keodang59621
02-03-2012, 04:12 PM
Đă 6 tháng từ khi chúng tôi quen nhau, không biết hyung ấy có nhớ ngày kỉ niệm hôm nay không nữa.
* Reng … reng … reng * . Tôi vội bắt máy khi nh́n thấy tên người gọi là Jinki hyung.
- An-nyong. Gà ngốc gọi em sớm thế, có chuyện muốn nói với em hả ?
- ….. – Jinki lặng yên từ đầu dây bên kia.
- À … Hyung định dẫn em đi mua lollipop để làm quà kỉ niệm cho em hả ??? – Tôi hớn hở nói với anh
- Chúng ta chia tay đi. Hyung xin lỗi….Tút…tút…tút – Jinki dập máy
Tôi có nghe nhầm không ? Sao anh lại nói như vậy ? Lẽ nào anh định trêu trọc tôi trong ngày hôm nay chứ. Tôi cố gắng ḱm nén cảm xúc của ḿnh nhưng nước mắt của tôi cứ ứa ra và tuôn xuống. Tôi bấm số điện thoại anh và gọi lại để hỏi rơ mọi chuyện. Tôi muốn nghe giọng nói ấm áp của anh từ đầu dây bên kia nhưng đáp lại chỉ là giọng nói lạnh ngắt không chút cảm xúc từ tổng đài.
Tôi đă làm ǵ khiến anh không vui ư ? Anh bỏ rơi tôi thật rồi sao ? Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu tôi khiến tôi không suy nghĩ được ǵ nữa. Bỗng tiếng mẹ tôi từ dưới nhà vọng lên.
- TaeMin. Xuống ăn sáng nè con.
Tôi vội gạt nước mắt rồi bước xuống nhà. Từng bước đi của tôi bây giờ nặng trĩu. Tôi vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện ǵ đang xảy ra với ḿnh nữa. Tôi cảm thấy rất mệt mỏi, tôi yêu anh nhiều thế nhưng tại sao anh lại bỏ rơi tôi.
- TaeMin à ! Con không ăn đi c̣n nghĩ ngợi ǵ thế ? – Umma lắc lắc tay tôi.
- Dạ…con ăn đây. – Tôi gượng cười rồi nhét từng mẫu nhỏ bánh ḿ vào miệng.
- Con sẽ đi du học chứ ? Hăy làm theo ư của appa con đi, sẽ tốt cho tương lai con đấy. – Umma nh́n tôi chăm chăm.
Bỗng nhiên tôi bật khóc thành tiếng. V́ muốn được ở cạnh anh mà tôi đă gay gỗ với appa về chuyện du học. Bây giờ anh không cần tôi nữa rồi. Tôi có nên chọn cách du học để quên đi một người như anh không ? Càng nghĩ tôi càng khóc lớn. Umma thấy thế vội ôm tôi vào ḷng và vỗ về. Tôi ḱm nén cố không cho nước mắt ḿnh rơi nữa v́ thấy umma cũng đang khóc theo tôi. Tôi xin umma cho tôi một chút thời gian để suy nghĩ. Nói rồi tôi vội chạy lên pḥng.
Tối hôm đó
Tôi vẫn không muốn bỏ cuộc một cách dễ dàng như vậy. Tôi rút chiếc điện thoại từ trong túi áo ra và gửi tin nhắn cho anh.
” Gà ngốc à ! Anh không yêu em nữa sao ? Vậy em sẽ đi du học đấy. “
5 phút …. 15 phút …. 30 phút sau, tôi cầm chiếc điện thoại trong tay để chờ hồi âm từ anh năy giờ nhưng vẫn không nhận được ǵ từ anh. Tôi và anh đă hết thật rồi. Vậy tôi sẽ chọn cách ra đi. Tôi quyết định xuống nhà nói với umma và appa rằng tôi sẽ đi. Họ có vẻ rất vui mừng, nhưng c̣n tôi th́ cảm thấy rất đau. Tôi chạy vào pḥng khóc ̣a lên, khóc đến khan cả cổ họng rồi ch́m vào giấc ngủ lúc nào không hay.
