xau_xi
01-12-2012, 12:46 PM
Dường như em đang mơ , mơ giấc mơ không có anh
dường như con tim em đang cất tiếng không cần anh........
Đã nhiều lần kiên quyết rời xa anh,rời xa những kí ức ngọt ngào say đắm bên anh nhưng sao hết lần này đến lần khác em không làm được.Em không có lòng tin,sợ cuộc đời thiều vắng anh sẽ buồn bã và đau khổ.
Nhiều lúc anh vô tình chà đạp nên nỗi đau của em rồi lạnh lùng cất bước quay đi.Ngày hôm đó,anh lặng lẽ quay xe rồi nổ máy đi thẳng.Em không biết tâm trạng thật sự của mình lúc đó thế nào nữa.Quá hụt hẫng và thất vọng.
Chưa bao giờ anh lo lắng cho em như lời anh từng nói.Chẳng qua chỉ là trong công việc chúng ta hay phải gặp nhau.Chỉ là anh cần em làm người tình cho anh sau những phút giây khẽ khàng anh không nhớ đến vợ......anh có thể đánh bạc cả buổi chiều,nhậu nhẹt đến sẩm tối......nhưng với em anh luôn vội vàng.Có lúc tự hỏi trong lòng em,anh là cái gì?là người yêu hay chỉ là người tình.
Đôi khi em hay nũng nịu em,chỉ là để xem anh là con người thế nào thôi.Chứ em đâu cần những thứ chỉ là hư vô.Quần áo ư?một chiếc điện thoại đời mới ư?không đâu,nó xa vời quá.Em không cần.Chỉ cần anh quan tâm em hơn một tý,một chút thì có lẽ em sẽ không hờn ghen như bây giờ.
Nhờ anh một việc đó thì anh kêu mệt,kêu phải về nhà sớm,không thì cũng đủ ngàn lý do này nọ.
Nhiều lúc em thật sự chán cảnh bồ bịch này,em muốn quên anh đi để làm lại cuộc đời.Em còn trẻ,vậy mà suốt ngày bám riết lấy kẻ đã vợ còn đề huề.
Mấy ngày em không điện thoại cho anh,nhưng anh vẫn im lặng.Em ước anh cứ lạnh lùng với em như thế.Thà đau một lần còn hơn mãi mãi bứt rứt đau khổ.
Lúc yếu lòng,em đã nhấc điện thoại lên gọi anh.Sao lại là em mà không phải là anh gọi cho em?lại những lời lẽ ngọt ngào bao vây tâm trí.Lú lẫn mất rồi.Em biết chưa một lần,một phút giây nào anh yêu em.Anh cần ở em thứ mà bây giờ vợ anh không thể cho anh.Cảm xúc đấy,ai dám phủ nhận nó thì người đó đang lừa dối chính mình.Những xúc cảm đê mê đấy đâu thể có ở những người đã cưới nhau đến bao nhiêu năm nay.Em cũng biết anh chỉ muốn thay đổi một xíu để khi trở lại với món quen thuộc anh vẫn thấy ngon.Anh ích kỷ và nhỏ mọn kinh khủng.Anh khéo léo để giấu nhẹm nó đi.Nhưng tiếc thay điều ấy là không thể.Em cảm nhận được điều ấy mỗi khi em gặp anh.Em ghét anh,hận anh vô cùng.
Em bảo với anh em đã có bầu rồi nhưng anh tỉnh queo.Ừ,có thì đẻ.Nhưng em tự đi mà nuôi,anh không nhận nó đâu.MÀ cùng lắm 10 năm nữa anh mang thử ADN xem có phải con anh không?từng lời noí,từng ánh mắt khiến em tan nát cõi lòng.Em yêu anh còn hơn cả bản thân em,vậy mà anh lỡ thốt ra những lời quá đau đớn.Trong lúc tuyệt vọng,em đã mua thuốc ngủ.Chỉ muốn sao chết càng nhanh càng tốt.Trong cơn hoang mang,em thấy hình ảnh bố mẹ nhìn em đầy nước mắt.Em chưa làm được gì cho bố mẹ,giờ em mà chết đi chỉ mang xấu hổ,đau khổ vì có đứa con gái bất hiểu như em.
