PDA

View Full Version : Kẹo đắng ( OnTae ) [ chap 1 ]


keodang59621
02-03-2012, 04:12 PM
Đă 6 tháng từ khi chúng tôi quen nhau, không biết hyung ấy có nhớ ngày kỉ niệm hôm nay không nữa.

* Reng … reng … reng * . Tôi vội bắt máy khi nh́n thấy tên người gọi là Jinki hyung.

- An-nyong. Gà ngốc gọi em sớm thế, có chuyện muốn nói với em hả ?

- ….. – Jinki lặng yên từ đầu dây bên kia.

- À … Hyung định dẫn em đi mua lollipop để làm quà kỉ niệm cho em hả ??? – Tôi hớn hở nói với anh

- Chúng ta chia tay đi. Hyung xin lỗi….Tút…tút…tút – Jinki dập máy

Tôi có nghe nhầm không ? Sao anh lại nói như vậy ? Lẽ nào anh định trêu trọc tôi trong ngày hôm nay chứ. Tôi cố gắng ḱm nén cảm xúc của ḿnh nhưng nước mắt của tôi cứ ứa ra và tuôn xuống. Tôi bấm số điện thoại anh và gọi lại để hỏi rơ mọi chuyện. Tôi muốn nghe giọng nói ấm áp của anh từ đầu dây bên kia nhưng đáp lại chỉ là giọng nói lạnh ngắt không chút cảm xúc từ tổng đài.

Tôi đă làm ǵ khiến anh không vui ư ? Anh bỏ rơi tôi thật rồi sao ? Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu tôi khiến tôi không suy nghĩ được ǵ nữa. Bỗng tiếng mẹ tôi từ dưới nhà vọng lên.

- TaeMin. Xuống ăn sáng nè con.
Tôi vội gạt nước mắt rồi bước xuống nhà. Từng bước đi của tôi bây giờ nặng trĩu. Tôi vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện ǵ đang xảy ra với ḿnh nữa. Tôi cảm thấy rất mệt mỏi, tôi yêu anh nhiều thế nhưng tại sao anh lại bỏ rơi tôi.

- TaeMin à ! Con không ăn đi c̣n nghĩ ngợi ǵ thế ? – Umma lắc lắc tay tôi.

- Dạ…con ăn đây. – Tôi gượng cười rồi nhét từng mẫu nhỏ bánh ḿ vào miệng.

- Con sẽ đi du học chứ ? Hăy làm theo ư của appa con đi, sẽ tốt cho tương lai con đấy. – Umma nh́n tôi chăm chăm.

Bỗng nhiên tôi bật khóc thành tiếng. V́ muốn được ở cạnh anh mà tôi đă gay gỗ với appa về chuyện du học. Bây giờ anh không cần tôi nữa rồi. Tôi có nên chọn cách du học để quên đi một người như anh không ? Càng nghĩ tôi càng khóc lớn. Umma thấy thế vội ôm tôi vào ḷng và vỗ về. Tôi ḱm nén cố không cho nước mắt ḿnh rơi nữa v́ thấy umma cũng đang khóc theo tôi. Tôi xin umma cho tôi một chút thời gian để suy nghĩ. Nói rồi tôi vội chạy lên pḥng.

Tối hôm đó

Tôi vẫn không muốn bỏ cuộc một cách dễ dàng như vậy. Tôi rút chiếc điện thoại từ trong túi áo ra và gửi tin nhắn cho anh.
” Gà ngốc à ! Anh không yêu em nữa sao ? Vậy em sẽ đi du học đấy. “

5 phút …. 15 phút …. 30 phút sau, tôi cầm chiếc điện thoại trong tay để chờ hồi âm từ anh năy giờ nhưng vẫn không nhận được ǵ từ anh. Tôi và anh đă hết thật rồi. Vậy tôi sẽ chọn cách ra đi. Tôi quyết định xuống nhà nói với umma và appa rằng tôi sẽ đi. Họ có vẻ rất vui mừng, nhưng c̣n tôi th́ cảm thấy rất đau. Tôi chạy vào pḥng khóc ̣a lên, khóc đến khan cả cổ họng rồi ch́m vào giấc ngủ lúc nào không hay.