———————
2 ngày sau
Tôi vẫn không nhận được liên lạc ǵ từ anh. Tôi dọn dẹp hành lư chuẩn bị cho chuyến bay chiều nay. Thu xếp xong, tôi kéo chiếc vali ra ngoài và khép cửa pḥng lại. Chợt tôi nh́n thấy trên chiếc bàn học của ḿnh có một tấm thiệp màu hồng. Tiến lại gần bàn học tôi mở tấm thiệp ra xem. Tôi khẽ cười v́ nh́n thấy những ḍng chữ nhăng nhít trên tấm thiệp. Đó là lá thư tỏ t́nh mà anh đă viết cho tôi cách đây sáu tháng. Một giọt, hai giọt nước mắt của tôi lại rơi xuống. Tiếc nuối ǵ những thứ này, t́nh cảm nữa năm mà anh ta c̣n có thể vứt bỏ chỉ bằng một cú điện thoại. Vậy th́ tôi ngốc nghếch níu kéo làm ǵ nữa. Tôi đặt tấm thiệp xuống bàn rồi kéo vali đi.
———————-
Tại sân bay
- TaeMin à ! Con qua đó phải biết tự lo cho ḿnh đó. – Umma ôm tôi vào ḷng
- Con phải cố gắng học hành cho giỏi rồi về đây quản lư công ty của appa biết chưa. – Appa nói trong nước mắt
- Vâng ! Con biết rồi … con sẽ cố gắng học thật tốt. – Tôi gượng cười v́ không muốn xa gia đ́nh, không muốn xa cái nơi mà tôi và anh đă từng có nhau.
Ḷng tôi rối bời không hiểu sao tay tôi lại rút chiếc điện thoại và nhắn tin cho anh.
” Em đang ở sân bay. Có phải bữa giờ hyung giỡn phải không ? Hyung đang ở đâu đó trong sân bay phải không ? Em có cảm giác là hyung đang ở rất gần em mà ! “
2 phút sau, điện thoại tôi bỗng reo lên … cuối cùng anh cũng gửi tin nhắn lại cho tôi…tôi vội mở tin nhắn ra xem …
” Hyung xin lỗi ! Hyung đang đi xem phim cùng bạn gái mới. Hăy quên hyung đi, chúng ta không hợp nhau đâu. Em đi học thật tốt nhé ! “
Nước mắt tôi lại rơi nữa rồi. KHÔNG …. tôi không được khóc v́ hắn nữa ….. hắn đă làm tổn thương tôi quá nhiều rồi. Chỉ cần qua tới Mỹ là tôi sẽ quên được thôi. Tôi hận anh …… Lee Jinki à !
Minnie à …. hyung xin lỗi, hyung yêu em nhiều lắm nhưng hyung không thể cản trở tương lai của em được. Em đừng khóc v́ hyung như hôm nay nữa. Hyung thật thất bại, khi nhận được tin nhắn của em, hyung muốn chạy đến ôm chặt em vào ḷng nhưng hyung không thể, v́ hyung phải giữ lời hứa với umma và appa cùa em.
End BOV
Flash Back
Tiệm gà rán A-yo
- Cho hỏi ở đây có nhân viên nào tên Jinki không ? – Hai vợ chồng nọ hỏi cô nhân viên
- Cháu là Jinki đây hai bác – Jinki từ trong bếp bước ra cuối đầu chào
- Cậu có phải là bạn của TaeMin con trai của chúng tôi không ? Người đàn ông ḍ hỏi Jinki
- Vâng ạ. Hai bác t́m cháu có chuyện ǵ không ạ ? – Jinki mỉm cười
- Tôi muốn cậu rời xa con trai của chúng tôi. Tôi biết cậu rất tốt với nó nhưng cậu chỉ là một nhân viên bán gà rán th́ cậu không thể nào làm cho tương lai của con chúng tôi tốt đẹp được đâu. Tôi sẽ cho cậu một số tiền nếu cậu đáp ứng yêu cầu của vợ chồng tôi. – Người đàn ông tàn nhẫn nói với Jinki
- Cháu ….. cháu …. – Khóe mắt Jinki ứa ra nước. Tôi có nên rời xa em không, nhưng tôi rất yêu em. Nhưng nghĩ đến chuyện TaeMin phải chịu cảnh nghèo khó cùng tôi th́ tôi không thể nào để t́nh yêu làm mờ lư trí được – Cháu sẽ chủ động rời xa em ấy, xin hai bác hăy yên tâm.
