HANOIBUS
11-30-2011, 04:46 PM
Theo Sở GTVT, nếu được chấp thuận, dự án sẽ theo hình thức xã hội hóa. Và, hiện, Cty Hanel đề xuất xin được đầu tư xây dựng hệ thống này.
Để thay thế hệ thống quản lý, điều hành bằng hình thức thủ công, Sở GTVT Hà Nội vừa có Tờ trình gửi UBND Thành phố Hà Nội về việc xây dựng hệ thống vé điện tử và quản lý thông qua thiết bị định vị toàn cầu (GPS). Mức đầu tư lên tới 270 tỷ đồng.
Do không kiểm soát được chính xác lượng khách và...
Theo lý giải của Sở GTVT Hà Nội, trong 5 năm tới, vận tải hành khách công cộng ở Thủ đô vẫn chỉ dựa vào xe buýt. Mỗi năm, ngân sách phải chi hàng nghìn tỷ đồng để trợ giá. Trong khi đó, việc tổ chức bán vé, quản lý, điều hành và giám sát lại đang thực hiện bằng hình thức thủ công, bộc lộ nhiều hạn chế.
Những "hạn chế" được sở này giải thích như sau: Hình thức bán vé thủ công dễ gây thất thoát, vé in vừa tốn kém vừa dễ bị làm giả, quay vòng, không kiểm soát chính xác lượng khách. Hệ thống phân phối bị hạn chế về thời gian, điểm bán, không thể phục vụ 24/24g... Việc quản lý, điều hành chủ yếu qua điện thoại; báo cáo thống kê thủ công nên hiệu quả thấp, tốn thời gian do hầu hết xe chưa trang bị hệ thống giám sát hành trình thông qua hệ thống định vị toàn cầu GPS.
Sở này còn khẳng định, xây dựng hệ thống vé điện tử (Q-Ticket) và GPS cho cơ quan quản lý điều hành vận tải hành khách công cộng sẽ đem lại nhiều lợi ích và hiệu quả kinh tế, giảm thất thoát, giảm chi phí cho khâu phát hành vé, giảm nhân lực soát vé trên xe buýt. Trong tương lai, nếu chuyển qua các hình thức vận tải công cộng khác, hệ thống này cũng dễ dàng tích hợp. Đối với người dân, việc tiếp cận, thanh toán cũng dễ dàng hơn nhiều.
Theo Sở GTVT, nếu được chấp thuận, dự án sẽ theo hình thức xã hội hóa. Và, hiện, Cty Hanel đề xuất xin được đầu tư xây dựng hệ thống này. "Dự kiến, nếu được chấp thuận về chủ trương, từ tháng 11-2011 đến tháng 1-2012, Sở GTVT Hà Nội sẽ lập dự án, trình thẩm định phê duyệt vào tháng 2-2012. Tiếp đó, từ tháng 2 đến tháng 8-2012 triển khai dự án, cuối năm 2012 sẽ thử nghiệm giai đoạn một và vận hành toàn hệ thống từ đầu năm 2013".
http://plxh.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/11/29/d8f0.jpg
Xe buýt phải căn cứ vào số lượng người đi để lấy trợ giá
“Ông xe buýt”và câu chuyện 270 tỷ đồng
Có lẽ câu chuyện về cái "ông xe buýt" và số tiền 270 tỷ đồng sẽ chẳng cần bàn sâu thêm vì dù gì nó cũng thuộc quản lý ngành dọc của ngành giao thông, là nhiệm vụ của họ! Nhưng người ta lại bàn tán, với những tiếng thở dài thượn thượt khi nghe đến số tiền mà đề án "hiện đại hóa xe buýt" với số tiền ngót 300 tỷ đồng. Và bởi cái đề án này ra đời đúng thời điểm mà vấn đề giao thông trở nên nóng hơn bao giờ hết. Đâu đâu cũng ì xèo về vấn đề ùn tắc giao thông.
