PDA

View Full Version : Thư gửi anh từ xe buýt


manhdat
12-23-2008, 11:09 AM
-…Có nhiều lần ngồi (và có khi là đứng) trên xe, em thót tim vì cảm giác như mình đang đi chuyến xe buýt phù thủy cùng Harry Potter nổi tiếng. Xe buýt "chất lượng cao" mà "tính mạng rẻ".

Anh thân yêu.

Em đang nghe bài hát “Xe đạp ơi” trên tuyến xe buýt mà ngày xưa chúng ta vẫn hay cùng đi. Em tự hỏi, tại sao chưa có nhạc sỹ nào sáng tác ca khúc “Xe buýt ơi” nhỉ? Có nhiều mối tình xe đạp mơ mộng thì cũng có nhiều…mối tình ô-tô, mối tình ca-nô, mối tình tàu hỏa, mối tình máy bay. Các phương tiện giao thông, ngoài cái chức năng vận tải thông thường của nó, đôi khi lại là nơi khởi đầu đầy bất ngờ cho nhiều tình yêu ngọt ngào.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200809/original/images1626125_bus1.jpg
Em lại đứng ở bến, hồi hộp ngóng chờ. ( Ảnh chỉ mang tính minh họa)Nguồn ảnh: Vietimes

Nghĩ đến đây em bật cười, nếu thế thì tình yêu của chúng mình sẽ được gọi là “mối tình xe buýt”, đúng không anh? Em vẫn còn nhớ như in buổi chiều hè ấy, em cố gắng lắm mới chen chân lên được chiếc xe buýt đông nghẹt. Em không biết gương mặt mình lúc đó trông “khủng bố” (như lời anh trêu sau này) thế nào nhưng rõ ràng là trong lòng em đang rất khó chịu và bực bội, vì nắng nóng, vì không khí ngột ngạt và vì phải chờ xe dài cả cổ.

Em tiến đến đứng gần chỗ ghế anh ngồi, mất lịch sự đến nỗi giẫm lên chân anh mà không thèm xin lỗi. Câu chuyện sẽ dừng ở đó, và em sẽ chẳng viết những dòng thư này nếu anh không đứng dậy, nở một nụ cười dịu dàng và nhường ghế cho em. Anh yêu, em chưa từng nói với anh rằng, nụ cười đó làm em ngượng ngùng và say mê hơn cả nụ hôn đầu tiên sau này.

Chúng ta đã quen nhau giản dị và ngẫu nhiên như thế. Trái tim chúng mình đến với nhau thật tự nhiên trong những lần cùng rong ruổi xe buýt ngắm đường phố Hà Nội. Anh và em ngồi cạnh nhau…Anh đã chỉ cho em thảm hoa sữa xanh dịu mảnh mai như lụa rắc nhẹ nhàng lên vỉa hè đường Nguyễn Du, tay ta đan vào nhau trong những ngày mùa đông, và chúng mình cùng lắng nghe những bài hát phát từ chiếc loa trên xe buýt.

Những kỉ niệm ấy gắn với thời sinh viên lãng mạn nhưng nghèo mà em sẽ không bao giờ quên. Ngày ấy em từng mơ ước có một chiếc xe máy để mỗi lần muốn đi chơi đâu đó anh có thể chở em đi nhanh hơn, tiện hơn. Ra trường, chúng mình tạm biệt xe buýt. Đi làm, đi hẹn hò…đều bằng xe máy như ước mơ ngày xưa.