- Cảm ơn cậu, chúng tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản cậu như đă hứa. – Hai vợ chồng mừng rỡ nói
- Cháu chỉ muốn em ấy có tương lai tốt thôi … cháu không nhận tiền của hai bác đâu – Nói rồi Jinki lủi thủi quay vào bếp. C̣n đôi vợ chồng kia th́ vui vẻ ra về
----Tự động gộp hai bài liên tiếp-----
2 năm sau
- Này TaeMin à ! Về nhà em nghỉ ngơi nhanh thôi … đừng mua lollipop nữa, đầy cả vali rồi này.
- MinHo ơi, nhưng mấy cái này dễ thương quá, không mua th́ uổng lắm. – Tôi chu mỏ nũng nịu
- Mua một cây thôi nhé, hyung mệt đừ cả người rồi này.
- Ừm … em biết rồi ! – Tôi mỉm cười
——————–
Nhà TaeMin
V́ hôm nay là ngày tôi về nước nên appa và umma đă chuẩn bị rất nhiều đồ ăn. Tôi vội kéo MinHo hyung vào bàn ăn. Xem ra appa và umma có vẻ rất thích MinHo v́ hyung ấy rất đẹp trai lại học giỏi. V́ MinHo không có người thân ở Hàn Quốc nên hyung ấy đến nhà tôi ở tạm. Cả buổi tối mọi người tṛ chuyện rất vui vẻ, appa và umma th́ cứ ríu rít tiếp chuyện với MinHo, hỏi han hyung ấy đủ thứ. Nói một hồi mọi người cũng đă mệt và quay về pḥng ngủ.
Bước vào pḥng, mọi thứ vẫn như cũ, có lẽ từ khi tôi đi th́ không có ai vào đây cả. Nh́n quanh pḥng một hồi tôi nh́n thấy tấm thiệp đó. Cảm giác khó chịu lại đến với tôi. Tôi cầm nó xé đôi rồi vứt vào thùng rác. Tôi phải bắt đầu lại thôi. MinHo mới là người xứng đáng với tôi chứ không phải hắn.
——————-
10:00 am
- Minnie, hôm nay chúng ta đi công viên chơi nhé ? – MinHo hớn hở
- Ừm … em cũng muốn đi – Tôi cười và nói với anh
Thế là chúng tôi thay đồ rồi cùng đi công viên. Đúng là vào công viên là tuyệt nhất. Tôi và hyung cùng nhau chơi rất nhiều tṛ. Không hiểu sao hyung ấy cứ rủ tôi chơi mấy tṛ cảm giác mạnh khiến cho tôi phải chui rút vào người hyung ấy. Cả hai chơi mệt nhừ và chúng tôi cảm thấy đói bụng.
- Minnie à ! Em muốn ăn ǵ nè ? – MinHo hỏi tôi
- Ǵ cũng được – Tôi đáp lại
Thế là cả hai chúng tôi lên xe và chạy suốt mấy con đường, tôi cũng chẳng biết anh ấy sẽ chở tôi đi đâu nữa, đă vậy anh ấy cũng không rành đường. Nh́n anh ấy chạy tới chạy lui một hồi tôi ngủ thiếp đi v́ quá mệt.
- Minnie …. dậy đi em .. tới rồi nè … hyung nghe nói gà ở đây ngon lắm.
Tôi dụi dụi mắt rồi nh́n bảng hiệu quán …
Gà rán A-yo, tại sao đi đâu không đi lại ghé vào đây, nh́n thấy quán ăn này tôi lại nhớ đến lúc trước, mỗi khi đi học về tôi lại ghé vào đây ăn, ngày nào tôi cũng ghé không phải v́ tôi là kẻ cuồng gà mà là v́ người nam phục vụ trong quán rất đáng yêu, đó là Jinki, và cũng chính nơi đây anh ấy đă gửi lá thư tỏ t́nh cho tôi. Tôi vội dập tắt suy nghĩ, tôi đang làm ǵ vậy, tôi không nên nhớ về con người như anh nữa.
Bước vào quán ăn, hôm nay quán rất đông, phục vụ th́ toàn lứa mới, toàn là sinh viên, tôi và MinHo chọn một bàn ngồi gần cửa kính.
- Xin hỏi quư khách dùng ǵ ? – Một người thanh niên lại hỏi
Giọng nói này quen quá….tôi vội ngước lên nh́n người phục vụ. Đúng là anh rồi, vẫn gương mặt ấy, giọng nói ấm áp ấy, mọi thứ đều không thay đổi nhưng có lẽ cảm giác của hai chúng tôi đă thay đổi mất rồi.