Có thể một số người nghe đến số tiền 270 tỷ thì dửng dưng. Dửng dưng bởi họ có liên quan gì, có thiệt, có được gì ở cái số tiền đó đâu! Và có khi còn tặc lưỡi, 270 tỷ để đầu tư đối với ngành giao thông là chuyện "nhỏ như con thỏ". Nhưng những người quan tâm đến chính sách dân sinh xã hội cũng không khỏi giật mình, đặt câu hỏi: Nếu đầu tư 270 tỷ đồng thời điểm này, điều gì sẽ là cần thiết hơn so với việc ném vào để "hiện đại hóa xe buýt"? Và liệu cái số tiền "nhỏ nhoi" đó nếu hiện đại được xe buýt thì cái "ông xe buýt" có trở thành "hiệp sỹ" cứu vãn tình trạng ùn tắc giao thông đang lan tràn khắp các đường phố thủ đô không? Và cái "ông xe buýt" có được người dân gọi với cái tên nào đó trìu mến hơn không? Người viết bài đồ rằng, câu trả lời sẽ là không!
Một lý do khiến người ta không cần để ý vào cái thiệt cái hơn ở cái đề xuất 270 tỷ của ngành giao thông Thủ đô có lẽ vì sẽ được triển khai theo hình thức xã hội hóa, và đã có một đơn vị là Cty Hanel xin được đầu tư. Có nghĩa là đã có người gánh cái phần trách nhiệm nặng nề nhất: Dốc hầu bao. Nhưng có lẽ cần phải nhìn nhận vấn đề này ở một góc độ khác. Bởi, Hanel là doanh nghiệp, mà đã là doanh nghiệp thì muốn gì đi nữa, yếu tố hàng đầu là kinh doanh phải có lợi nhuận. Vậy khi đầu tư vào hệ thống này nhưng không mang lại lợi nhuận, điều gì sẽ xảy ra? Đương nhiên doanh nghiệp phải chịu tổn thất vì "làm ăn không tính toán kỹ". Và lẽ dĩ nhiên khi làm ăn không có lãi thì rút lui, chịu lỗ. Song, đằng sau cái thiệt thòi của doanh nghiệp kia là gì? Là hàng trăm công nhân viên ngành xe buýt bị mất việc, cuộc sống sẽ ra sao. Hoặc chuyển bộ phận khác thì có phải trả lương cho họ không? Và nói dại, lỡ sau khi cái đề án kinh doanh này thất bại, hậu quả ai sẽ chịu? Đương nhiên là ngành giao thông không thể đem con bỏ chợ, và dĩ nhiên là TP không thể đứng nhìn, vì hệ thống xe buýt là tồn tại bất biến ở bất cứ đô thị nào. Bài toán giao thông lúc đó sẽ trở nên khó giải hơn rất nhiều.
Lợi ích lớn lao mà 270 tỷ đồng kia mang lại nếu được chấp thuận đầu tư là gì? Câu hỏi này chắc chỉ có Sở GTVT Hà Nội hoặc những người đề xuất con số 270 tỷ trên mới biết. Song, suy nghĩ chủ quan của người viết bài cho rằng, ý tưởng đó chắc chắn không xuất phát từ những vấn đề bức thiết của giao thông Hà Nội. Bởi vấn nạn tắc đường, hay nâng cao hơn nữa năng lực vận tải và cải thiện chất lượng dịch vụ vốn đang rất yếu kém của hệ thống xe buýt Thủ đô chắc chắn không được cải thiện gì hơn khi đề án này được triển khai. Và cũng bởi, theo lý giải của Sở GTVT Hà Nội, trong 5 năm tới, vận tải hành khách công cộng vẫn chỉ dựa vào xe buýt. Mỗi năm, ngân sách TP phải trợ giá hàng nghìn tỷ đồng cho các doanh nghiệp xe buýt. Trong khi đó, việc tổ chức bán vé, quản lý điều hành và giám sát lại đang thực hiện một cách thủ công. Nôm na có thể hiểu, hàng nghìn tỷ đồng của TP ném vào các doanh nghiệp xe buýt mỗi năm đã được ngành GTVT Thủ đô đầu tư vào những người bán vé, hay liên quan đến điều hành xe buýt… nhưng họ đã làm việc một cách yếu kém, không có hiệu quả! Hay nói đau đớn hơn, họ là những người "vô dụng" khi đã làm việc quá thủ công! Và thế là ý tưởng đầu tư gần 300 tỷ đồng vào xe buýt, dùng máy móc hiện đại thay thế cho những con người "vô dụng" kia đã được nung nấu. Một câu hỏi lại được đặt ra: Vậy, việc hiện đại hóa khâu bán vé và giám sát có giúp các Cty xe buýt sống được mà không cần trợ giá? Người dân có từ bỏ các loại phương tiện cá nhân để quay sang "yêu" xe buýt hơn không?