Còn đứa trẻ đang dần hình thành trong bụng em thì sao đây?nó đâu có tội tình gì.Chỉ chách em là người mẹ không tốt,chỉ vì những ham muốn,những cảm xúc yêu đương mà quên đi chính mình.BAo người đàn ông tử tế chọn em sao em không yêu?em hối hận rồi.Hối hận vì đời này đã yêu phải người đàn ông có vợ.Ngày xưa người đàn bà ấy đã cướp chồng em,nhưng họ rất hạnh phúc.Vì chồng em yêu người đàn bà ấy chứ không phải yêu em.Sống với cái bóng của người ta thì chi bằng giải thoát cho nhau cho đôi bên cùng thoải máu.Nỗi đau mất chồng em hiểu.Vậy mà em mù quáng yêu anh.Tiếc thay anh không như chồng em......giờ em không còn làm bus nữa.Cũng tốt.Vì như thế nỗi đau về anh dần dần xóa nhòa trong tâm trí em.EM hứa sẽ sống tốt và vui vẻ dù chúng ta đã mỗi đứa một phương trơì.NẾu sau này anh có hối hận thì cũng đã quá muộn màng để làm lại.Em sẽ sinh con và nuôi dưỡng nó lên người.Dù gì em cũng đã một lần vấp ngã,thêm một lần sai lầm.......em không còn niềm tin để đi bước nữa.
Một phần em thương đứa bé đang thành hình hài trong bụng em.Nó không có tội tình gì cả.Em không thể nhẫn tâm giết bỏ đứa con yêu quý đáng thương này.Giờ đây em đang ở phương trời xa lắc.Nơi đó mọi thứ đều lạ lẫm,khó khăn.,Em đang cố bắt đầu lại cuộc sống từ đầu.Hi vọng dần dần mọi thứ đều tốt đẹp.Chúc anh luôn hạnh phúc,
dường như con tim em đang cất tiếng không cần anh........
Đã nhiều lần kiên quyết rời xa anh,rời xa những kí ức ngọt ngào say đắm bên anh nhưng sao hết lần này đến lần khác em không làm được.Em không có lòng tin,sợ cuộc đời thiều vắng anh sẽ buồn bã và đau khổ.
Nhiều lúc anh vô tình chà đạp nên nỗi đau của em rồi lạnh lùng cất bước quay đi.Ngày hôm đó,anh lặng lẽ quay xe rồi nổ máy đi thẳng.Em không biết tâm trạng thật sự của mình lúc đó thế nào nữa.Quá hụt hẫng và thất vọng.
Chưa bao giờ anh lo lắng cho em như lời anh từng nói.Chẳng qua chỉ là trong công việc chúng ta hay phải gặp nhau.Chỉ là anh cần em làm người tình cho anh sau những phút giây khẽ khàng anh không nhớ đến vợ......anh có thể đánh bạc cả buổi chiều,nhậu nhẹt đến sẩm tối......nhưng với em anh luôn vội vàng.Có lúc tự hỏi trong lòng em,anh là cái gì?là người yêu hay chỉ là người tình.
Đôi khi em hay nũng nịu em,chỉ là để xem anh là con người thế nào thôi.Chứ em đâu cần những thứ chỉ là hư vô.Quần áo ư?một chiếc điện thoại đời mới ư?không đâu,nó xa vời quá.Em không cần.Chỉ cần anh quan tâm em hơn một tý,một chút thì có lẽ em sẽ không hờn ghen như bây giờ.
Nhờ anh một việc đó thì anh kêu mệt,kêu phải về nhà sớm,không thì cũng đủ ngàn lý do này nọ.
Nhiều lúc em thật sự chán cảnh bồ bịch này,em muốn quên anh đi để làm lại cuộc đời.Em còn trẻ,vậy mà suốt ngày bám riết lấy kẻ đã vợ còn đề huề.