———————

2 ngày sau

Tôi vẫn không nhận được liên lạc ǵ từ anh. Tôi dọn dẹp hành lư chuẩn bị cho chuyến bay chiều nay. Thu xếp xong, tôi kéo chiếc vali ra ngoài và khép cửa pḥng lại. Chợt tôi nh́n thấy trên chiếc bàn học của ḿnh có một tấm thiệp màu hồng. Tiến lại gần bàn học tôi mở tấm thiệp ra xem. Tôi khẽ cười v́ nh́n thấy những ḍng chữ nhăng nhít trên tấm thiệp. Đó là lá thư tỏ t́nh mà anh đă viết cho tôi cách đây sáu tháng. Một giọt, hai giọt nước mắt của tôi lại rơi xuống. Tiếc nuối ǵ những thứ này, t́nh cảm nữa năm mà anh ta c̣n có thể vứt bỏ chỉ bằng một cú điện thoại. Vậy th́ tôi ngốc nghếch níu kéo làm ǵ nữa. Tôi đặt tấm thiệp xuống bàn rồi kéo vali đi.

———————-
Tại sân bay

- TaeMin à ! Con qua đó phải biết tự lo cho ḿnh đó. – Umma ôm tôi vào ḷng

- Con phải cố gắng học hành cho giỏi rồi về đây quản lư công ty của appa biết chưa. – Appa nói trong nước mắt

- Vâng ! Con biết rồi … con sẽ cố gắng học thật tốt. – Tôi gượng cười v́ không muốn xa gia đ́nh, không muốn xa cái nơi mà tôi và anh đă từng có nhau.

Ḷng tôi rối bời không hiểu sao tay tôi lại rút chiếc điện thoại và nhắn tin cho anh.

” Em đang ở sân bay. Có phải bữa giờ hyung giỡn phải không ? Hyung đang ở đâu đó trong sân bay phải không ? Em có cảm giác là hyung đang ở rất gần em mà ! “

2 phút sau, điện thoại tôi bỗng reo lên … cuối cùng anh cũng gửi tin nhắn lại cho tôi…tôi vội mở tin nhắn ra xem …

” Hyung xin lỗi ! Hyung đang đi xem phim cùng bạn gái mới. Hăy quên hyung đi, chúng ta không hợp nhau đâu. Em đi học thật tốt nhé ! “

Nước mắt tôi lại rơi nữa rồi. KHÔNG …. tôi không được khóc v́ hắn nữa ….. hắn đă làm tổn thương tôi quá nhiều rồi. Chỉ cần qua tới Mỹ là tôi sẽ quên được thôi. Tôi hận anh …… Lee Jinki à !
Minnie à …. hyung xin lỗi, hyung yêu em nhiều lắm nhưng hyung không thể cản trở tương lai của em được. Em đừng khóc v́ hyung như hôm nay nữa. Hyung thật thất bại, khi nhận được tin nhắn của em, hyung muốn chạy đến ôm chặt em vào ḷng nhưng hyung không thể, v́ hyung phải giữ lời hứa với umma và appa cùa em.

End BOV

Flash Back

Tiệm gà rán A-yo

- Cho hỏi ở đây có nhân viên nào tên Jinki không ? – Hai vợ chồng nọ hỏi cô nhân viên
- Cháu là Jinki đây hai bác – Jinki từ trong bếp bước ra cuối đầu chào

- Cậu có phải là bạn của TaeMin con trai của chúng tôi không ? Người đàn ông ḍ hỏi Jinki

- Vâng ạ. Hai bác t́m cháu có chuyện ǵ không ạ ? – Jinki mỉm cười

- Tôi muốn cậu rời xa con trai của chúng tôi. Tôi biết cậu rất tốt với nó nhưng cậu chỉ là một nhân viên bán gà rán th́ cậu không thể nào làm cho tương lai của con chúng tôi tốt đẹp được đâu. Tôi sẽ cho cậu một số tiền nếu cậu đáp ứng yêu cầu của vợ chồng tôi. – Người đàn ông tàn nhẫn nói với Jinki

- Cháu ….. cháu …. – Khóe mắt Jinki ứa ra nước. Tôi có nên rời xa em không, nhưng tôi rất yêu em. Nhưng nghĩ đến chuyện TaeMin phải chịu cảnh nghèo khó cùng tôi th́ tôi không thể nào để t́nh yêu làm mờ lư trí được – Cháu sẽ chủ động rời xa em ấy, xin hai bác hăy yên tâm.