Tại sao không đầu tư thêm các loại hình xe buýt ưu Việt, phù hợp với địa hình giao thông Thủ đô để nâng cao hơn nữa khả năng vận tải hành khách công cộng, dành số tiền đó cho các lợi ích dân sinh xã hội bức thiết khác? Tại sao không dành số tiền đó để đầu tư, mở rộng thêm các tuyến xe buýt ở những khu đô thị vừa hình thành khi Hà Nội sát nhập để những cư dân nơi đó bớt phải sử dụng phương tiện cá nhân khi đi làm, làm tăng thêm áp lực giao thông cho khu vực nội thành và để “ông xe buýt” tự kinh doanh, phục vụ hành khách bằng nhiệt tình hiệu quả, chứ không phải phục vụ để lấy “trợ giá”. Để làm được điều này, UBND TP Hà Nội cần yêu cầu Tổng công ty vẫn tải Hà Nội thống kê chính xác số người đi xe buýt mỗi năm để có mức trợ giá phù hợp.
Nếu Tổng Cty vận tải Hà nội không thống kê được chính xác thì mức trợ giá nên chuyển thẳng đến những người tham gia giao thông bằng xe buýt, có như vậy tiền ngân sách Nhà nước mới thực sự phát huy hiệu quả. Và hàng trăm câu hỏi tại sao khác mà nhiều người đang đặt câu hỏi khi đề án "hiện đại hóa xe buýt" với 270 tỷ đồng vừa được ngành giao thông Thủ đô đưa ra. 270 tỷ đồng không phải số tiền quá lớn, nhưng nó cũng không hề nhỏ và đem lại lợi ích lớn, thiết thực hơn nhiều khi đầu tư vào đúng mục đích và xuất phát từ cái tâm với bức thiết của giao thông Thủ đô so với việc đầu tư vào hệ thống bán vé điện tử và giám sát hành trình của xe buýt.
Nguồn: PLXH (http://phapluatxahoi.vn/20111129092251652p0c1001/chuyen-ong-xe-buyt-va-du-an-270-ty-dong.htm)
Để thay thế hệ thống quản lý, điều hành bằng hình thức thủ công, Sở GTVT Hà Nội vừa có Tờ trình gửi UBND Thành phố Hà Nội về việc xây dựng hệ thống vé điện tử và quản lý thông qua thiết bị định vị toàn cầu (GPS). Mức đầu tư lên tới 270 tỷ đồng.
Do không kiểm soát được chính xác lượng khách và...
Theo lý giải của Sở GTVT Hà Nội, trong 5 năm tới, vận tải hành khách công cộng ở Thủ đô vẫn chỉ dựa vào xe buýt. Mỗi năm, ngân sách phải chi hàng nghìn tỷ đồng để trợ giá. Trong khi đó, việc tổ chức bán vé, quản lý, điều hành và giám sát lại đang thực hiện bằng hình thức thủ công, bộc lộ nhiều hạn chế.
Những "hạn chế" được sở này giải thích như sau: Hình thức bán vé thủ công dễ gây thất thoát, vé in vừa tốn kém vừa dễ bị làm giả, quay vòng, không kiểm soát chính xác lượng khách. Hệ thống phân phối bị hạn chế về thời gian, điểm bán, không thể phục vụ 24/24g... Việc quản lý, điều hành chủ yếu qua điện thoại; báo cáo thống kê thủ công nên hiệu quả thấp, tốn thời gian do hầu hết xe chưa trang bị hệ thống giám sát hành trình thông qua hệ thống định vị toàn cầu GPS.
Sở này còn khẳng định, xây dựng hệ thống vé điện tử (Q-Ticket) và GPS cho cơ quan quản lý điều hành vận tải hành khách công cộng sẽ đem lại nhiều lợi ích và hiệu quả kinh tế, giảm thất thoát, giảm chi phí cho khâu phát hành vé, giảm nhân lực soát vé trên xe buýt. Trong tương lai, nếu chuyển qua các hình thức vận tải công cộng khác, hệ thống này cũng dễ dàng tích hợp. Đối với người dân, việc tiếp cận, thanh toán cũng dễ dàng hơn nhiều.