- TaeMin … em … em về hồi nào vậy ? – Anh ấp úng hỏi tôi
- Hai người quen nhau à ? – MinHo vui vẻ nh́n tôi rồi quay sang chào Jinki
- V … âng, chỉ là bạn xă giao thôi – Tôi ngại ngùng trả lời MinHo
H́nh như ánh mắt của Jinki đă x́u xuống v́ câu trả lời của tôi. Tôi cảm thấy có ǵ đó ray rứt trong ḷng, nhưng quan tâm cảm nhận anh làm ǵ chứ, anh mới chính là người làm tôi đau khổ mà. Chúng tôi gọi món xong th́ anh vội vào nhà bếp dặn họ làm. Có vẻ anh đă được thăng chức làm quản lư rồi th́ phải, có lẽ trong 2 năm anh đă sống rất sung sướng. Suốt cả buổi tối tôi chẳng nói tiếng nào mà cứ cắm cuối ăn nhanh để về.
Ra xe, MinHo nắm tay tôi lại và ôm tôi vào ḷng, cảm giác thật ấm áp.
- Em có chuyện không vui sao, suốt cả buổi ăn em chẳng nói câu nào. – MinHo siết chặt ṿng tay hơn
- Em chỉ hơi nhức đầu một chút thôi – Tôi mĩm cười
Cả hai chúng tôi cùng nhau vào xe rồi chạy về nhà. Hôm nay đi chơi với MinHo tôi cảm thấy rất vui nhưng khi gặp lại Jinki th́ tôi lại đau. H́nh bóng anh cứ in sâu vào tâm trí của tôi.
Jinki BOV
Lâu rồi không gặp, em thật xinh, em đă không c̣n ǵ để nói với anh nữa rồi. Cậu con trai bên cạnh em cũng thật bảnh bao, nh́n em và cậu ta rất xứng đôi … anh tin rằng cậu ấy sẽ mang lại hạnh phúc cho em. Em thường nói t́nh yêu của chúng ta sẽ măi như những viên kẹo, măi măi ngọt ngào … nhưng rất tiếc loại kẹo mà anh đem lại cho em là loại kẹo đắng. Nó không thích hợp với em đâu…
End Jinki BOV
——————
3 tháng sau
Hôm nay là sinh nhật của MinHo, tôi quyết định vào siêu thị để mua một chút đồ về nấu cho hyung ấy ăn. Tôi mua được rất nhiều thứ có cả lollipop nữa. Tôi vui vẻ rảo bước trên đường về nhà th́ thấy mọi người đang bu lại xem một cái ǵ đó. Tôi vội chạy tới xem. Th́ ra là Jinki hyung, hyung ấy ngất xỉu giữa đường, tôi hốt hoảng nhờ mọi người gọi cấp cứu và đưa anh ấy vào viện.
- Anh ấy có sao không bác sĩ ? – Tôi lo lắng
- Cậu ấy không sao, chỉ là làm việc quá sức thôi, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi thôi.
Tôi thở phào nhẹ nhơm, cứ tưởng anh gặp chuyện ǵ chứ ? Tôi chạy xuống căn-tin bệnh viện mua ít sữa và cháo cho anh. Khi tôi vào pḥng bệnh th́ anh đă tỉnh. Tôi d́u anh dậy cho anh tựa vào gối … rồi đút cháo cho anh ăn.
- Cám ơn em – Jinki nh́n tôi
- Có ǵ đâu, bạn bè mà – Tôi găi găi đầu
Tôi ngồi với Jinki một lát rồi về nhà. Hôm nay là sinh nhật MinHo, tôi không thể để anh ấy ăn sinh nhật một ḿnh được. Tôi vội vă chạy về nhà nấu những món tôi đă mua. Cả nhà tôi cùng nhau chúc mừng sinh nhật hyung ấy. Chơi đến khuya bố mẹ tôi cũng mệt và lên pḥng ngủ trước, để lại cho tôi vào hyung ấy cái băi chiến trường này. Tôi đang rửa chén th́ MinHo từ đằng sau ôm lấy tôi … Anh dùng hai tay quay tôi về đối diện anh và đặt lên môi tôi một nụ hôn. Tôi không hiểu tại sao tôi lại không đáp trả mà lại đẩy anh ra.