Mấy ngày em không điện thoại cho anh,nhưng anh vẫn im lặng.Em ước anh cứ lạnh lùng với em như thế.Thà đau một lần còn hơn mãi mãi bứt rứt đau khổ.
Lúc yếu lòng,em đã nhấc điện thoại lên gọi anh.Sao lại là em mà không phải là anh gọi cho em?lại những lời lẽ ngọt ngào bao vây tâm trí.Lú lẫn mất rồi.Em biết chưa một lần,một phút giây nào anh yêu em.Anh cần ở em thứ mà bây giờ vợ anh không thể cho anh.Cảm xúc đấy,ai dám phủ nhận nó thì người đó đang lừa dối chính mình.Những xúc cảm đê mê đấy đâu thể có ở những người đã cưới nhau đến bao nhiêu năm nay.Em cũng biết anh chỉ muốn thay đổi một xíu để khi trở lại với món quen thuộc anh vẫn thấy ngon.Anh ích kỷ và nhỏ mọn kinh khủng.Anh khéo léo để giấu nhẹm nó đi.Nhưng tiếc thay điều ấy là không thể.Em cảm nhận được điều ấy mỗi khi em gặp anh.Em ghét anh,hận anh vô cùng.
Em bảo với anh em đã có bầu rồi nhưng anh tỉnh queo.Ừ,có thì đẻ.Nhưng em tự đi mà nuôi,anh không nhận nó đâu.MÀ cùng lắm 10 năm nữa anh mang thử ADN xem có phải con anh không?từng lời noí,từng ánh mắt khiến em tan nát cõi lòng.Em yêu anh còn hơn cả bản thân em,vậy mà anh lỡ thốt ra những lời quá đau đớn.Trong lúc tuyệt vọng,em đã mua thuốc ngủ.Chỉ muốn sao chết càng nhanh càng tốt.Trong cơn hoang mang,em thấy hình ảnh bố mẹ nhìn em đầy nước mắt.Em chưa làm được gì cho bố mẹ,giờ em mà chết đi chỉ mang xấu hổ,đau khổ vì có đứa con gái bất hiểu như em.
Còn đứa trẻ đang dần hình thành trong bụng em thì sao đây?nó đâu có tội tình gì.Chỉ chách em là người mẹ không tốt,chỉ vì những ham muốn,những cảm xúc yêu đương mà quên đi chính mình.BAo người đàn ông tử tế chọn em sao em không yêu?em hối hận rồi.Hối hận vì đời này đã yêu phải người đàn ông có vợ.Ngày xưa người đàn bà ấy đã cướp chồng em,nhưng họ rất hạnh phúc.Vì chồng em yêu người đàn bà ấy chứ không phải yêu em.Sống với cái bóng của người ta thì chi bằng giải thoát cho nhau cho đôi bên cùng thoải máu.Nỗi đau mất chồng em hiểu.Vậy mà em mù quáng yêu anh.Tiếc thay anh không như chồng em......giờ em không còn làm bus nữa.Cũng tốt.Vì như thế nỗi đau về anh dần dần xóa nhòa trong tâm trí em.EM hứa sẽ sống tốt và vui vẻ dù chúng ta đã mỗi đứa một phương trơì.NẾu sau này anh có hối hận thì cũng đã quá muộn màng để làm lại.Em sẽ sinh con và nuôi dưỡng nó lên người.Dù gì em cũng đã một lần vấp ngã,thêm một lần sai lầm.......em không còn niềm tin để đi bước nữa.
Một phần em thương đứa bé đang thành hình hài trong bụng em.Nó không có tội tình gì cả.Em không thể nhẫn tâm giết bỏ đứa con yêu quý đáng thương này.Giờ đây em đang ở phương trời xa lắc.Nơi đó mọi thứ đều lạ lẫm,khó khăn.,Em đang cố bắt đầu lại cuộc sống từ đầu.Hi vọng dần dần mọi thứ đều tốt đẹp.Chúc anh luôn hạnh phúc,