sieucoi
10-02-2011, 04:57 PM
undefinedCúp điện thoại xong thấy tâm trạng rất rất bình thường.Cháu nghĩ chẳng có gì đáng để mình phải buồn,phải nghĩ ngợi.Tự động viên mình bằng câu''ui xời,có cái gì đâu''.......Thế rồi trên đường về nhà,cháu đã rơi nước mắt.Phải chăng cháu đã quyết định sai?Anh ấy ngạc nhiên khi cháu đòi đổi đi xe khác.Vì vốn dĩ chú cháu mình đã rất hợp nhau.Bên ngoài nhìn vào,không khéo ghen tỵ.Điều này cháu dám khẳng định đấy.Mấy hôm chú nghỉ,hoặc ra bảng cháu đã cương quyết không đi vá với người khác.Nhưng vì thiếu người nên cháu vẫn phải đi.Và cháu vẫn luôn tự hào mỗi khi có ai hỏi cháu đi xe nào?đi với ai? cháu ca ngợi chú Như thể cả xí nghiệp chỉ có mình thầy cháu là tốt nhất,là đáng khen nhất,là tuyết vời nhất.Chú ạ!đúng thế.Trong lòng cháu lúc nào chú cũng là number one.
Bây giờ trả chú lại như ngày xưa,ngày mà cháu chưa có mặt tại xí nghiệp bus yêu quý,trả lại chú những anh cave thương mến.
Và cháu,cháu cũng bắt đầu làm một cave chuyên nghiệp.Cháu sẽ không vào xe ai cả.Mà tại sao lại thế hả chú.Đến cháu cũng bất ngờ vì quyết định này.Cháu đã đặt nó lên bàn cân,nhưng cuối cùng lại phải đưa ra kết quả đáng buồn này.Cháu buồn quá.Biết nói thế nào cho chú hiểu.Bên cạnh chú,cháu đã tổn thương mất rồi.Không đau lòng làm sao được,cháu đã cố bỏ qua tất cả nhưng rồi chú vẫn thế.Vẫn thái độ đó,vẫn con người đó.Trơ trọi như sắt,đá.Cháu đã sai khi xin vào xe chú sao ạ?Con người chú tình cảm lắm cơ mà.
Cháu nhớ hôm đó,chỉ vì chú lỡ mồm đã làm cháu khóc suốt dọc đường đến độ hai mắt sưng húp lại.Chú đã rối rít xin lỗi và xin cháu đừng bao giờ giận dỗi cái gì.Có gì không vừa ý thì cứ nói ra để chú sửa,đừng sị cái mặt ra,đừng cau có,đừng càu nhàu.......vậy mà giờ đấy chính chú đã không làm được.Cháu thấy mệt mỏi.Cháu không muốn ngày nào đi làm cũng nhìn thấy bộ mặt ủ rũ của chú.
Cháu đã cố gắng làm tất cả để cải thiện tình hình,nhưng rồi vẫn vô ích.Khách lên cháu không buồn nói chuyện.Cháu chỉ qua loa vài câu rồi kêu khách mua vé và im lặng.Nhớ những lần trước,khi chú cháu mình còn chưa như bây giờ,trên xe lúc nào cũng rôm rả.Thỉnh thoảng cháu pha trò cho mấy bạn sinh viên cười nắc nẻ.Nhưng bi giờ tâm trạng nào mà cười đùa nữa?có lẽ cháu xấu tính hơn rồi.Chỉ vì trời mưa,mấy đứa không kịp cúp ô và sụp cái bắn đầy nước vào mặt cháu,khiến cháu lầu nhầu.Chú nhìn cháu rồi chẳng nói gì.Lát sau chú quay sang trách móc''mới đi với người khác mấy hôm mà đã xấu tính''......chẳng lẽ chú nghĩ cháu chỉ được có như thế.Cháu đã cố gắng để không làm ai phật ý,bởi vì chính chú đã dạy cháu như thế.''Thái độ phải thật vui vẻ,không được nói to,không được quát khách.........''