- Em xin lỗi. Em mệt rồi – Tôi từ chối anh và chạy thẳng về pḥng, để lại một con người với ánh mắt thất vọng ở dưới bếp.
* Reng … reng … reng * . Tôi vội bắt máy khi nh́n thấy tên người gọi là Jinki hyung.
- An-nyong. Gà ngốc gọi em sớm thế, có chuyện muốn nói với em hả ?
- ….. – Jinki lặng yên từ đầu dây bên kia.
- À … Hyung định dẫn em đi mua lollipop để làm quà kỉ niệm cho em hả ??? – Tôi hớn hở nói với anh
- Chúng ta chia tay đi. Hyung xin lỗi….Tút…tút…tút – Jinki dập máy
Tôi có nghe nhầm không ? Sao anh lại nói như vậy ? Lẽ nào anh định trêu trọc tôi trong ngày hôm nay chứ. Tôi cố gắng ḱm nén cảm xúc của ḿnh nhưng nước mắt của tôi cứ ứa ra và tuôn xuống. Tôi bấm số điện thoại anh và gọi lại để hỏi rơ mọi chuyện. Tôi muốn nghe giọng nói ấm áp của anh từ đầu dây bên kia nhưng đáp lại chỉ là giọng nói lạnh ngắt không chút cảm xúc từ tổng đài.
Tôi đă làm ǵ khiến anh không vui ư ? Anh bỏ rơi tôi thật rồi sao ? Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu tôi khiến tôi không suy nghĩ được ǵ nữa. Bỗng tiếng mẹ tôi từ dưới nhà vọng lên.
- TaeMin. Xuống ăn sáng nè con.
Tôi vội gạt nước mắt rồi bước xuống nhà. Từng bước đi của tôi bây giờ nặng trĩu. Tôi vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện ǵ đang xảy ra với ḿnh nữa. Tôi cảm thấy rất mệt mỏi, tôi yêu anh nhiều thế nhưng tại sao anh lại bỏ rơi tôi.
- TaeMin à ! Con không ăn đi c̣n nghĩ ngợi ǵ thế ? – Umma lắc lắc tay tôi.
- Dạ…con ăn đây. – Tôi gượng cười rồi nhét từng mẫu nhỏ bánh ḿ vào miệng.
- Con sẽ đi du học chứ ? Hăy làm theo ư của appa con đi, sẽ tốt cho tương lai con đấy. – Umma nh́n tôi chăm chăm.
Bỗng nhiên tôi bật khóc thành tiếng. V́ muốn được ở cạnh anh mà tôi đă gay gỗ với appa về chuyện du học. Bây giờ anh không cần tôi nữa rồi. Tôi có nên chọn cách du học để quên đi một người như anh không ? Càng nghĩ tôi càng khóc lớn. Umma thấy thế vội ôm tôi vào ḷng và vỗ về. Tôi ḱm nén cố không cho nước mắt ḿnh rơi nữa v́ thấy umma cũng đang khóc theo tôi. Tôi xin umma cho tôi một chút thời gian để suy nghĩ. Nói rồi tôi vội chạy lên pḥng.
Tối hôm đó
Tôi vẫn không muốn bỏ cuộc một cách dễ dàng như vậy. Tôi rút chiếc điện thoại từ trong túi áo ra và gửi tin nhắn cho anh.
” Gà ngốc à ! Anh không yêu em nữa sao ? Vậy em sẽ đi du học đấy. “
5 phút …. 15 phút …. 30 phút sau, tôi cầm chiếc điện thoại trong tay để chờ hồi âm từ anh năy giờ nhưng vẫn không nhận được ǵ từ anh. Tôi và anh đă hết thật rồi. Vậy tôi sẽ chọn cách ra đi. Tôi quyết định xuống nhà nói với umma và appa rằng tôi sẽ đi. Họ có vẻ rất vui mừng, nhưng c̣n tôi th́ cảm thấy rất đau. Tôi chạy vào pḥng khóc ̣a lên, khóc đến khan cả cổ họng rồi ch́m vào giấc ngủ lúc nào không hay.
