xuxu_xinhxinh
08-15-2011, 10:25 PM
Em đi xa, xa gia đình , xa sự náo nhiệt ồn ào nơi thành thị
Nơi em ở, chỉ có sự tĩnh lặng và thanh bình.
Mọi người lo lắng, sợ em sẽ thấy buồn, sẽ thấy chán nơi này
Nhưng...
Em yêu nơi này, bởi vì em yêu những rừng cây, em thích ngắm nhìn những vách đá dựng đứng, ngắm những thung lũng dưới chân đèo
Em thích nơi này, bởi vì em yêu sự bình lặng !
Mọi người sẽ nhìn em và bảo em hâm, đúng hâm thật, khi mà mọi người muốn ở những nơi đô thị ồn ào náo nhiệt thì em lại chọn lên núi, em chọn đi xa , chọn sự khó khăn vất vả, bởi vì em là chính em .
Em chọn cho mình một con đường không giống ai bởi vì em muốn mình làm được điều gì đó cho cuộc sống, em muốn thử sức mình, muốn trải nghiệm...
Anh bảo " Em đừng bi quan ". Đó không phải bi quan anh à, đó chỉ là những cảm giác lâng lâng khó ta, một cảm giác buồn khi nghĩ mình sẽ phải xa nhà, và buồn khi nghĩ rằng em sẽ phải xa anh gấp đôi quãng đường đi nữa ...!!!
Con đường đi không khác gì như những bài tập tay lái lụa, tự dưng trong em có suy nghĩ, liệu có một ngày nào đó, một cơn gió thật lạ mang anh đến nơi này !
Phồ phường tấp nập có lẽ níu chân anh lại rồi
Và sẽ có ai đó ở bên anh không phải em !
Anh biết không !
Em cần nghe giọng nói anh biết bao
Cần nghe anh an ủi và động viên
Em cần một bờ vai, một bàn tay ấm áp
Nhưng ở anh, chỉ là sự im lặng đến não lòng
Vì công việc hay tại vì em chẳng còn ở trong tâm trí anh .
Anh à!
Em không cần một cơn mưa
Cũng không cần một cơn gió thoảng
Đơn giản, em chỉ cần sự thật lòng !
Nơi em ở, chỉ có sự tĩnh lặng và thanh bình.
Mọi người lo lắng, sợ em sẽ thấy buồn, sẽ thấy chán nơi này
Nhưng...
Em yêu nơi này, bởi vì em yêu những rừng cây, em thích ngắm nhìn những vách đá dựng đứng, ngắm những thung lũng dưới chân đèo
Em thích nơi này, bởi vì em yêu sự bình lặng !
Mọi người sẽ nhìn em và bảo em hâm, đúng hâm thật, khi mà mọi người muốn ở những nơi đô thị ồn ào náo nhiệt thì em lại chọn lên núi, em chọn đi xa , chọn sự khó khăn vất vả, bởi vì em là chính em .
Em chọn cho mình một con đường không giống ai bởi vì em muốn mình làm được điều gì đó cho cuộc sống, em muốn thử sức mình, muốn trải nghiệm...
Anh bảo " Em đừng bi quan ". Đó không phải bi quan anh à, đó chỉ là những cảm giác lâng lâng khó ta, một cảm giác buồn khi nghĩ mình sẽ phải xa nhà, và buồn khi nghĩ rằng em sẽ phải xa anh gấp đôi quãng đường đi nữa ...!!!
Con đường đi không khác gì như những bài tập tay lái lụa, tự dưng trong em có suy nghĩ, liệu có một ngày nào đó, một cơn gió thật lạ mang anh đến nơi này !
Phồ phường tấp nập có lẽ níu chân anh lại rồi
Và sẽ có ai đó ở bên anh không phải em !
Anh biết không !
Em cần nghe giọng nói anh biết bao
Cần nghe anh an ủi và động viên
Em cần một bờ vai, một bàn tay ấm áp
Nhưng ở anh, chỉ là sự im lặng đến não lòng
Vì công việc hay tại vì em chẳng còn ở trong tâm trí anh .
Anh à!
Em không cần một cơn mưa
Cũng không cần một cơn gió thoảng
Đơn giản, em chỉ cần sự thật lòng !