điều đó với cháu không khó.Bởi cháu vốn sống đã rất tình cảm và sâu sắc.Hơn nữa,cháu chỉ là một con bé ở quê ra,cũng chẳng phải là cái gì đó tầm cỡ,hay là ông này bà kia mà lên mặt với đời.Chú cháu mình đã rất ăn ý trong cách làm việc.Và cháu không muốn người ta nghĩ xấu về bus.Chính vì thế,cháu không muốn xa chú.Bởi cháu đã đi vá với vài người.Biết nói thế nào nhỉ?mỗi người một tính.Nhưng cháu không thích họ.Bởi họ suy nghĩ không giống chú cháu mình.Cháu sợ nếu họ như thế,mà cháu không như thế thì thể nào cũng bị ăn quát.Hoặc cháu vào hùa với họ thì còn đâu là bộ mặt đẹp đẽ mà cháu luôn tâm niệm khi làm trong bus?lần sau có ai đó lên xe nhìn thấy cháu họ lại thầm thì'''con bé này kinh lắm,nó thế này,nó thế nọ''
Cháu sẽ không được rót rượu cho chú mỗi sáng,không được mở nhạc cho chú nghe.Những bản nhạc xanh,đỏ,tím,vàng,đôi khi lại không lời,quốc tế,hay nhạc trẻ.Cháu luôn cố gắng thay đổi nhạc liên tục để chú nghe mà không thấy chán.Thật may khi chưa bao giờ chú chê nhạc của cháu là dở hơi,là củ chuối.
Rồi cháu cũng còn đâu cái tính ích kỉ mỗi khi bắt chú phải ăn bún cùng.Vốn dĩ chú không thích ăn nó,chú chỉ thích xôi Mai động thôi.Nhưng vì chiều cháu nên chú không khi nào than vãn nửa lời.Nhưng mỗi khi chú hỏi''hôm nay ăn xôi béo nhé''có khi chưa kịp nói xong cháu đã chỏng lỏn''không''.
Có hôm chú tức cháu hay sao mà tự túc xuống mua,khiến cháu thấy hơi ấm ức.Bởi chả lẽ không ăn cháu không thể mua giúp chú.
Dù thế nào chú vẫn sợ cháu đói.''Béo ăn bánh mỳ nhé,hay là xôi khúc,hay là ăn phở.Ăn gì để chú gọi điện về bảo người ta làm?''''Cháu không ăn.Vẫn cái giọng chỏng lỏn ấy.Nhưng chỉ lúc sau bụng đói đói cháu lại đến bên chú nũng nịu.
_Chú mua bánh mỳ cho cháu đi.
_ừ
Lắm hôm cháu ngại xuống uống nước vì có đông đàn ông quá nên lại ''tiện thể''chú mua cho cháu một cốc nhân trần nhé.Haizzzzzzz,chị hàng nước còn trêu mãi.có lẽ vì cháu đã quen với sự chiều chuộng của chú nên trong lòng cháu lúc nào chú cũng là nhất.
Nhớ hôm đi ăn cưới anh cùng tuyến.Cháu cứ khép nép cạnh chú như con nít.
_Chú đừng bỏ rơi cháu đấy.
_ừ
_Chú đừng để cháu bơ vơ một mình đấy
_ừ
_Chú ơi,đừng để cháu ngồi một mình với người lạ đấy.
_ừ
Cháu sẽ ngại khi ngồi cạnh những người mà cháu chưa từng biết đến đấy.
