tommy kool
07-29-2011, 01:33 PM
"Tân sinh viên", cụm từ ấy mỗi lần vang lên đều mang đến cho nó những cảm xúc khó tả.
Đó là một chút kiêu hãnh khi vượt qua cánh cửa lớn đầu tiên của cuộc đời
Đó là một chút tự tin khi mình đã lớn hơn, trưởng thành hơn, khi mình đã vững vàng hơn (dù trong mắt mama mình vẫn chỉ là một con nhóc vô lo, vô nghĩ, hix hix).
Đó là sự nuối tiếc khi phải tạm biệt mái trường cấp 3 thân yêu, tạm biệt thời học sinh trong sáng và vô ưu, tạm biệt những kỷ niệm thân thương.
Đó là nỗi nhớ, nhớ lớp học cũ, nhớ hành lang lớp mình học mà ngày bế giảng tranh nhau đứng chụp ảnh (vì đó theo cô giáo dạy văn nói là nơi lãng mạn nhất trường), nhớ những đứa bạn cũ, nhớ nụ cười, nhớ giọng nói, nhớ những trò nghịch ngợm của bọn nó, nhớ nhiều, thật nhiều.
Đó là sự lạ lẫm khi lần đầu tiên mình bước vào một ngôi trường mới, khi mọi thứ dường như quá xa lạ.
Đó là cảm giác cô đơn khi lần đầu tiên ngủ trong ký túc xá, khi mình cố giấu một giọt nước mắt.
Đó là một chút sợ hãi khi cảm giác mình quá nhỏ bé trong ngôi trường mới rộng lớn.
Đó là cảm giác bỡ ngỡ khi mình không biết điều gì sẽ đến, không biết thực sự con đường mình đang bước sẽ như thế nào.
Nhưng đó cũng là nụ cười khi gặp những người bạn cùng phòng, cùng lớp, nụ cười khi nói chuyện với một anh ở phòng xung kích, nụ cười khi phát hiện ra bác quản lý rất dễ tính.
Đó là một chút tự hào vì cảm giác của một người chiến thắng sau kỳ thi đại học, khi được bước chân đầy tự tin trong sân nhà E của trường mình.
Đó là niềm vui khi nhận được điện thoại của một thằng bạn:”…Sang trường để gặp mặt bạn bè…” (nó gọi mình lúc 3h trong khi 5h30 nó mới nhập học xong).
……….những cảm xúc không bao giờ phai mờ………của một con nhóc……..trong những ngày đầu nhập học……….
Và tự bao giờ, Nhân văn đã trở thành Lê Hồng Phong thứ 2, trở thành một phần quan trọng, luôn tràn đầy niềm vui và sự yêu thương.
Đó là một chút kiêu hãnh khi vượt qua cánh cửa lớn đầu tiên của cuộc đời
Đó là một chút tự tin khi mình đã lớn hơn, trưởng thành hơn, khi mình đã vững vàng hơn (dù trong mắt mama mình vẫn chỉ là một con nhóc vô lo, vô nghĩ, hix hix).
Đó là sự nuối tiếc khi phải tạm biệt mái trường cấp 3 thân yêu, tạm biệt thời học sinh trong sáng và vô ưu, tạm biệt những kỷ niệm thân thương.
Đó là nỗi nhớ, nhớ lớp học cũ, nhớ hành lang lớp mình học mà ngày bế giảng tranh nhau đứng chụp ảnh (vì đó theo cô giáo dạy văn nói là nơi lãng mạn nhất trường), nhớ những đứa bạn cũ, nhớ nụ cười, nhớ giọng nói, nhớ những trò nghịch ngợm của bọn nó, nhớ nhiều, thật nhiều.
Đó là sự lạ lẫm khi lần đầu tiên mình bước vào một ngôi trường mới, khi mọi thứ dường như quá xa lạ.
Đó là cảm giác cô đơn khi lần đầu tiên ngủ trong ký túc xá, khi mình cố giấu một giọt nước mắt.
Đó là một chút sợ hãi khi cảm giác mình quá nhỏ bé trong ngôi trường mới rộng lớn.
Đó là cảm giác bỡ ngỡ khi mình không biết điều gì sẽ đến, không biết thực sự con đường mình đang bước sẽ như thế nào.
Nhưng đó cũng là nụ cười khi gặp những người bạn cùng phòng, cùng lớp, nụ cười khi nói chuyện với một anh ở phòng xung kích, nụ cười khi phát hiện ra bác quản lý rất dễ tính.
Đó là một chút tự hào vì cảm giác của một người chiến thắng sau kỳ thi đại học, khi được bước chân đầy tự tin trong sân nhà E của trường mình.
Đó là niềm vui khi nhận được điện thoại của một thằng bạn:”…Sang trường để gặp mặt bạn bè…” (nó gọi mình lúc 3h trong khi 5h30 nó mới nhập học xong).
……….những cảm xúc không bao giờ phai mờ………của một con nhóc……..trong những ngày đầu nhập học……….
Và tự bao giờ, Nhân văn đã trở thành Lê Hồng Phong thứ 2, trở thành một phần quan trọng, luôn tràn đầy niềm vui và sự yêu thương.