———————
2 ngày sau
Tôi vẫn không nhận được liên lạc ǵ từ anh. Tôi dọn dẹp hành lư chuẩn bị cho chuyến bay chiều nay. Thu xếp xong, tôi kéo chiếc vali ra ngoài và khép cửa pḥng lại. Chợt tôi nh́n thấy trên chiếc bàn học của ḿnh có một tấm thiệp màu hồng. Tiến lại gần bàn học tôi mở tấm thiệp ra xem. Tôi khẽ cười v́ nh́n thấy những ḍng chữ nhăng nhít trên tấm thiệp. Đó là lá thư tỏ t́nh mà anh đă viết cho tôi cách đây sáu tháng. Một giọt, hai giọt nước mắt của tôi lại rơi xuống. Tiếc nuối ǵ những thứ này, t́nh cảm nữa năm mà anh ta c̣n có thể vứt bỏ chỉ bằng một cú điện thoại. Vậy th́ tôi ngốc nghếch níu kéo làm ǵ nữa. Tôi đặt tấm thiệp xuống bàn rồi kéo vali đi.
———————-
Tại sân bay
- TaeMin à ! Con qua đó phải biết tự lo cho ḿnh đó. – Umma ôm tôi vào ḷng
- Con phải cố gắng học hành cho giỏi rồi về đây quản lư công ty của appa biết chưa. – Appa nói trong nước mắt
- Vâng ! Con biết rồi … con sẽ cố gắng học thật tốt. – Tôi gượng cười v́ không muốn xa gia đ́nh, không muốn xa cái nơi mà tôi và anh đă từng có nhau.
Ḷng tôi rối bời không hiểu sao tay tôi lại rút chiếc điện thoại và nhắn tin cho anh.
” Em đang ở sân bay. Có phải bữa giờ hyung giỡn phải không ? Hyung đang ở đâu đó trong sân bay phải không ? Em có cảm giác là hyung đang ở rất gần em mà ! “
2 phút sau, điện thoại tôi bỗng reo lên … cuối cùng anh cũng gửi tin nhắn lại cho tôi…tôi vội mở tin nhắn ra xem …
” Hyung xin lỗi ! Hyung đang đi xem phim cùng bạn gái mới. Hăy quên hyung đi, chúng ta không hợp nhau đâu. Em đi học thật tốt nhé ! “
Nước mắt tôi lại rơi nữa rồi. KHÔNG …. tôi không được khóc v́ hắn nữa ….. hắn đă làm tổn thương tôi quá nhiều rồi. Chỉ cần qua tới Mỹ là tôi sẽ quên được thôi. Tôi hận anh …… Lee Jinki à !
Minnie à …. hyung xin lỗi, hyung yêu em nhiều lắm nhưng hyung không thể cản trở tương lai của em được. Em đừng khóc v́ hyung như hôm nay nữa. Hyung thật thất bại, khi nhận được tin nhắn của em, hyung muốn chạy đến ôm chặt em vào ḷng nhưng hyung không thể, v́ hyung phải giữ lời hứa với umma và appa cùa em.
End BOV
Flash Back
Tiệm gà rán A-yo
- Cho hỏi ở đây có nhân viên nào tên Jinki không ? – Hai vợ chồng nọ hỏi cô nhân viên
- Cháu là Jinki đây hai bác – Jinki từ trong bếp bước ra cuối đầu chào
- Cậu có phải là bạn của TaeMin con trai của chúng tôi không ? Người đàn ông ḍ hỏi Jinki
- Vâng ạ. Hai bác t́m cháu có chuyện ǵ không ạ ? – Jinki mỉm cười
- Tôi muốn cậu rời xa con trai của chúng tôi. Tôi biết cậu rất tốt với nó nhưng cậu chỉ là một nhân viên bán gà rán th́ cậu không thể nào làm cho tương lai của con chúng tôi tốt đẹp được đâu. Tôi sẽ cho cậu một số tiền nếu cậu đáp ứng yêu cầu của vợ chồng tôi. – Người đàn ông tàn nhẫn nói với Jinki
- Cháu ….. cháu …. – Khóe mắt Jinki ứa ra nước. Tôi có nên rời xa em không, nhưng tôi rất yêu em. Nhưng nghĩ đến chuyện TaeMin phải chịu cảnh nghèo khó cùng tôi th́ tôi không thể nào để t́nh yêu làm mờ lư trí được – Cháu sẽ chủ động rời xa em ấy, xin hai bác hăy yên tâm.