_ừ
Vì thế cả buổi hôm đó,chú không dám xa cháu dù chỉ là một tý.Chú biết cháu đang nhiệt miệng lên gắp cho cháu thật nhiều rau.Chú biết cháu đang đói bụng nên gắp những thứ ngon nhất cho cháu ăn.Chú biết cháu đang đói,sợ cháu uống bia sẽ bị say nên cứ ai mời chú đều ngăn cản hoặc uống hộ cháu.Nếu hôm đó không có cháu,chú sẽ tung tẩy đi hết bàn nọ sang bàn kia,sẽ uống với mỗi người một tý.Và nếu không có cháu,chú sẽ ở lại đánh tá lả cho đến tối mới về.Và nếu không có cháu,hôm đó chú không phải trở ai đi mua giầy.Cháu dễ tính đấy chứ,chỉ tại cháu không thích đi giầy đi làm thôi.Nóng chân mà.Nhưng chú thật là.......chú cứ bắt cháu làm điều mà cháu không muốn.Đi hết chợ bưởi,sang dốc tam đa,ngang qua Hoàng hoa thám,rồi lại đâm ra chợ Ngọc hà.Cuối cùng cháu vẫn không mua được đôi nào.Nhìn cái mặt chú lúc đó buồn cười lắm.Chú cứ ngẩn ngơ,rồi sị cái mặt ra.Còn cháu tung tăng bay lượn hết hàng này sang hàng kia.Mỗi lần đi sang một cửa hàng đồng nghĩa với việc bắt chú dắt xe chạy theo.Cuối cùng chú cũng chịu lên tiếng.
_Chị ơi,vẫn không chọn được à?
-Vâng ạ.
Túm lại bi giờ chị quyết định đi.Chị muốn mua ở đâu tôi sẽ đưa chị đi.
Hừm,ra Tôn đức thắng nhớ chú.
_ừ
Èo,mà sao nó đắt thế.Cháu lại phụng phịu.
_Cháu lắm chuyện quá.Tiền của chú ai khiến cháu tiếc hộ.
Tự ái rồi đấy.Thôi ra ngã 4 khổ đi ạ.
Đường đông lên chú cũng ấm ức lắm nhỉ?dạo quanh một vòng cổng chợ cuối cùng vẫn tay không.Mỗi lần dắt xe chạy theo cháu,hình như chú đều lườm cháu một cái thì phải.Hehe,những kỉ niệm đó sẽ không bao giờ cháu quên.
Rồi còn vụ cháu bị đứt dép,chú hì hục mua keo rồi ngồi tý táy sửa.May là vẫn chạy được vài lượt.Cháu biết chỉ có chú làm những việc đó giúp cháu.Ôi!xa chú sẽ nhớ thật nhiều những kỉ niệm đẹp đó.
Lắm hôm muốn chọc chú,cháu đóng cửa xe lại rồi bắt chú xin.
_Chú ạ đi.Hay là Em xin chị béo cũng được.
Hừm,vậy là thua rồi.Chú không ạ,cũng không xin còn nhăn nhở đừng cười rồi quát ầm lên.
_nhanh lên,muộn giờ rồi?-
Hừm,thế túm lại có xin không?
_không.Lắm chuyện.
Nếu không vì chú cười thì còn lâu cháu mới mở cửa đấy.
Xa chú để làm cave cháu biết sống thế nào đây.Làm gì có ai sửa giép cho cháu.Làm gì có ai mua thuốc nhiệt miệng cho cháu uống.Làm gì có ai điện về hàng nước bảo làm cho cái bánh mì trứng.Rồi làm gì có ai lau gương kính mỗi khi cháu đến muộn.Làm gì có ai đố cháu những câu trong truyện cười vôva.Nghe tưởng bậy,nhưng rồi lại không phải bậy.
-Giữa hai đùi cô là cái gì?Đố biết đấy
Tạm biệt những tháng ngày yêu dấu bên chú,Tạm biệt chiếc xe yêu quý có cái ghế oằn tà là vằn mỗi khi đến khúc cua.Tạm biệt những cử chỉ ân cần chăm sóc.Tạm biệt tất cả.
Xa chú cháu cũng có ít hành trang mang theo rồi.Chú đừng lo lắng gì nhé.Cháu không muốn so sánh,nhưng cháu sẽ hi vọng.Sẽ có người tốt như chú,sẽ có người tâm huyết với nghề như chú.Sẽ có người không bao giờ quát mắng hành khách như chú.Nhưng chỉ có một điều cháu không hi vọng.Đó là sẽ chẳng có ai trong bus làm cho cháu như chú đã làm cho cháu.
