sieucoi
11-15-2011, 07:49 AM
Lâu lắm rồi không có thời gian online.Cắm đầu đi làm từ lúc gà còn chưa ngủ dậy.Đến khi gà lên chuồng vẫn đang lang thang ngoài đường.Lắm hôm mệt phờ râu vẫn tự nhủ lòng mình''ồi,chuyện nhỏ thôi mà''Ngủ một giấc là ngày mai lại khỏe như băm í mà.ÔI!nghĩ thế thôi nhưng cũng nản lắm.Một ngày 15,16 tiếng rong ruổi ngoài đường.Hít đủ bụi,nhìn đủ thể loại người mà thấy chán.Gặp người tôn tốt thì không sao.Gặp mấy cái thằng móc túi mắt trắng giã,môi thâm sì,nó cứ đứng gần mà rùng rợn cả người.Toát mồ hôi hột.THằng đàng hoàng thì nó mua vé,thằng khốn nạn thì nó hất hàm''đi nhờ cái''.Ừ,thôi cho nó.Dây dưa đến bọn đấy mệt lắm..Mỗi thằng nó đứng một góc,rồi hất hàm nhau như đúng rồi í.Thôi! ngon rồi,một con bé sơ suất đã để nó sơi mất cái điện thoại iphone ngon lành cành đào roài.Hjx,mà khổ lắm.Chứng kiến nhiều người rồi,thấy cũng chả oan.Ví để túi sau,điện thoại để nòi cả ra thì mất là phải thôi.Mọi người phải cẩn thận hơn tý chứ.Nên nhìn thấy ai mà đoảng là lại nhắc nhở.Người thì cất lại.Người thì lẩm bẩm''việc cái gì''....ừ đến lúc cái gì rồi thì hối không kịp.
Em bé đó khóc nức nở.Khổ.........
Đi làm về mệt nên ăn chả thấy ngon gì.Cảnh cơm hàng cháo chợ mãi rồi mà sao vẫn không quen được.Nhuốt không nổi,nhiều lúc cố ăn để cho qua bữa mà thấy chẳng khác nào bị tra tấn.Đến buổi chiều thì củ chuối toàn tập.Làm 5 lượt.Ăn sớm thì dở hơi,mà làm hết lượt thứ 4 ăn thì muộn giờ này,giờ cao điểm này,mà cũng chỉ còn lượt nữa là về rồi.Thôi!về nhà mà ăn.....đến khi tan ca về đến nhà sớm cũng phải 21h.Đó là bắt được xe bus,nếu không thì phải 21h30.hoặc có hôm muộn hơn.Tắm giặt xong cũng đến 11h.Nhìn cơm canh nguội hết cả rồi.Chán chả buồn ăn.Có hôm ăn bún,phở liên tiếp 4 ngày mà ghê cả người.Tại muộn rồi thì lấy đâu ra cơm mà ăn.Đến tận mấy ngày sau cũng không dám bén mảng đến cái món ấy.Đợt này bệnh viêm đại tràng,rồi dạ dày lại nổi loạn rồi.Hôm nào cũng ôm bụng kêu ca''ôi! đau quá.khó chịu quá''Quen miệng mất rồi lên suốt ngày ca thán.ôi!đi cày hai ca thấy nhọc nhằn quá.Chả biết trụ được đến bao giờ
Em bé đó khóc nức nở.Khổ.........
Đi làm về mệt nên ăn chả thấy ngon gì.Cảnh cơm hàng cháo chợ mãi rồi mà sao vẫn không quen được.Nhuốt không nổi,nhiều lúc cố ăn để cho qua bữa mà thấy chẳng khác nào bị tra tấn.Đến buổi chiều thì củ chuối toàn tập.Làm 5 lượt.Ăn sớm thì dở hơi,mà làm hết lượt thứ 4 ăn thì muộn giờ này,giờ cao điểm này,mà cũng chỉ còn lượt nữa là về rồi.Thôi!về nhà mà ăn.....đến khi tan ca về đến nhà sớm cũng phải 21h.Đó là bắt được xe bus,nếu không thì phải 21h30.hoặc có hôm muộn hơn.Tắm giặt xong cũng đến 11h.Nhìn cơm canh nguội hết cả rồi.Chán chả buồn ăn.Có hôm ăn bún,phở liên tiếp 4 ngày mà ghê cả người.Tại muộn rồi thì lấy đâu ra cơm mà ăn.Đến tận mấy ngày sau cũng không dám bén mảng đến cái món ấy.Đợt này bệnh viêm đại tràng,rồi dạ dày lại nổi loạn rồi.Hôm nào cũng ôm bụng kêu ca''ôi! đau quá.khó chịu quá''Quen miệng mất rồi lên suốt ngày ca thán.ôi!đi cày hai ca thấy nhọc nhằn quá.Chả biết trụ được đến bao giờ