- Cảm ơn cậu, chúng tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản cậu như đă hứa. – Hai vợ chồng mừng rỡ nói
- Cháu chỉ muốn em ấy có tương lai tốt thôi … cháu không nhận tiền của hai bác đâu – Nói rồi Jinki lủi thủi quay vào bếp. C̣n đôi vợ chồng kia th́ vui vẻ ra về
----Tự động gộp hai bài liên tiếp-----
2 năm sau
- Này TaeMin à ! Về nhà em nghỉ ngơi nhanh thôi … đừng mua lollipop nữa, đầy cả vali rồi này.
- MinHo ơi, nhưng mấy cái này dễ thương quá, không mua th́ uổng lắm. – Tôi chu mỏ nũng nịu
- Mua một cây thôi nhé, hyung mệt đừ cả người rồi này.
- Ừm … em biết rồi ! – Tôi mỉm cười
——————–
Nhà TaeMin
V́ hôm nay là ngày tôi về nước nên appa và umma đă chuẩn bị rất nhiều đồ ăn. Tôi vội kéo MinHo hyung vào bàn ăn. Xem ra appa và umma có vẻ rất thích MinHo v́ hyung ấy rất đẹp trai lại học giỏi. V́ MinHo không có người thân ở Hàn Quốc nên hyung ấy đến nhà tôi ở tạm. Cả buổi tối mọi người tṛ chuyện rất vui vẻ, appa và umma th́ cứ ríu rít tiếp chuyện với MinHo, hỏi han hyung ấy đủ thứ. Nói một hồi mọi người cũng đă mệt và quay về pḥng ngủ.
Bước vào pḥng, mọi thứ vẫn như cũ, có lẽ từ khi tôi đi th́ không có ai vào đây cả. Nh́n quanh pḥng một hồi tôi nh́n thấy tấm thiệp đó. Cảm giác khó chịu lại đến với tôi. Tôi cầm nó xé đôi rồi vứt vào thùng rác. Tôi phải bắt đầu lại thôi. MinHo mới là người xứng đáng với tôi chứ không phải hắn.
——————-
10:00 am
- Minnie, hôm nay chúng ta đi công viên chơi nhé ? – MinHo hớn hở
- Ừm … em cũng muốn đi – Tôi cười và nói với anh
Thế là chúng tôi thay đồ rồi cùng đi công viên. Đúng là vào công viên là tuyệt nhất. Tôi và hyung cùng nhau chơi rất nhiều tṛ. Không hiểu sao hyung ấy cứ rủ tôi chơi mấy tṛ cảm giác mạnh khiến cho tôi phải chui rút vào người hyung ấy. Cả hai chơi mệt nhừ và chúng tôi cảm thấy đói bụng.
- Minnie à ! Em muốn ăn ǵ nè ? – MinHo hỏi tôi
- Ǵ cũng được – Tôi đáp lại
Thế là cả hai chúng tôi lên xe và chạy suốt mấy con đường, tôi cũng chẳng biết anh ấy sẽ chở tôi đi đâu nữa, đă vậy anh ấy cũng không rành đường. Nh́n anh ấy chạy tới chạy lui một hồi tôi ngủ thiếp đi v́ quá mệt.
- Minnie …. dậy đi em .. tới rồi nè … hyung nghe nói gà ở đây ngon lắm.
Tôi dụi dụi mắt rồi nh́n bảng hiệu quán …
Gà rán A-yo, tại sao đi đâu không đi lại ghé vào đây, nh́n thấy quán ăn này tôi lại nhớ đến lúc trước, mỗi khi đi học về tôi lại ghé vào đây ăn, ngày nào tôi cũng ghé không phải v́ tôi là kẻ cuồng gà mà là v́ người nam phục vụ trong quán rất đáng yêu, đó là Jinki, và cũng chính nơi đây anh ấy đă gửi lá thư tỏ t́nh cho tôi. Tôi vội dập tắt suy nghĩ, tôi đang làm ǵ vậy, tôi không nên nhớ về con người như anh nữa.
Bước vào quán ăn, hôm nay quán rất đông, phục vụ th́ toàn lứa mới, toàn là sinh viên, tôi và MinHo chọn một bàn ngồi gần cửa kính.
- Xin hỏi quư khách dùng ǵ ? – Một người thanh niên lại hỏi
Giọng nói này quen quá….tôi vội ngước lên nh́n người phục vụ. Đúng là anh rồi, vẫn gương mặt ấy, giọng nói ấm áp ấy, mọi thứ đều không thay đổi nhưng có lẽ cảm giác của hai chúng tôi đă thay đổi mất rồi.