Hôm qua chú say quá.Dù vô tình hay cố ý thì sau ngày mai cháu sẽ tha thứ tất cả cho chú.Sẽ vô tư và không bao giờ để bụng cái gì.Như thế mới là béo đi cùng chú ngày nào chứ.Dù hôm qua chú có nặng lời chửi cháu,dù chú đã nói những lời làm cháu mất mặt trước người khác,dù đến hôm nay chú không thể vui vẻ nhìn cháu cười như ngày xưa thì cháu hứa là không nghĩ ngợi.Chỉ xin hãy cho cháu biết một câu trả lời''Vì sao chú lại như thế'?''
Và hơn một câu trả lời là cháu đã có lỗi gì mà chú đối xử với cháu như thế?
Bây giờ trả chú lại như ngày xưa,ngày mà cháu chưa có mặt tại xí nghiệp bus yêu quý,trả lại chú những anh cave thương mến.
Và cháu,cháu cũng bắt đầu làm một cave chuyên nghiệp.Cháu sẽ không vào xe ai cả.Mà tại sao lại thế hả chú.Đến cháu cũng bất ngờ vì quyết định này.Cháu đã đặt nó lên bàn cân,nhưng cuối cùng lại phải đưa ra kết quả đáng buồn này.Cháu buồn quá.Biết nói thế nào cho chú hiểu.Bên cạnh chú,cháu đã tổn thương mất rồi.Không đau lòng làm sao được,cháu đã cố bỏ qua tất cả nhưng rồi chú vẫn thế.Vẫn thái độ đó,vẫn con người đó.Trơ trọi như sắt,đá.Cháu đã sai khi xin vào xe chú sao ạ?Con người chú tình cảm lắm cơ mà.
Cháu nhớ hôm đó,chỉ vì chú lỡ mồm đã làm cháu khóc suốt dọc đường đến độ hai mắt sưng húp lại.Chú đã rối rít xin lỗi và xin cháu đừng bao giờ giận dỗi cái gì.Có gì không vừa ý thì cứ nói ra để chú sửa,đừng sị cái mặt ra,đừng cau có,đừng càu nhàu.......vậy mà giờ đấy chính chú đã không làm được.Cháu thấy mệt mỏi.Cháu không muốn ngày nào đi làm cũng nhìn thấy bộ mặt ủ rũ của chú.
Cháu đã cố gắng làm tất cả để cải thiện tình hình,nhưng rồi vẫn vô ích.Khách lên cháu không buồn nói chuyện.Cháu chỉ qua loa vài câu rồi kêu khách mua vé và im lặng.Nhớ những lần trước,khi chú cháu mình còn chưa như bây giờ,trên xe lúc nào cũng rôm rả.Thỉnh thoảng cháu pha trò cho mấy bạn sinh viên cười nắc nẻ.Nhưng bi giờ tâm trạng nào mà cười đùa nữa?có lẽ cháu xấu tính hơn rồi.Chỉ vì trời mưa,mấy đứa không kịp cúp ô và sụp cái bắn đầy nước vào mặt cháu,khiến cháu lầu nhầu.Chú nhìn cháu rồi chẳng nói gì.Lát sau chú quay sang trách móc''mới đi với người khác mấy hôm mà đã xấu tính''......chẳng lẽ chú nghĩ cháu chỉ được có như thế.Cháu đã cố gắng để không làm ai phật ý,bởi vì chính chú đã dạy cháu như thế.''Thái độ phải thật vui vẻ,không được nói to,không được quát khách.........''điều đó với cháu không khó.Bởi cháu vốn sống đã rất tình cảm và sâu sắc.Hơn nữa,cháu chỉ là một con bé ở quê ra,cũng chẳng phải là cái gì đó tầm cỡ,hay là ông này bà kia mà lên mặt với đời.Chú cháu mình đã rất ăn ý trong cách làm việc.Và cháu không muốn người ta nghĩ xấu về bus.Chính vì thế,cháu không muốn xa chú.Bởi cháu đã đi vá với vài người.Biết nói thế nào nhỉ?mỗi người một tính.Nhưng cháu không thích họ.Bởi họ suy nghĩ không giống chú cháu mình.Cháu sợ nếu họ như thế,mà cháu không như thế thì thể nào cũng bị ăn quát.Hoặc cháu vào hùa với họ thì còn đâu là bộ mặt đẹp đẽ mà cháu luôn tâm niệm khi làm trong bus?lần sau có ai đó lên xe nhìn thấy cháu họ lại thầm thì'''con bé này kinh lắm,nó thế này,nó thế nọ''
Cháu sẽ không được rót rượu cho chú mỗi sáng,không được mở nhạc cho chú nghe.Những bản nhạc xanh,đỏ,tím,vàng,đôi khi lại không lời,quốc tế,hay nhạc trẻ.Cháu luôn cố gắng thay đổi nhạc liên tục để chú nghe mà không thấy chán.Thật may khi chưa bao giờ chú chê nhạc của cháu là dở hơi,là củ chuối.