Theo Sở GTVT, nếu được chấp thuận, dự án sẽ theo hình thức xã hội hóa. Và, hiện, Cty Hanel đề xuất xin được đầu tư xây dựng hệ thống này. "Dự kiến, nếu được chấp thuận về chủ trương, từ tháng 11-2011 đến tháng 1-2012, Sở GTVT Hà Nội sẽ lập dự án, trình thẩm định phê duyệt vào tháng 2-2012. Tiếp đó, từ tháng 2 đến tháng 8-2012 triển khai dự án, cuối năm 2012 sẽ thử nghiệm giai đoạn một và vận hành toàn hệ thống từ đầu năm 2013".
http://plxh.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/11/29/d8f0.jpg
Xe buýt phải căn cứ vào số lượng người đi để lấy trợ giá
“Ông xe buýt”và câu chuyện 270 tỷ đồng
Có lẽ câu chuyện về cái "ông xe buýt" và số tiền 270 tỷ đồng sẽ chẳng cần bàn sâu thêm vì dù gì nó cũng thuộc quản lý ngành dọc của ngành giao thông, là nhiệm vụ của họ! Nhưng người ta lại bàn tán, với những tiếng thở dài thượn thượt khi nghe đến số tiền mà đề án "hiện đại hóa xe buýt" với số tiền ngót 300 tỷ đồng. Và bởi cái đề án này ra đời đúng thời điểm mà vấn đề giao thông trở nên nóng hơn bao giờ hết. Đâu đâu cũng ì xèo về vấn đề ùn tắc giao thông.
Có thể một số người nghe đến số tiền 270 tỷ thì dửng dưng. Dửng dưng bởi họ có liên quan gì, có thiệt, có được gì ở cái số tiền đó đâu! Và có khi còn tặc lưỡi, 270 tỷ để đầu tư đối với ngành giao thông là chuyện "nhỏ như con thỏ". Nhưng những người quan tâm đến chính sách dân sinh xã hội cũng không khỏi giật mình, đặt câu hỏi: Nếu đầu tư 270 tỷ đồng thời điểm này, điều gì sẽ là cần thiết hơn so với việc ném vào để "hiện đại hóa xe buýt"? Và liệu cái số tiền "nhỏ nhoi" đó nếu hiện đại được xe buýt thì cái "ông xe buýt" có trở thành "hiệp sỹ" cứu vãn tình trạng ùn tắc giao thông đang lan tràn khắp các đường phố thủ đô không? Và cái "ông xe buýt" có được người dân gọi với cái tên nào đó trìu mến hơn không? Người viết bài đồ rằng, câu trả lời sẽ là không!
Một lý do khiến người ta không cần để ý vào cái thiệt cái hơn ở cái đề xuất 270 tỷ của ngành giao thông Thủ đô có lẽ vì sẽ được triển khai theo hình thức xã hội hóa, và đã có một đơn vị là Cty Hanel xin được đầu tư. Có nghĩa là đã có người gánh cái phần trách nhiệm nặng nề nhất: Dốc hầu bao. Nhưng có lẽ cần phải nhìn nhận vấn đề này ở một góc độ khác. Bởi, Hanel là doanh nghiệp, mà đã là doanh nghiệp thì muốn gì đi nữa, yếu tố hàng đầu là kinh doanh phải có lợi nhuận. Vậy khi đầu tư vào hệ thống này nhưng không mang lại lợi nhuận, điều gì sẽ xảy ra? Đương nhiên doanh nghiệp phải chịu tổn thất vì "làm ăn không tính toán kỹ". Và lẽ dĩ nhiên khi làm ăn không có lãi thì rút lui, chịu lỗ. Song, đằng sau cái thiệt thòi của doanh nghiệp kia là gì? Là hàng trăm công nhân viên ngành xe buýt bị mất việc, cuộc sống sẽ ra sao. Hoặc chuyển bộ phận khác thì có phải trả lương cho họ không? Và nói dại, lỡ sau khi cái đề án kinh doanh này thất bại, hậu quả ai sẽ chịu? Đương nhiên là ngành giao thông không thể đem con bỏ chợ, và dĩ nhiên là TP không thể đứng nhìn, vì hệ thống xe buýt là tồn tại bất biến ở bất cứ đô thị nào. Bài toán giao thông lúc đó sẽ trở nên khó giải hơn rất nhiều.