- TaeMin … em … em về hồi nào vậy ? – Anh ấp úng hỏi tôi
- Hai người quen nhau à ? – MinHo vui vẻ nh́n tôi rồi quay sang chào Jinki
- V … âng, chỉ là bạn xă giao thôi – Tôi ngại ngùng trả lời MinHo
H́nh như ánh mắt của Jinki đă x́u xuống v́ câu trả lời của tôi. Tôi cảm thấy có ǵ đó ray rứt trong ḷng, nhưng quan tâm cảm nhận anh làm ǵ chứ, anh mới chính là người làm tôi đau khổ mà. Chúng tôi gọi món xong th́ anh vội vào nhà bếp dặn họ làm. Có vẻ anh đă được thăng chức làm quản lư rồi th́ phải, có lẽ trong 2 năm anh đă sống rất sung sướng. Suốt cả buổi tối tôi chẳng nói tiếng nào mà cứ cắm cuối ăn nhanh để về.
Ra xe, MinHo nắm tay tôi lại và ôm tôi vào ḷng, cảm giác thật ấm áp.
- Em có chuyện không vui sao, suốt cả buổi ăn em chẳng nói câu nào. – MinHo siết chặt ṿng tay hơn
- Em chỉ hơi nhức đầu một chút thôi – Tôi mĩm cười
Cả hai chúng tôi cùng nhau vào xe rồi chạy về nhà. Hôm nay đi chơi với MinHo tôi cảm thấy rất vui nhưng khi gặp lại Jinki th́ tôi lại đau. H́nh bóng anh cứ in sâu vào tâm trí của tôi.
Jinki BOV
Lâu rồi không gặp, em thật xinh, em đă không c̣n ǵ để nói với anh nữa rồi. Cậu con trai bên cạnh em cũng thật bảnh bao, nh́n em và cậu ta rất xứng đôi … anh tin rằng cậu ấy sẽ mang lại hạnh phúc cho em. Em thường nói t́nh yêu của chúng ta sẽ măi như những viên kẹo, măi măi ngọt ngào … nhưng rất tiếc loại kẹo mà anh đem lại cho em là loại kẹo đắng. Nó không thích hợp với em đâu…
End Jinki BOV
——————
3 tháng sau
Hôm nay là sinh nhật của MinHo, tôi quyết định vào siêu thị để mua một chút đồ về nấu cho hyung ấy ăn. Tôi mua được rất nhiều thứ có cả lollipop nữa. Tôi vui vẻ rảo bước trên đường về nhà th́ thấy mọi người đang bu lại xem một cái ǵ đó. Tôi vội chạy tới xem. Th́ ra là Jinki hyung, hyung ấy ngất xỉu giữa đường, tôi hốt hoảng nhờ mọi người gọi cấp cứu và đưa anh ấy vào viện.
- Anh ấy có sao không bác sĩ ? – Tôi lo lắng
- Cậu ấy không sao, chỉ là làm việc quá sức thôi, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi thôi.
Tôi thở phào nhẹ nhơm, cứ tưởng anh gặp chuyện ǵ chứ ? Tôi chạy xuống căn-tin bệnh viện mua ít sữa và cháo cho anh. Khi tôi vào pḥng bệnh th́ anh đă tỉnh. Tôi d́u anh dậy cho anh tựa vào gối … rồi đút cháo cho anh ăn.
- Cám ơn em – Jinki nh́n tôi
- Có ǵ đâu, bạn bè mà – Tôi găi găi đầu
Tôi ngồi với Jinki một lát rồi về nhà. Hôm nay là sinh nhật MinHo, tôi không thể để anh ấy ăn sinh nhật một ḿnh được. Tôi vội vă chạy về nhà nấu những món tôi đă mua. Cả nhà tôi cùng nhau chúc mừng sinh nhật hyung ấy. Chơi đến khuya bố mẹ tôi cũng mệt và lên pḥng ngủ trước, để lại cho tôi vào hyung ấy cái băi chiến trường này. Tôi đang rửa chén th́ MinHo từ đằng sau ôm lấy tôi … Anh dùng hai tay quay tôi về đối diện anh và đặt lên môi tôi một nụ hôn. Tôi không hiểu tại sao tôi lại không đáp trả mà lại đẩy anh ra.
- Em xin lỗi. Em mệt rồi – Tôi từ chối anh và chạy thẳng về pḥng, để lại một con người với ánh mắt thất vọng ở dưới bếp.