- Cảm ơn cậu, chúng tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản cậu như đă hứa. – Hai vợ chồng mừng rỡ nói

- Cháu chỉ muốn em ấy có tương lai tốt thôi … cháu không nhận tiền của hai bác đâu – Nói rồi Jinki lủi thủi quay vào bếp. C̣n đôi vợ chồng kia th́ vui vẻ ra về
----Tự động gộp hai bài liên tiếp-----
2 năm sau



- Này TaeMin à ! Về nhà em nghỉ ngơi nhanh thôi … đừng mua lollipop nữa, đầy cả vali rồi này.



- MinHo ơi, nhưng mấy cái này dễ thương quá, không mua th́ uổng lắm. – Tôi chu mỏ nũng nịu



- Mua một cây thôi nhé, hyung mệt đừ cả người rồi này.



- Ừm … em biết rồi ! – Tôi mỉm cười



——————–



Nhà TaeMin

V́ hôm nay là ngày tôi về nước nên appa và umma đă chuẩn bị rất nhiều đồ ăn. Tôi vội kéo MinHo hyung vào bàn ăn. Xem ra appa và umma có vẻ rất thích MinHo v́ hyung ấy rất đẹp trai lại học giỏi. V́ MinHo không có người thân ở Hàn Quốc nên hyung ấy đến nhà tôi ở tạm. Cả buổi tối mọi người tṛ chuyện rất vui vẻ, appa và umma th́ cứ ríu rít tiếp chuyện với MinHo, hỏi han hyung ấy đủ thứ. Nói một hồi mọi người cũng đă mệt và quay về pḥng ngủ.



Bước vào pḥng, mọi thứ vẫn như cũ, có lẽ từ khi tôi đi th́ không có ai vào đây cả. Nh́n quanh pḥng một hồi tôi nh́n thấy tấm thiệp đó. Cảm giác khó chịu lại đến với tôi. Tôi cầm nó xé đôi rồi vứt vào thùng rác. Tôi phải bắt đầu lại thôi. MinHo mới là người xứng đáng với tôi chứ không phải hắn.



——————-



10:00 am



- Minnie, hôm nay chúng ta đi công viên chơi nhé ? – MinHo hớn hở



- Ừm … em cũng muốn đi – Tôi cười và nói với anh



Thế là chúng tôi thay đồ rồi cùng đi công viên. Đúng là vào công viên là tuyệt nhất. Tôi và hyung cùng nhau chơi rất nhiều tṛ. Không hiểu sao hyung ấy cứ rủ tôi chơi mấy tṛ cảm giác mạnh khiến cho tôi phải chui rút vào người hyung ấy. Cả hai chơi mệt nhừ và chúng tôi cảm thấy đói bụng.



- Minnie à ! Em muốn ăn ǵ nè ? – MinHo hỏi tôi



- Ǵ cũng được – Tôi đáp lại



Thế là cả hai chúng tôi lên xe và chạy suốt mấy con đường, tôi cũng chẳng biết anh ấy sẽ chở tôi đi đâu nữa, đă vậy anh ấy cũng không rành đường. Nh́n anh ấy chạy tới chạy lui một hồi tôi ngủ thiếp đi v́ quá mệt.



- Minnie …. dậy đi em .. tới rồi nè … hyung nghe nói gà ở đây ngon lắm.



Tôi dụi dụi mắt rồi nh́n bảng hiệu quán …



Gà rán A-yo, tại sao đi đâu không đi lại ghé vào đây, nh́n thấy quán ăn này tôi lại nhớ đến lúc trước, mỗi khi đi học về tôi lại ghé vào đây ăn, ngày nào tôi cũng ghé không phải v́ tôi là kẻ cuồng gà mà là v́ người nam phục vụ trong quán rất đáng yêu, đó là Jinki, và cũng chính nơi đây anh ấy đă gửi lá thư tỏ t́nh cho tôi. Tôi vội dập tắt suy nghĩ, tôi đang làm ǵ vậy, tôi không nên nhớ về con người như anh nữa.



