m0ng_hd
01-08-2012, 10:44 PM
Có lẽ mọi người sẽ nói: mỗi công việc đều có sự vất vả riêng của nó. Nhưng với công việc của 1 NVBV có lẽ phải chịu thật nhiều áp lực. Cái nghề làm dâu trăm họ 1 ngày phải tiếp xúc với không biết bao nhiêu con người: lớn có, nhỏ có, già có trẻ có, người tử tế có, những kẻ vô ư thức vô văn hóa cũng có...vất vả là như vậy nhưng đă có ai nghĩ đến Người vợ, người luôn đứng sau làm hậu phương vững chắc cho NVBV chưa? Thử hỏi họ có phải chịu nhiều áp lực không?
" Nghĩ thương lắm em ơi. Có những lúc thấy thà để chồng bỏ quách cái nghề bán vé ấy đi, 2 vợ chồng cùng nhau làm 1 việc ǵ đó cho có vợ có chồng, chứ ai dè những ngày lễ tết, ngày kỉ niệm không phải ngày ra bảng của anh ấy th́ ḿnh cứ thui thui một ḿnh hoài. Nghĩ cũng tủi thân khi nh́n ra ngoài: những đôi vợ chồng cặp kè bên nhau như h́nh với bóng, họ quan tâm nhau chăm sóc nhau mà ḿnh thấy thèm. Rồi những đêm đông lạnh gió tràn về sao không khỏi chạnh ḷng khi 3 rưỡi 4h sáng đang nằm ôm chồng ấm th́ chuông báo thức kêu inh ỏi. Nh́n chồng uể oải dậy chuẩn bị đi làm mà ḿnh xót xa vô cùng. nghĩ đến cảnh chồng ḿnh tờ mờ sáng rét thấu sương phóng xe ra đường th́ chỉ muốn chạy lại mà ôm chồng nói chồng ở nhà thôi. Nhưng công việc mà biết làm sao được. Dần dần th́ cũng thấy quen quen nhưng không khỏi thương chồng vất vả sớm khuya. Rồi những khi công việc không được thuận buồm xuôi gió, những khi đi làm gặp khách củ chuối hành tỏi lại thấy anh về nhà với vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ. Có lẽ anh đang tự trách bản thân ḿnh sao lại chọn cái công việc này? Anh không bao giờ nói với em về điều đó v́ sợ vợ càng nghĩ. Anh chỉ chịu đựng 1 ḿnh. "Nhưng công việc mà biết làm sao được chứ" -câu nói anh vẫn thường nói. Anh bảo: đă chọn nghề nào th́ dù có vất vả đến mấy cũng không được than thân trách phận. Bán vé th́ sao chứ? Ḿnh lấy tiền lao động trên mồ hôi công sức của ḿnh th́ vẫn là 1 nghề đáng quư mà. Những lúc như thế càng cảm thấy yêu và thương chồng biết bao. ước ǵ ḿnh có thể san sẻ phần nào đó sự vất vả cho chồng. Nhưng biết làm thế nào? chỉ biết nấu những bữa ăn thật ngon, giặt những bộ đồng phục sạch sẽ thơm tho, chỉ biết cố gắng luôn khiến chồng vui vẻ không tạo thêm áp lực cho chồng và điều hơn hết luôn yêu thương chồng bằng tất cả tấm ḷng của ḿnh. Có 1 điều ḿnh không được yên tâm, dù ḿnh rất tin tưởng chồng ḿnh, và ḿnh nghĩ rằng t́nh yêu của ḿnh đủ lớn để giữ chân chồng ḿnh măi măi. Có điều thời nay nhiều kiểu, nhiều hạng người, đôi lúc ḿnh không yên tâm v́ có những cô gái thời nay x́ tin lắm, x́ tin trong cả chuyện yêu đương ân ái nữa. Có khi biết người ta đă yên bề gia thất rồi nhưng vẫn cố gắng... Buồn thật, ḿnh với chồng quen nhau trên xe bus yêu nhau cũng nhờ chiếc xe bus, ḿnh hiểu những nỗi vất vả của xe bus cả LX, và Bv và ḿnh chấp nhận những thiệt tḥi mà ḿnh sẽ nhận được khi ḿnh là vợ của 1 NVBV. Dù sao th́ đó cũng là 1 công việc ḿnh mong mọi người sẽ hiểu thấu và cảm thông cho công việc vất vả này."