Nhưng ngồi đằng sau mà em thương anh phải vất vả để điều khiển lạng lách xe những lúc tắc đường. Chao ôi! Đôi khi, em cay mắt vì khói xe, vì bụi đường và bỗng nao lòng khi thoáng nhìn thấy một chiếc xe buýt chạy qua. Có thể đó là chiếc xe ngày xưa anh và em đã từng đi lắm chứ? Kỷ niệm chợt ùa về như một cơn mưa mùa hạ mát lành khiến trái tim em xao xuyến, bâng quơ. Em nhớ ra là đã lâu rồi chúng mình chưa cùng nhau đi xe buýt.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200809/original/images1626129_bus2.jpg
Có thể đó là chiếc xe ngày xưa...Nguồn ảnh: 3.tuoitre.com.vn

Đợt vừa rồi giá xăng tăng chóng mặt, thiên hạ nhiều người rục rịch chuyển sang đi xe buýt - vừa rẻ, lại vừa an toàn. Mấy hôm nay em cũng trở về với “mái nhà xưa”, chúng mình vẫn thường gọi những chiếc xe buýt thân thương như vậy nhỉ? Sáng sáng, em lại đứng ở bến, hồi hộp ngóng chờ chiếc xe quen thuộc xuất hiện từ đằng xa.

Những âm thanh thân thiết bấy lâu vang bên tai khiến lòng em rưng rưng, cảm động. “Tuyến 27 kia phải không nhỉ?”. “Hình như là tuyến 21 đó chứ”. “Đúng xe 27 mà”. Giọng cô gái đứng cạnh em hân hoan. Em nghĩ, nếu anh đang đứng ở bên lúc này, em cũng sẽ reo vui với anh như vậy.

Anh à, sau một thời gian không đi xe buýt, khả năng “chen lấn”, “xô đẩy” của em giảm hẳn đi. Hôm qua, em đã dậy rõ sớm, đứng chờ ở bến thật lâu mà mãi mới thấy bóng dáng chiếc xe buýt chạy tuyến quen thuộc chầm chậm tiến tới. Trên xe đã gần kín người, em hơi nản lòng nhưng vẫn cố cùng đám đông đang đứng chờ ở bến trong tư thế sẵn sàng đuổi theo chiếc buýt với hy vọng mong manh là chiếc cửa kia sẽ bật mở.

Chiếc xe phóng quá bến đỗ một đoạn rồi mới mở cửa để cho một vài người xuống xe. Chỉ có hai người nhanh chân nhất trong cuộc chạy đua hỗn độn may mắn leo lên được xe. Em thất vọng đi bộ trở lại bến, trong lòng thì sốt ruột vì biết chắc sẽ muộn giờ làm. Không biết trong đám đông đang đợi xe buýt này, bao nhiêu người cũng đang lo lắng mường tượng ra cảnh mình sẽ bị sếp “chỉnh đốn” về ý thức giờ giấc ngay lúc lò dò bước chân qua cửa cơ quan như em?

Sếp đâu có biết rằng có thể em đã dậy sớm, và bắt đầu đi làm còn sớm hơn cả sếp. Ngày xưa, em đã vô số lần đi học muộn chỉ vì không "bắt" được xe buýt. Đôi khi ngủ dậy hơi trễ một chút là xác định…ngủ tiếp luôn một lúc nữa cho qua giờ “cao điểm” vì biết rằng có mất công đi bộ ra bến xe lúc này cũng không “bon chen” lên xe được.

Đi xe buýt – đúng là ta sẽ tiết kiệm được kha khá tiền đáng lẽ ra phải dùng để mua xăng (không có phương tiện giao thông nào có giá dịch vụ rẻ như xe buýt cả). Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc ta sẽ lãng phí kha khá thời gian (và đôi khi là cả sức lực nữa). Ngày hôm qua, bao nhiêu người đã bị muộn giờ làm trong trường hợp như em? Bao nhiêu công sở, cơ quan vì những “nhân viên không có ý thức tuân thủ giờ giấc một cách nghiêm túc” mà công việc đã bị giải quyết trễ?