Bước vào quán ăn, hôm nay quán rất đông, phục vụ th́ toàn lứa mới, toàn là sinh viên, tôi và MinHo chọn một bàn ngồi gần cửa kính.



- Xin hỏi quư khách dùng ǵ ? – Một người thanh niên lại hỏi



Giọng nói này quen quá….tôi vội ngước lên nh́n người phục vụ. Đúng là anh rồi, vẫn gương mặt ấy, giọng nói ấm áp ấy, mọi thứ đều không thay đổi nhưng có lẽ cảm giác của hai chúng tôi đă thay đổi mất rồi.



- TaeMin … em … em về hồi nào vậy ? – Anh ấp úng hỏi tôi



- Hai người quen nhau à ? – MinHo vui vẻ nh́n tôi rồi quay sang chào Jinki



- V … âng, chỉ là bạn xă giao thôi – Tôi ngại ngùng trả lời MinHo



H́nh như ánh mắt của Jinki đă x́u xuống v́ câu trả lời của tôi. Tôi cảm thấy có ǵ đó ray rứt trong ḷng, nhưng quan tâm cảm nhận anh làm ǵ chứ, anh mới chính là người làm tôi đau khổ mà. Chúng tôi gọi món xong th́ anh vội vào nhà bếp dặn họ làm. Có vẻ anh đă được thăng chức làm quản lư rồi th́ phải, có lẽ trong 2 năm anh đă sống rất sung sướng. Suốt cả buổi tối tôi chẳng nói tiếng nào mà cứ cắm cuối ăn nhanh để về.



Ra xe, MinHo nắm tay tôi lại và ôm tôi vào ḷng, cảm giác thật ấm áp.



- Em có chuyện không vui sao, suốt cả buổi ăn em chẳng nói câu nào. – MinHo siết chặt ṿng tay hơn



- Em chỉ hơi nhức đầu một chút thôi – Tôi mĩm cười



Cả hai chúng tôi cùng nhau vào xe rồi chạy về nhà. Hôm nay đi chơi với MinHo tôi cảm thấy rất vui nhưng khi gặp lại Jinki th́ tôi lại đau. H́nh bóng anh cứ in sâu vào tâm trí của tôi.



Jinki BOV



Lâu rồi không gặp, em thật xinh, em đă không c̣n ǵ để nói với anh nữa rồi. Cậu con trai bên cạnh em cũng thật bảnh bao, nh́n em và cậu ta rất xứng đôi … anh tin rằng cậu ấy sẽ mang lại hạnh phúc cho em. Em thường nói t́nh yêu của chúng ta sẽ măi như những viên kẹo, măi măi ngọt ngào … nhưng rất tiếc loại kẹo mà anh đem lại cho em là loại kẹo đắng. Nó không thích hợp với em đâu…



End Jinki BOV



——————



3 tháng sau



Hôm nay là sinh nhật của MinHo, tôi quyết định vào siêu thị để mua một chút đồ về nấu cho hyung ấy ăn. Tôi mua được rất nhiều thứ có cả lollipop nữa. Tôi vui vẻ rảo bước trên đường về nhà th́ thấy mọi người đang bu lại xem một cái ǵ đó. Tôi vội chạy tới xem. Th́ ra là Jinki hyung, hyung ấy ngất xỉu giữa đường, tôi hốt hoảng nhờ mọi người gọi cấp cứu và đưa anh ấy vào viện.



- Anh ấy có sao không bác sĩ ? – Tôi lo lắng



- Cậu ấy không sao, chỉ là làm việc quá sức thôi, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi thôi.



Tôi thở phào nhẹ nhơm, cứ tưởng anh gặp chuyện ǵ chứ ? Tôi chạy xuống căn-tin bệnh viện mua ít sữa và cháo cho anh. Khi tôi vào pḥng bệnh th́ anh đă tỉnh. Tôi d́u anh dậy cho anh tựa vào gối … rồi đút cháo cho anh ăn.



