mrkimi84
02-28-2009, 12:07 PM
Phần 1 "Lần gặp gỡ t́nh cờ"
Chiều một ngày thứ tư.
Thành phố ồn ào và đông đúc như nó vẫn thế.
Trạm xe bus Bến Thành...
Ở cái nơi đông đúc và chật chội này, hàng trăm con người vẫn liên tục đến, và đi.
Anh cũng thế. Anh cũng vẫn đứng ở đó, cái nơi mà hàng năm nay anh vẫn đứng, để đón 1 chiếc xe bus đến nơi mà anh học. Với những người mới lần đầu đến đây, có lẽ sẽ rất khó chịu v́ cái cảnh chen chúc xô đẩy nhau. Sự khó chịu có lẽ không c̣n chạm được đến anh - v́ anh đă quá quen phải như thế.
Chiều nay trời không mưa, nhưng có lẽ ông trời cũng cố mà gầm gừ vài tiếng để đe dọa con người.
Anh là sinh viên năm cuối của 1 trường Đại học cũng khá có tiếng. Anh không bóng bẩy, nhưng cũng có 1 nét rất riêng mà ai gặp một lần cũng rất nhớ. Anh chưa có người yêu, hay nói đúng là anh không yêu ai, có lẽ Thần t́nh yêu đă bỏ quên mất anh rồi.
... Đang ngóng chiếc xe bus quen thuộc xuất hiện th́, bất ngờ, có một vật ǵ đó vừa xô vào anh, ở nơi này th́ chuyện đụng chạm xảy ra như cơm bữa, nếu có cũng chỉ khiến anh cảm thấy khó chịu trong 5 giây, uh, chính xác là 5 giây, nhưng anh vẫn quay lại, trước mắt anh là một người, chính xác là một cô gái đang hiện diện, trắng, xinh và cao. Cô mặc một chiếc áo pull cách điệu, một chiếc quần Jean lửng và một đôi giày màu hồng nhạt...
"Xin lỗi anh" - cô gái vội vàng nói.
"Không sao đâu, cô không sao chứ ?"
"Dạ vâng, em không sao. Xin lỗi anh."
Anh mỉm cười và khẽ gật đầu. Anh chẳng muốn biết lư do v́ sao lại có sự va chạm đó, và cũng chẳng có lư do ǵ để bực tức với cô bé ấy - anh nghĩ thế.
Nhưng khi cô gái bước qua, một hương thơm nhẹ nhàng khẽ phảng phất trong gió, nó át đi cái mùi khó chịu của khói, bụi và mùi xăng dầu của hàng tá chiếc xe khách to lớn đang thi nhau thải ra kia.
Một ư nghĩ chợt chạy qua anh - rất nhanh - ừ, cô bé xinh thật.
----Tự động gộp hai bài liên tiếp-----
Một lần nữa, anh lại quay sang phía bên phải để t́m chiếc xe bus số 11 mà anh đă quá quen với nó, chiếc xe chạy tuyến Bến Thành - Đầm Sen mà nó có đi ngang qua Đại học Sư Phạm, từ đây, anh có thể tản bộ 5 phút để đến trường của anh - chẳng là 2 ngôi trường kế nhau mà. Vô t́nh, anh bắt gặp ánh mắt cô gái đang nh́n ḿnh, tṛn, đen - như thể cô gái chưa bao giờ nh́n thấy một con người như anh trên Trái đất này vậy. Ồ, có lẽ khi năy mỉm cười với cô, cô đă nh́n thấy trên má anh một thứ "vật thể lạ" của bọn con trai - là đôi đồng tiền khá sâu - cái "vật thể lạ" này hiếm khi có ở một đứa con trai, mà thường ở phe kẹp tóc nhiều hơn - ông trời cũng bất công nhỉ. Anh cảm thấy có một thứ cảm giác lạ lùng chợt chạy ngang qua anh, tim anh bất chợp đập mạnh - khi bắt gặp ánh mắt của cô gái ấy. Anh khẽ mỉm cười và khẽ gật đầu với cô, và có lẽ cô cũng làm thế với anh - với khoảng cách 20m và cảm giác đang bất chợt xao động, anh không nhớ rơ cô gái đă chào anh như thế nào nữa.