P/S: lấy ư tưởng của 1 topic cũ để viết lại. dù sao đó cũng là những t́nh cảm rất chân thật.
" Nghĩ thương lắm em ơi. Có những lúc thấy thà để chồng bỏ quách cái nghề bán vé ấy đi, 2 vợ chồng cùng nhau làm 1 việc ǵ đó cho có vợ có chồng, chứ ai dè những ngày lễ tết, ngày kỉ niệm không phải ngày ra bảng của anh ấy th́ ḿnh cứ thui thui một ḿnh hoài. Nghĩ cũng tủi thân khi nh́n ra ngoài: những đôi vợ chồng cặp kè bên nhau như h́nh với bóng, họ quan tâm nhau chăm sóc nhau mà ḿnh thấy thèm. Rồi những đêm đông lạnh gió tràn về sao không khỏi chạnh ḷng khi 3 rưỡi 4h sáng đang nằm ôm chồng ấm th́ chuông báo thức kêu inh ỏi. Nh́n chồng uể oải dậy chuẩn bị đi làm mà ḿnh xót xa vô cùng. nghĩ đến cảnh chồng ḿnh tờ mờ sáng rét thấu sương phóng xe ra đường th́ chỉ muốn chạy lại mà ôm chồng nói chồng ở nhà thôi. Nhưng công việc mà biết làm sao được. Dần dần th́ cũng thấy quen quen nhưng không khỏi thương chồng vất vả sớm khuya. Rồi những khi công việc không được thuận buồm xuôi gió, những khi đi làm gặp khách củ chuối hành tỏi lại thấy anh về nhà với vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ. Có lẽ anh đang tự trách bản thân ḿnh sao lại chọn cái công việc này? Anh không bao giờ nói với em về điều đó v́ sợ vợ càng nghĩ. Anh chỉ chịu đựng 1 ḿnh. "Nhưng công việc mà biết làm sao được chứ" -câu nói anh vẫn thường nói. Anh bảo: đă chọn nghề nào th́ dù có vất vả đến mấy cũng không được than thân trách phận. Bán vé th́ sao chứ? Ḿnh lấy tiền lao động trên mồ hôi công sức của ḿnh th́ vẫn là 1 nghề đáng quư mà. Những lúc như thế càng cảm thấy yêu và thương chồng biết bao. ước ǵ ḿnh có thể san sẻ phần nào đó sự vất vả cho chồng. Nhưng biết làm thế nào? chỉ biết nấu những bữa ăn thật ngon, giặt những bộ đồng phục sạch sẽ thơm tho, chỉ biết cố gắng luôn khiến chồng vui vẻ không tạo thêm áp lực cho chồng và điều hơn hết luôn yêu thương chồng bằng tất cả tấm ḷng của ḿnh. Có 1 điều ḿnh không được yên tâm, dù ḿnh rất tin tưởng chồng ḿnh, và ḿnh nghĩ rằng t́nh yêu của ḿnh đủ lớn để giữ chân chồng ḿnh măi măi. Có điều thời nay nhiều kiểu, nhiều hạng người, đôi lúc ḿnh không yên tâm v́ có những cô gái thời nay x́ tin lắm, x́ tin trong cả chuyện yêu đương ân ái nữa. Có khi biết người ta đă yên bề gia thất rồi nhưng vẫn cố gắng... Buồn thật, ḿnh với chồng quen nhau trên xe bus yêu nhau cũng nhờ chiếc xe bus, ḿnh hiểu những nỗi vất vả của xe bus cả LX, và Bv và ḿnh chấp nhận những thiệt tḥi mà ḿnh sẽ nhận được khi ḿnh là vợ của 1 NVBV. Dù sao th́ đó cũng là 1 công việc ḿnh mong mọi người sẽ hiểu thấu và cảm thông cho công việc vất vả này."
P/S: lấy ư tưởng của 1 topic cũ để viết lại. dù sao đó cũng là những t́nh cảm rất chân thật.