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200809/original/images1626131_bus.jpg
Em cũng là một cô gái thích đi xe buýt...(Ảnh chỉ mang tính minh họa)Nguồn ảnh: Vietimes

Em là một nhân viên bình thường, mong muốn những điều bình dị và cũng không hay thích bàn luận hay tranh cãi về vấn đề gì. Em cũng là một cô gái thích đi xe buýt, thích được ăn mặc điệu đà một chút. Nhưng việc mặc váy và có thể bình tĩnh, từ tốn bước lên xe buýt quả là một điều vô cùng khó khăn. Ngày xưa, em được một cô bạn có thâm niên trong “nghề” đi xe buýt truyền đạt cho câu phương châm: “Nhanh hay là chết!”.

Cô bạn hài hước: “Rồi cậu sẽ gặp những chuyến xe rất đông, chen chân lên được là cả một nghệ thuật nhưng để giữ được chỗ đứng của mình cũng vất vả, gian nan lắm. Ví dụ, chẳng may bàn chân cậu hơi…ngứa một chút, cậu đưa chân lên…gãi. Lúc hết ngứa thì cậu cũng nhận ra rằng mình sẽ phải đứng một chân cho đến lúc xe vơi bớt người đi một chút”. Nghe nó nói mà em cứ buồn cười mãi.

Báo chí và các phương tiện truyền thông thường kêu gọi mọi người đi xe buýt vừa an toàn, vừa tiết kiệm nhiên liệu cho nhà nước, lại giảm được ách tắc giao thông. Em nghĩ, để mọi người hưởng ứng đi xe buýt vì mục đích giảm thiểu tai nạn và ách tắc giao thông kia thì trước hết phải giảm ách tắc của chính xe buýt trước đã.

Hiện tại khả năng phục vụ của xe buýt đã đáp ứng đủ nhu cầu đi lại của người dân hay chưa? Những chuyến xe quá đông bỏ bến đã đành, gần đây nhiều xe thưa khách vẫn phóng vù qua bến, bỏ lại khói xe và ánh mắt bất ngờ xen lẫn tức giận của những hành khách đã kiên trì đứng đợi.

Em đã được nghe không ít câu nhận xét gay gắt, bực bội về thái độ, cách cư xử của nhiều lái xe và phụ xe buýt từ những người đang đứng đợi ở một bến xe. Một sự thật là, nhiều khi đi xe buýt, hành khách sẽ phải chấp nhận nghe thấy nhiều lời nói tục tĩu và không lấy gì làm văn hóa của lái xe và nhân viên bán vé – những người mang danh nghĩa là “phục vụ hành khách”.

Hôm trước đọc báo có thông tin về vụ xe buýt gây tai nạn chết người mà em thấy hoang mang. Sự vụ vẫn đang được các cơ quan chức năng điều tra, làm sáng tỏ. Nhưng có điều đã “sáng tỏ” là ở một số điểm dừng xe buýt, người chờ xe đứng tràn ra cả lòng đường, gây nguy hiểm cho chính họ và cản trở sự lưu thông của các phương tiện giao thông khác.

Là có những lái xe phóng xe rất ẩu, lạng lách như chỉ có một mình ta trên đường cao tốc. Có nhiều lần ngồi (và có khi là đứng) trên xe, em thót tim vì cảm giác như mình đang đi chuyến xe buýt phù thủy cùng Harry Potter nổi tiếng. Xe buýt "chất lượng cao" mà "tính mạng rẻ".

Anh yêu,

Những điều này em nghĩ khi đang trên xe buýt đến cơ quan, những suy nghĩ vẩn vơ, tản mạn, không ra đầu ra cuối. Hôm nay em may mắn lên được xe để đi làm đúng giờ. Nhưng ngồi yên vị gần cuối xe, lặng lẽ nhìn dòng xe và dòng người tấp nập từ cửa kính em lại bắt đầu lo lắng cho lúc tan sở chiều nay. Liệu em có “bon chen” lên được xe buýt ngay để về nhà sớm một chút và nấu một bữa tối chu đáo cho anh ăn? Em nhớ, hôm nay là ngày kỉ niệm tình yêu của chúng mình - một “mối tình xe buýt”…
(Theo Nguyên Anh - Vietnamnet)