- Cám ơn em – Jinki nh́n tôi



- Có ǵ đâu, bạn bè mà – Tôi găi găi đầu



Tôi ngồi với Jinki một lát rồi về nhà. Hôm nay là sinh nhật MinHo, tôi không thể để anh ấy ăn sinh nhật một ḿnh được. Tôi vội vă chạy về nhà nấu những món tôi đă mua. Cả nhà tôi cùng nhau chúc mừng sinh nhật hyung ấy. Chơi đến khuya bố mẹ tôi cũng mệt và lên pḥng ngủ trước, để lại cho tôi vào hyung ấy cái băi chiến trường này. Tôi đang rửa chén th́ MinHo từ đằng sau ôm lấy tôi … Anh dùng hai tay quay tôi về đối diện anh và đặt lên môi tôi một nụ hôn. Tôi không hiểu tại sao tôi lại không đáp trả mà lại đẩy anh ra.



- Em xin lỗi. Em mệt rồi – Tôi từ chối anh và chạy thẳng về pḥng, để lại một con người với ánh mắt thất vọng ở dưới bếp.

keodang59621
02-03-2012, 04:18 PM
————————-



Vài ngày sau đó, chẳng hiểu sao MinHo lại cứ theo sát tôi, tôi đi đâu anh ấy cũng đi theo. Lẽ nào anh ấy sợ mất tôi, mà anh ấy có biết chuyện ǵ đâu chứ.



- Minnie….chúng ta cùng về Mỹ sống nhé ? – MinHo nh́n thẳng vào tôi mà hỏi



- Sao lại về Mỹ, ở đây không tốt sao, với lại em đă hứa với appa là sẽ ở lại quản lư công ty rồi mà. – Tôi đáp



- Thật ra, hyung đă biết chuyện của em và Jinki rồi. Appa và umma của em đă kể hết cho hyung nghe. – MinHo ấp úng



- …… – Tôi im lặng nh́n anh



- Hyung rất sợ mất em, đừng rời xa hyung nhé ! Hyung không thích em và Jinki liên lạc với nhau nữa nên hyung muốn em cùng hyung đi khỏi nơi này sống cuộc sống của chúng ta mà thôi. Với lại appa của em cũng có một chi nhánh công ty bên đó, chúng ta cùng qua đó quản lư cũng được mà.



Tôi khẽ cười và xin anh cho tôi chút thời gian suy nghĩ, tôi đang làm ǵ vậy ? Sống chung với MinHo là một điều tốt nhưng sao trái tim tôi lại cứ nhói lên khi muốn rời xa nơi này. Hôm Jinki hyung ngất xỉu ngoài đường tôi mới nhận ra rằng ḿnh vẫn chưa quên được anh, tôi vẫn c̣n rất yêu anh. Nhưng c̣n MinHo, tôi không thể làm tổn thương một người tốt như anh. Người yêu tôi là MinHo chứ không phải Jinki, Jinki đă từ bỏ tôi vậy th́ tôi c̣n chạy theo anh ấy làm ǵ chứ. Có lẽ tôi nên yên phận mà hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc bên anh.



Sau một hồi ngồi trong pḥng suy nghĩ tôi quyết định cùng MinHo đi Mỹ. MinHo nghe được th́ rất vui, hyung ấy ôm tôi vào ḷng thật chặt và c̣n trao cho tôi một nụ hôn. Anh ấy đang rất hạnh phúc, tôi có thể biết được điều đó từ trong ánh mắt của anh. Nhưng sao tôi lại không cảm nhận được cảm giác hạnh phúc như khi ở bên Jinki hyung chứ ?



Dù ǵ th́ tôi và Jinki cũng từng là người yêu với nhau … lần này tôi đi Mỹ định cư luôn mà không báo cho anh th́ cũng ḱ. Tôi lấy điện thoại và nhắn tin cho anh.



” Jinki hyung, ngày mai em và MinHo hyung sẽ sang Mỹ sống chung với nhau. Hyung giữ ǵn sức khỏe nhé ! Đừng làm việc quá sức để rồi lại ngất xỉu ngoài đường nữa, không phải lần nào cũng gặp được người tốt như em đâu “



Chẳng khác ǵ lần trước, lần này anh cũng không trả lời tin nhắn lại cho tôi. Có lẽ tôi đă lo chuyện bao đồng nhiều quá rồi. Thôi, dẹp hết mọi suy nghĩ tôi đi tắm sớm c̣n phải soạn hành lư để ngày mai đi cùng MinHo nữa.