Lợi ích lớn lao mà 270 tỷ đồng kia mang lại nếu được chấp thuận đầu tư là gì? Câu hỏi này chắc chỉ có Sở GTVT Hà Nội hoặc những người đề xuất con số 270 tỷ trên mới biết. Song, suy nghĩ chủ quan của người viết bài cho rằng, ý tưởng đó chắc chắn không xuất phát từ những vấn đề bức thiết của giao thông Hà Nội. Bởi vấn nạn tắc đường, hay nâng cao hơn nữa năng lực vận tải và cải thiện chất lượng dịch vụ vốn đang rất yếu kém của hệ thống xe buýt Thủ đô chắc chắn không được cải thiện gì hơn khi đề án này được triển khai. Và cũng bởi, theo lý giải của Sở GTVT Hà Nội, trong 5 năm tới, vận tải hành khách công cộng vẫn chỉ dựa vào xe buýt. Mỗi năm, ngân sách TP phải trợ giá hàng nghìn tỷ đồng cho các doanh nghiệp xe buýt. Trong khi đó, việc tổ chức bán vé, quản lý điều hành và giám sát lại đang thực hiện một cách thủ công. Nôm na có thể hiểu, hàng nghìn tỷ đồng của TP ném vào các doanh nghiệp xe buýt mỗi năm đã được ngành GTVT Thủ đô đầu tư vào những người bán vé, hay liên quan đến điều hành xe buýt… nhưng họ đã làm việc một cách yếu kém, không có hiệu quả! Hay nói đau đớn hơn, họ là những người "vô dụng" khi đã làm việc quá thủ công! Và thế là ý tưởng đầu tư gần 300 tỷ đồng vào xe buýt, dùng máy móc hiện đại thay thế cho những con người "vô dụng" kia đã được nung nấu. Một câu hỏi lại được đặt ra: Vậy, việc hiện đại hóa khâu bán vé và giám sát có giúp các Cty xe buýt sống được mà không cần trợ giá? Người dân có từ bỏ các loại phương tiện cá nhân để quay sang "yêu" xe buýt hơn không?
Tại sao không đầu tư thêm các loại hình xe buýt ưu Việt, phù hợp với địa hình giao thông Thủ đô để nâng cao hơn nữa khả năng vận tải hành khách công cộng, dành số tiền đó cho các lợi ích dân sinh xã hội bức thiết khác? Tại sao không dành số tiền đó để đầu tư, mở rộng thêm các tuyến xe buýt ở những khu đô thị vừa hình thành khi Hà Nội sát nhập để những cư dân nơi đó bớt phải sử dụng phương tiện cá nhân khi đi làm, làm tăng thêm áp lực giao thông cho khu vực nội thành và để “ông xe buýt” tự kinh doanh, phục vụ hành khách bằng nhiệt tình hiệu quả, chứ không phải phục vụ để lấy “trợ giá”. Để làm được điều này, UBND TP Hà Nội cần yêu cầu Tổng công ty vẫn tải Hà Nội thống kê chính xác số người đi xe buýt mỗi năm để có mức trợ giá phù hợp.
Nếu Tổng Cty vận tải Hà nội không thống kê được chính xác thì mức trợ giá nên chuyển thẳng đến những người tham gia giao thông bằng xe buýt, có như vậy tiền ngân sách Nhà nước mới thực sự phát huy hiệu quả. Và hàng trăm câu hỏi tại sao khác mà nhiều người đang đặt câu hỏi khi đề án "hiện đại hóa xe buýt" với 270 tỷ đồng vừa được ngành giao thông Thủ đô đưa ra. 270 tỷ đồng không phải số tiền quá lớn, nhưng nó cũng không hề nhỏ và đem lại lợi ích lớn, thiết thực hơn nhiều khi đầu tư vào đúng mục đích và xuất phát từ cái tâm với bức thiết của giao thông Thủ đô so với việc đầu tư vào hệ thống bán vé điện tử và giám sát hành trình của xe buýt.
Nguồn: PLXH (http://phapluatxahoi.vn/20111129092251652p0c1001/chuyen-ong-xe-buyt-va-du-an-270-ty-dong.htm)