... Rồi chiếc xe bus cũng tới, anh vội leo lên xe - quên ngay cô gái trong 1 giây, nhưng khi anh vừa ngồi vào được 1 chiếc ghế ở dăy ghế phía sau th́ cô gái xuất hiện ở cửa xe và loay hoay t́m 1 vị trí trên chiếc xe. Lại một lần nữa, anh bắt gặp ánh mắt ấy... lần này th́ không c̣n sự ngạc nhiên trong ánh mắt ấy nữa - thay vào đó là 1 sự vui mừng nho nhỏ - cái này là cảm giác của anh, c̣n cô bé ấy có vui hay không th́ có trời mới biết. Cô gái ngồi trước dăy ghế của anh và chếch phía trên kia. Xe chuyển bánh. Trên xe chỉ có 5 hành khách - và anh với cô nữa. Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi, từng giọt nước dính trên ô cửa kính như những hạt ngọc long lanh trong ánh nắng vàng của buổi chiều.
Anh khẽ liếc cô, bây giờ anh mới có cơ hội để nh́n kỹ cô hơn. Trông cô bé xinh xắn nhưng không tỏ vẻ kiêu kỳ như những cô gái mà anh từng gặp. Bất chợt, anh thầm ước...
Xe lao nhanh qua những con phố, mưa đă to hơn nhiều, trên ô cửa kính không c̣n là những giọt mưa bám vào nữa mà là những ḍng nước nhỏ, chảy xuôi theo chiều gió trên ô cửa.
----Tự động gộp hai bài liên tiếp-----
Con đường dường như ngắn lại, b́nh thường anh mất 15 phút mới đến trường, nhưng hôm nay anh cảm thấy như nó quá ngắn. Thế là anh sắp phải chia tay cô bé - cứ gọi như thế đi nhỉ, dù đă quen biết ǵ đâu - th́ bất chọt một giai điệu ngọt ngào của bài hát Nothing gonna change my love for you quen thuộc vang lên từ chiếc mobile của anh.
"A lô, mr. Tuấn nghe đây, ǵ thế Thanh?" Thanh là cậu bạn khá thân và chúng tôi cùng ở trong nhóm NSIT với nhau.
"Tới trường chưa?"
"Chưa, đang trên xe bus, gần tới rồi, có chuyện ǵ không?"
"Trường cúp điện rồi Tuấn ơi, thầy cho nghỉ rồi, Pḥng Đào Tạo mới thông báo, khỏi cần lên nữa."
"Thế à, sướng quá, cảm ơn nhá."
"Uh, thôi tao về luôn đây."
"Uh, bye bye."
Thế là thầy đă cho nghỉ, bây giờ th́ phải làm ǵ nhỉ? H́nh như lần này thần Cupid không cho anh thoát khỏi cây cung của thần nữa rồi...
Hết phần 1.
Chiều một ngày thứ tư.
Thành phố ồn ào và đông đúc như nó vẫn thế.
Trạm xe bus Bến Thành...
Ở cái nơi đông đúc và chật chội này, hàng trăm con người vẫn liên tục đến, và đi.
Anh cũng thế. Anh cũng vẫn đứng ở đó, cái nơi mà hàng năm nay anh vẫn đứng, để đón 1 chiếc xe bus đến nơi mà anh học. Với những người mới lần đầu đến đây, có lẽ sẽ rất khó chịu v́ cái cảnh chen chúc xô đẩy nhau. Sự khó chịu có lẽ không c̣n chạm được đến anh - v́ anh đă quá quen phải như thế.
Chiều nay trời không mưa, nhưng có lẽ ông trời cũng cố mà gầm gừ vài tiếng để đe dọa con người.
Anh là sinh viên năm cuối của 1 trường Đại học cũng khá có tiếng. Anh không bóng bẩy, nhưng cũng có 1 nét rất riêng mà ai gặp một lần cũng rất nhớ. Anh chưa có người yêu, hay nói đúng là anh không yêu ai, có lẽ Thần t́nh yêu đă bỏ quên mất anh rồi.
... Đang ngóng chiếc xe bus quen thuộc xuất hiện th́, bất ngờ, có một vật ǵ đó vừa xô vào anh, ở nơi này th́ chuyện đụng chạm xảy ra như cơm bữa, nếu có cũng chỉ khiến anh cảm thấy khó chịu trong 5 giây, uh, chính xác là 5 giây, nhưng anh vẫn quay lại, trước mắt anh là một người, chính xác là một cô gái đang hiện diện, trắng, xinh và cao. Cô mặc một chiếc áo pull cách điệu, một chiếc quần Jean lửng và một đôi giày màu hồng nhạt...
"Xin lỗi anh" - cô gái vội vàng nói.
"Không sao đâu, cô không sao chứ ?"
"Dạ vâng, em không sao. Xin lỗi anh."
Anh mỉm cười và khẽ gật đầu. Anh chẳng muốn biết lư do v́ sao lại có sự va chạm đó, và cũng chẳng có lư do ǵ để bực tức với cô bé ấy - anh nghĩ thế.