Rồi cháu cũng còn đâu cái tính ích kỉ mỗi khi bắt chú phải ăn bún cùng.Vốn dĩ chú không thích ăn nó,chú chỉ thích xôi Mai động thôi.Nhưng vì chiều cháu nên chú không khi nào than vãn nửa lời.Nhưng mỗi khi chú hỏi''hôm nay ăn xôi béo nhé''có khi chưa kịp nói xong cháu đã chỏng lỏn''không''.
Có hôm chú tức cháu hay sao mà tự túc xuống mua,khiến cháu thấy hơi ấm ức.Bởi chả lẽ không ăn cháu không thể mua giúp chú.
Dù thế nào chú vẫn sợ cháu đói.''Béo ăn bánh mỳ nhé,hay là xôi khúc,hay là ăn phở.Ăn gì để chú gọi điện về bảo người ta làm?''''Cháu không ăn.Vẫn cái giọng chỏng lỏn ấy.Nhưng chỉ lúc sau bụng đói đói cháu lại đến bên chú nũng nịu.
_Chú mua bánh mỳ cho cháu đi.
_ừ
Lắm hôm cháu ngại xuống uống nước vì có đông đàn ông quá nên lại ''tiện thể''chú mua cho cháu một cốc nhân trần nhé.Haizzzzzzz,chị hàng nước còn trêu mãi.có lẽ vì cháu đã quen với sự chiều chuộng của chú nên trong lòng cháu lúc nào chú cũng là nhất.
Nhớ hôm đi ăn cưới anh cùng tuyến.Cháu cứ khép nép cạnh chú như con nít.
_Chú đừng bỏ rơi cháu đấy.
_ừ
_Chú đừng để cháu bơ vơ một mình đấy
_ừ
_Chú ơi,đừng để cháu ngồi một mình với người lạ đấy.
_ừ
Cháu sẽ ngại khi ngồi cạnh những người mà cháu chưa từng biết đến đấy.
_ừ
Vì thế cả buổi hôm đó,chú không dám xa cháu dù chỉ là một tý.Chú biết cháu đang nhiệt miệng lên gắp cho cháu thật nhiều rau.Chú biết cháu đang đói bụng nên gắp những thứ ngon nhất cho cháu ăn.Chú biết cháu đang đói,sợ cháu uống bia sẽ bị say nên cứ ai mời chú đều ngăn cản hoặc uống hộ cháu.Nếu hôm đó không có cháu,chú sẽ tung tẩy đi hết bàn nọ sang bàn kia,sẽ uống với mỗi người một tý.Và nếu không có cháu,chú sẽ ở lại đánh tá lả cho đến tối mới về.Và nếu không có cháu,hôm đó chú không phải trở ai đi mua giầy.Cháu dễ tính đấy chứ,chỉ tại cháu không thích đi giầy đi làm thôi.Nóng chân mà.Nhưng chú thật là.......chú cứ bắt cháu làm điều mà cháu không muốn.Đi hết chợ bưởi,sang dốc tam đa,ngang qua Hoàng hoa thám,rồi lại đâm ra chợ Ngọc hà.Cuối cùng cháu vẫn không mua được đôi nào.Nhìn cái mặt chú lúc đó buồn cười lắm.Chú cứ ngẩn ngơ,rồi sị cái mặt ra.Còn cháu tung tăng bay lượn hết hàng này sang hàng kia.Mỗi lần đi sang một cửa hàng đồng nghĩa với việc bắt chú dắt xe chạy theo.Cuối cùng chú cũng chịu lên tiếng.