Jinki BOV



Lần này th́ tôi không thể gặp lại em nữa rồi. Tôi rất vui v́ em đă t́m được hạnh phúc đích thực. Tôi không nên nhắn lại cho em v́ như thế sẽ càng khiến tôi không thể quên được em. T́nh yêu của tôi thật sự rất đắng, những viên kẹo đắng ….



End BOV

———————–



C̣n 15 phút nữa là chuyến bay sang Mỹ sẽ cất cánh, quư khách hăy chuẩn bị và kiểm tra hành lư của ḿnh.



Tôi và MinHo cùng ngồi vào băng ghế kiểm tra giấy tờ hành lư lại. Bỗng MinHo xoay người tôi về phía đối diện anh.



- Minnie à ! Hyung …. hyung ích kỷ quá phải không ? Bắt em phải đi cùng anh đến một nơi không có người thân của em. – MinHo ấp úng



- Sao lại nói là ích kỷ, hyung chỉ muốn sống chung với người hyung yêu thôi mà – Tôi mỉm cười với anh, thực ra tôi mới chính là người ích kỷ. Tôi chọn cách sống không có t́nh yêu với anh để quên đi Jinki. Tôi thực sự rất ghét bản thân ḿnh



- Hyung yêu em nhiều lắm, nhưng có chuyện này hyung không muốn giấu em. Thật ra ….. Jinki …. chia tay em là v́ gia đ́nh em buộc anh ấy phải làm vậy để em đồng ư đi du học. Hôm em từ chối nụ hôn của hyung, hyung cảm thấy rất lạ. Từ cái lúc em gặp cậu nhân viên kia th́ thái độ của em hoàn toàn khác. V́ thế hyung đă hỏi họ có chuyện ǵ xảy ra với em và họ đă kể lại cho hyung nghe. – MinHo nói trong nước mắt



Từng câu nói của MinHo khiến cho tim tôi như muốn vỡ ra … nước mắt tôi rơi xuống. Lần này tôi khóc không phải v́ đau cho bản thân mà là v́ Jinki. Hai năm qua, tôi đă lăng phí hai năm để căm ghét anh. Sao anh lại không nói cho tôi nghe chứ, chúng tôi có thể cùng giải quyết mà. ĐỒ NGỐC !!!



Tôi đứng dậy xin lỗi MinHo v́ tôi không thể bỏ Jinki một ḿnh chịu đau khổ được. Tôi kéo vali chạy ra chiếc taxi trước cửa sân bay rồi đi đến chỗ anh làm.



MinHo BOV



Minnie, chúc em và Jinki hạnh phúc !!! Anh sẽ giữ măi những kư ức đẹp mà anh và em đă từng trải qua. T́nh yêu của em và anh trong 2 năm qua chính là những viện kẹo ngọt ngào nhất mà anh từng ăn. Cám ơn và tạm biệt em !



End BOV



—————



Tôi ngồi trong xe taxi mà tay th́ không ngừng bấm số gọi cho Jinki. Sao anh lại tắt máy chứ. Em muốn nh́n thấy anh ngay bây giờ. Một hồi sau cuối cùng cũng đến tiệm gà rán. Th́ ra giờ này anh mới đi làm. Tôi đứng gần đó gọi anh



- Jinki ngốc. Qua đây đi – Tôi vẫy vẫy gọi anh trong khi nước mắt cứ tuôn xuống



- TaeMin, em không khỏe sao ? Hôm nay em đi Mỹ mà, sao lại ở đây ? Em bị đau ở đâu à, hyung đưa em đến bệnh viện nhé – Anh lo lắng hỏi han tôi



Tôi không nói ǵ mà vội ôm anh thật chặt, tôi sẽ không để mất anh nữa đâu. Hai năm là quá đủ rồi. Và rồi anh cũng đáp lại cái ôm của tôi, có lẽ anh đang biết tôi nghĩ ǵ. Anh buông tay ra và dùng tay nâng cằm tôi lên và đặt lên môi tôi một nụ hôn. Cảm giác thật tuyệt, lâu lắm rồi tôi mới cảm thấy hạnh phúc như vậy. Tôi đáp trả anh một cách mănh liệt khiến môi anh chảy máu. Anh mỉm cười và liếm vết máu đó và lần này nh́n mặt anh rất ranh mănh. Tôi chưa kịp phản ứng ǵ th́ anh đă cắn một phát vào môi tôi, khiến nó bật máu ra.