Nhưng khi cô gái bước qua, một hương thơm nhẹ nhàng khẽ phảng phất trong gió, nó át đi cái mùi khó chịu của khói, bụi và mùi xăng dầu của hàng tá chiếc xe khách to lớn đang thi nhau thải ra kia.
Một ư nghĩ chợt chạy qua anh - rất nhanh - ừ, cô bé xinh thật.
----Tự động gộp hai bài liên tiếp-----
Một lần nữa, anh lại quay sang phía bên phải để t́m chiếc xe bus số 11 mà anh đă quá quen với nó, chiếc xe chạy tuyến Bến Thành - Đầm Sen mà nó có đi ngang qua Đại học Sư Phạm, từ đây, anh có thể tản bộ 5 phút để đến trường của anh - chẳng là 2 ngôi trường kế nhau mà. Vô t́nh, anh bắt gặp ánh mắt cô gái đang nh́n ḿnh, tṛn, đen - như thể cô gái chưa bao giờ nh́n thấy một con người như anh trên Trái đất này vậy. Ồ, có lẽ khi năy mỉm cười với cô, cô đă nh́n thấy trên má anh một thứ "vật thể lạ" của bọn con trai - là đôi đồng tiền khá sâu - cái "vật thể lạ" này hiếm khi có ở một đứa con trai, mà thường ở phe kẹp tóc nhiều hơn - ông trời cũng bất công nhỉ. Anh cảm thấy có một thứ cảm giác lạ lùng chợt chạy ngang qua anh, tim anh bất chợp đập mạnh - khi bắt gặp ánh mắt của cô gái ấy. Anh khẽ mỉm cười và khẽ gật đầu với cô, và có lẽ cô cũng làm thế với anh - với khoảng cách 20m và cảm giác đang bất chợt xao động, anh không nhớ rơ cô gái đă chào anh như thế nào nữa.
... Rồi chiếc xe bus cũng tới, anh vội leo lên xe - quên ngay cô gái trong 1 giây, nhưng khi anh vừa ngồi vào được 1 chiếc ghế ở dăy ghế phía sau th́ cô gái xuất hiện ở cửa xe và loay hoay t́m 1 vị trí trên chiếc xe. Lại một lần nữa, anh bắt gặp ánh mắt ấy... lần này th́ không c̣n sự ngạc nhiên trong ánh mắt ấy nữa - thay vào đó là 1 sự vui mừng nho nhỏ - cái này là cảm giác của anh, c̣n cô bé ấy có vui hay không th́ có trời mới biết. Cô gái ngồi trước dăy ghế của anh và chếch phía trên kia. Xe chuyển bánh. Trên xe chỉ có 5 hành khách - và anh với cô nữa. Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi, từng giọt nước dính trên ô cửa kính như những hạt ngọc long lanh trong ánh nắng vàng của buổi chiều.
Anh khẽ liếc cô, bây giờ anh mới có cơ hội để nh́n kỹ cô hơn. Trông cô bé xinh xắn nhưng không tỏ vẻ kiêu kỳ như những cô gái mà anh từng gặp. Bất chợt, anh thầm ước...
Xe lao nhanh qua những con phố, mưa đă to hơn nhiều, trên ô cửa kính không c̣n là những giọt mưa bám vào nữa mà là những ḍng nước nhỏ, chảy xuôi theo chiều gió trên ô cửa.
----Tự động gộp hai bài liên tiếp-----
Con đường dường như ngắn lại, b́nh thường anh mất 15 phút mới đến trường, nhưng hôm nay anh cảm thấy như nó quá ngắn. Thế là anh sắp phải chia tay cô bé - cứ gọi như thế đi nhỉ, dù đă quen biết ǵ đâu - th́ bất chọt một giai điệu ngọt ngào của bài hát Nothing gonna change my love for you quen thuộc vang lên từ chiếc mobile của anh.
"A lô, mr. Tuấn nghe đây, ǵ thế Thanh?" Thanh là cậu bạn khá thân và chúng tôi cùng ở trong nhóm NSIT với nhau.
"Tới trường chưa?"
"Chưa, đang trên xe bus, gần tới rồi, có chuyện ǵ không?"
"Trường cúp điện rồi Tuấn ơi, thầy cho nghỉ rồi, Pḥng Đào Tạo mới thông báo, khỏi cần lên nữa."
"Thế à, sướng quá, cảm ơn nhá."
"Uh, thôi tao về luôn đây."
"Uh, bye bye."
Thế là thầy đă cho nghỉ, bây giờ th́ phải làm ǵ nhỉ? H́nh như lần này thần Cupid không cho anh thoát khỏi cây cung của thần nữa rồi...
Hết phần 1.