_Chị ơi,vẫn không chọn được à?
-Vâng ạ.
Túm lại bi giờ chị quyết định đi.Chị muốn mua ở đâu tôi sẽ đưa chị đi.
Hừm,ra Tôn đức thắng nhớ chú.
_ừ
Èo,mà sao nó đắt thế.Cháu lại phụng phịu.
_Cháu lắm chuyện quá.Tiền của chú ai khiến cháu tiếc hộ.
Tự ái rồi đấy.Thôi ra ngã 4 khổ đi ạ.
Đường đông lên chú cũng ấm ức lắm nhỉ?dạo quanh một vòng cổng chợ cuối cùng vẫn tay không.Mỗi lần dắt xe chạy theo cháu,hình như chú đều lườm cháu một cái thì phải.Hehe,những kỉ niệm đó sẽ không bao giờ cháu quên.
Rồi còn vụ cháu bị đứt dép,chú hì hục mua keo rồi ngồi tý táy sửa.May là vẫn chạy được vài lượt.Cháu biết chỉ có chú làm những việc đó giúp cháu.Ôi!xa chú sẽ nhớ thật nhiều những kỉ niệm đẹp đó.
Lắm hôm muốn chọc chú,cháu đóng cửa xe lại rồi bắt chú xin.
_Chú ạ đi.Hay là Em xin chị béo cũng được.
Hừm,vậy là thua rồi.Chú không ạ,cũng không xin còn nhăn nhở đừng cười rồi quát ầm lên.
_nhanh lên,muộn giờ rồi?-
Hừm,thế túm lại có xin không?
_không.Lắm chuyện.
Nếu không vì chú cười thì còn lâu cháu mới mở cửa đấy.
Xa chú để làm cave cháu biết sống thế nào đây.Làm gì có ai sửa giép cho cháu.Làm gì có ai mua thuốc nhiệt miệng cho cháu uống.Làm gì có ai điện về hàng nước bảo làm cho cái bánh mì trứng.Rồi làm gì có ai lau gương kính mỗi khi cháu đến muộn.Làm gì có ai đố cháu những câu trong truyện cười vôva.Nghe tưởng bậy,nhưng rồi lại không phải bậy.
-Giữa hai đùi cô là cái gì?Đố biết đấy
Tạm biệt những tháng ngày yêu dấu bên chú,Tạm biệt chiếc xe yêu quý có cái ghế oằn tà là vằn mỗi khi đến khúc cua.Tạm biệt những cử chỉ ân cần chăm sóc.Tạm biệt tất cả.
Xa chú cháu cũng có ít hành trang mang theo rồi.Chú đừng lo lắng gì nhé.Cháu không muốn so sánh,nhưng cháu sẽ hi vọng.Sẽ có người tốt như chú,sẽ có người tâm huyết với nghề như chú.Sẽ có người không bao giờ quát mắng hành khách như chú.Nhưng chỉ có một điều cháu không hi vọng.Đó là sẽ chẳng có ai trong bus làm cho cháu như chú đã làm cho cháu.
Hôm qua chú say quá.Dù vô tình hay cố ý thì sau ngày mai cháu sẽ tha thứ tất cả cho chú.Sẽ vô tư và không bao giờ để bụng cái gì.Như thế mới là béo đi cùng chú ngày nào chứ.Dù hôm qua chú có nặng lời chửi cháu,dù chú đã nói những lời làm cháu mất mặt trước người khác,dù đến hôm nay chú không thể vui vẻ nhìn cháu cười như ngày xưa thì cháu hứa là không nghĩ ngợi.Chỉ xin hãy cho cháu biết một câu trả lời''Vì sao chú lại như thế'?''
Và hơn một câu trả lời là cháu đã có lỗi gì mà chú đối xử với cháu như thế?