Một giọt, hai giọt, tôi đâu có khóc đâu và anh cũng thế. Buông anh ra, tôi ngước nh́n lên trời th́ ra trời đă đổ mưa. Anh nắm tay tôi chạy về pḥng trọ của anh gần đó. Cả hai ướt như chuột lột. Tôi lấy một bộ đồ trong vali ra và vào pḥng tắm thay. Tôi thay xong th́ leo lên giường mà lau khô tóc, c̣n anh th́ vào trong pḥng mà tắm. Đang lau tóc và nh́n những viên kẹo trước đây tôi tặng anh th́ tôi nghe có tiếng động sau lưng và quay lại, anh từ trong pḥng tắm bước ra, trên người anh chỉ quấn một cái khăn ngay chỗ cần quấn, lộ ra một bộ ngực trắng nơn và rắn chắc.



- Minnie…em đang nghĩ vớ vẩn ǵ thế ? Mà sao em lại quay trở lại đây, không phải em quyết định sống chung với MinHo sao ? – Anh hỏi tôi cho ra lẽ



- Em …. em biết hết mọi chuyện của hai năm trước rồi. Em xin lỗi, em đă hiểu lầm anh – Tôi dụi dụi đầu vào ngực anh



- Khờ quá, đây là quyết định của anh chứ có phải tại em đâu, anh mới là người có lỗi mà – Anh xoa xoa đầu tôi



Tôi ngước mặt lên nh́n anh, nụ cười của anh thật ngọt ngào, tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Anh lại cuối xuống hôn tôi, nhưng tôi đẩy anh ra v́ cả hai ăn mặt như thế này th́ không ổn chút nào. Tôi định chào anh và quay về nhà cất hành lư. Nhưng có một bàn tay nắm lấy tay tôi kéo thật mạnh làm tôi ngă lên chiếc giường của anh.



- Lớn rồi mà c̣n ngại nữa hă ? – Anh cười đểu



- ….. – Tôi im lặng nh́n anh chằm chằm khi nguyên cả một con gà nặng trịch đang nằm đè lên cơ thể tôi – Anh ăn ǵ mà nặng thế ?



- Tại chia tay em anh bùn quá nên anh ăn kẹo với gà suốt ngày nên mập vậy á – Miệng nói c̣n tay anh không ngừng cởi từng cúc áo của tôi ra



Anh lại một lần nữa hôn tôi, c̣n tay th́ cứ mườn trượt trên cơ thể thể tôi. Tôi từ từ hé môi ra để lưỡi anh có thể vào lùng sục khắp khuôn miệng ḿnh. Cảm giác thật tuyệt, và chuyện ǵ tiếp theo sau những nụ hôn mănh liệt đó th́ chắc các bạn cũng biết rồi đấy ….. Chỉ trong 2 năm mà từ một con gà Ngốc lại trỡ nên ma mănh như thế này.



T́nh yêu của tôi và anh thật khác biệt. Nó không giống những viên kẹo lúc nào cũng ngọt mà nó là những viên kẹo đắng. Chắc các bạn sẽ nghĩ rằng kẹo đắng th́ không có ǵ thú vị để ăn nhưng nếu các bạn càng ăn lâu th́ các bạn sẽ cảm nhận được rằng trong vị đắng sẽ có vị ngọt

yooism
02-04-2012, 10:47 AM
OMG~ OnTae của mềnh :((
Cậu là Shawol à ???
Fic cậu viết hả ? ;p

keodang59621
02-04-2012, 12:52 PM
ko đây chỉ là một câu truyện của một người bạn kể cho ḿnh , ḿnh đọc thấy hay và rất thich câu cuối nên từ đấy ḿnh lấy nick kẹo đ:-)ắng luôn h́