàng quyết định. Hôm nay và không hôm nào nữa. Chàng đă quá mệt mỏi rồi, những ấn tượng và sự thú vị do *cô gái xe bus* mang lại vẫn c̣n trong tâm trí chàng, nhưng để làm ǵ khi chàng không thể gặp được cô gái ấy nữa? Chàng nhắm mắt lại và ước ǵ đến khi mở ra trước mắt chàng sẽ lại là cô gái ấy, chàng sẽ không phải kiếm t́m hay đợi chờ ǵ nữa và lần này chàng cũng không để cô ấy đi mất, chàng sẽ giữ cô ấy lại, chàng không muốn kéo dài t́nh trạng này thêm một chút nào nữa. Và rồi chàng mở mắt. Điều ǵ xảy đến với chàng thế này?
CÔ ẤY! Cô gái mà chàng vẫn chờ từ ngày hôm ấy đến giờ, cô ấy nay đă ở trước mắt chàng. Liệu có phải chàng đang nằm mơ? Nàng thấy hắn có vẻ mỏi mệt. Nàng đă ở trước mặt hắn rồi, vậy mà hắn vẫn đang nhắm nghiền mắt và chẳng tỏ vẻ ǵ hay biết đến sự xuất hiện của nàng cả. Nàng loay hoay sắp xếp các ư tưởng trong đầu. Một lần nữa nàng tự hỏi ḿnh tại sao lại hành động thế này. Rồi nàng thấy mắt hắn mở ra. Nàng nghe tiếng hắn hét lên một điều ǵ đó. Rồi khuôn mặt hắn bừng nở trong một nụ cười “có vẻ ǵ đó” rất hạnh phúc. Nàng không hiểu chuyện ǵ đă xảy ra với hắn. Nàng đến đây để hỏi hắn tại sao không giữ lời hứa kia mà, sao nàng lại cứ im lặng mà nh́n hắn biểu lộ cảm xúc như thế này nhỉ? Câu nói rơ ràng cuối cùng mà nàng nghe được hắn nói trong buổi tối hôm đó là “Chúng ta đi đâu đó đi, đừng đứng ở đây nữa, rồi bạn muốn nói ǵ th́ nói, lần này tôi không để bạn thoát khỏi tay tôi như lần trước đâu!”. Và rồi nàng không nghe thấy ǵ khác nữa, nàng chỉ thấy nàng đang đi cùng hắn…Và thế là…
“Cậu có biết rằng bố mẹ cậu là những người rất tuyệt vời không?”. “Sao cơ?”. “Bố mẹ cậu thật là tài…khi hái những v́ sao đặt vào trong mắt ấy…”.
vBulletin® v3.8.3, Bản quyền ©2000-2012, Công ty TNHH Jelsoft.