alone
07-02-2011, 01:26 PM
Ngày ... tháng ... năm 2008
- Thôi, yêu lấy 1 anh nào đó đi, chả nhẽ bao nhiêu người mà mày không chọn được ai cả sao?
- Không. Em được dạy “xe bus không thể tránh được 2 vợ mà em th́ không chấp nhận chung chồng với người khác nên sẽ không yêu người làm bus đâu”.
- Rồi xem nhé!
...
Ngày 01 tháng 11 năm 2009
Ngồi chờ xe bus trong trường. 1 xe, 2 xe, sắp đến xe rồi.
Bất ngờ chiếc xe bus quen thuộc đó với 1 khuôn mặt lạ khiến con bé ngạc nhiên. Bán vé mở cửa sổ:
- Lên đi chứ c̣n ở đó chờ anh nào hả?
Tất cả lên cửa sau, chỉ duy nhất con bé được lên cửa trước.
- Em chờ xe anh chứ chờ anh nào. Sao hôm nay anh chạy chậm giờ hả?
Quay sang anh lái xe mới “Cháu chào chú ạ!”
Cả anh lái xe và anh bán vé đồng thanh “Cái ǵ cơ?”
Con bé chạy thẳng xuống cuối xe, trèo lên cái ghế yêu thích và nở 1 nụ cười thật tươi. Tâm trạng không tốt khiến nó cảm giác trống trải và mệt mỏi. 45 phút trên xe, nó ước chuyến xe này cứ chạy măi, chạy măi không bao giờ dừng lại.
Đến Nguyễn Hữu Huân, con bé lên đầu xe, kéo cái ghế xanh ra ngồi.
- Anh ơi, tí em xuống nhờ ở đầu Khâm Thiên nhé!
- Anh không biết, em hỏi anh lái xe ḱa.
- Chú ơi, tí cháu xuống nhờ nhé.
- Nhóc nghĩ anh ấy bao nhiêu tuổi mà gọi là chú?
- Cứ lái xe là làm chú được rồi. Chú nhỉ? :D
- Chú th́ xuống cuối xe, không nói ǵ thêm nữa cả.
- Thui vậy, anh ơi, tí cho em xuống nhờ nhé!
- Xe này xe của nhà nước, anh chỉ làm công ăn lương chứ đâu phải xe của anh mà anh được quyền quyết định.
- Thui mà, cho em xuống nhờ đi!
...
- Nếu là đèn đỏ anh cho xuống, c̣n đèn xanh cứ ngồi trên xe nhé.
- Anh đùa à, đèn xanh về công viên th́ em đi xe ǵ về tiếp?
- Không có xe th́ anh đưa em về.
- Thui, xin anh.
May quá, đến ngă tư Khâm Thiên - Lê Duẩn đèn đỏ.
- Hihi. Em may mắn ghê.
- Chuyện, người tốt mà anh. Cảm ơn anh nhá, em về đây. Bye 2 anh.
Xuống xe, đi bộ. Con bé cúi nh́n đường, đếm từng bước thật chậm. Mệt mỏi quá. 1 chút cảm giác lẻ loi, trống vắng len lỏi trong nó.
...
Mua xong đồ, ra Khâm Thiên chờ xe. Ủa, sao hôm nay anh lại đi giờ này nhỉ?
- Sao em ở đây?
- Em xin xuống ở đầu Khâm Thiên. Mà anh ơi, em quên mất là hôm nay anh Đầu Ḅ nghỉ rồi, người khác đi thay. Em hồn nhiên lên xe và suưt nữa th́ không được xuống anh ạ.
- Em trai Xêkô đấy.
- Hả? Em trai Xêkô hả anh? Đúng là anh nào em đấy.
- Vào kia rồi ṿng ra nhé. Đi chơi 1 ṿng chứ?
- Ok. Mà h́nh như chưa bao giờ lên xe anh em được cho xuống đúng bến th́ phải. Hihi. Lúc nào cũng đi vào kia rồi đến ṿng ra mới được anh thả xuống. Đúng là bắt cóc trẻ con.
- Cho tôi xin. Cô có mà là cáo rồi chứ trẻ con ǵ.
:P
Ngày 10 tháng 12 năm 2009
- Em đang làm ǵ đấy?
- Em chuẩn bị đi học bài. Hi. Em tưởng giờ này anh đang đi đám cưới Hải Cún chứ?
- Anh về được 1 lúc rồi. Nt nói chuyện với em 1 lúc.
- Hi. Anh ơi, mọi người trong tổ đang tưởng em là người yêu anh đấy.
- Em thấy sao?
- Dạ. Thấy cái ǵ anh?
- ANH CÓ THỂ LÀM NGƯỜI YÊU EM KHÔNG?
- Anh à, yêu em khổ lắm, không tốt đâu.
- Khổ thế nào?
- Tính cách em không tốt lại hay bệnh tật nữa. Với lại có không ít người trong tổ nghĩ muốn em mà không được. Vậy nên ai yêu em cũng sẽ bị phá.
- Đó là biện minh của em thôi.
- Em đi học đây. Ḿnh nói chuyện sau anh nhé!
Ngày 13 tháng 12 năm 2009
...
- Tặng anh quả táo nè. Anh không được ăn đâu nhé.
...
- Quả táo của em anh để đâu rồi?
- Ở nóc tủ nhà anh. Nhưng sao anh không được ăn? Em không thấy nó đang nh́n anh với ánh mắt ấm ức v́ không hóa kiếp cho nó ḱa.
- Quả táo tượng trưng cho t́nh yêu đấy.
- Thật không?
- Thật. Mà em không tốt đâu. Anh cứ nghĩ kỹ đi nhé. Em đi ngủ trước đây. Mai em phải đi học sớm.
- Uh. Ngủ ngon nhé.
Ngày ... tháng ... năm 2010
- Ḿnh nói chuyện em nhé!
- Vâng. Em đang nghe nè anh.
- Em kiểm tra xem có ai nghe điện thoại dưới nhà không đi.
- Không có ai đâu anh.
...
Con bé lặng người. Cái t́nh yêu nó mong muốn, cái hạnh phúc nó kiếm t́m chả nhẽ lại nhẫn tâm và tàn nhẫn thế sao?
- Anh không yêu em, có thể nói thẳng anh không yêu em. C̣n đừng xúc phạm em như thế nhé... Em đă từng nói với anh, những người quư em nhiều th́ những người ghét em cũng không ít.
...
- OK. Chúng ta chia tay.
Ngày ... tháng ... năm 2010
Con bé vẫn lang thang đi bus. Nó buồn nhưng cũng hiểu ra nhiều điều. Vẫn lặng thinh như vậy. Lên xe anh nhưng 2 người không nói câu nào. Nó đi thẳng xuống cuối xe... Bấm đèn ra cửa và xuống đúng điểm dừng. Lang thang đi bộ rồi nó lấy điện thoại ra.
- Anh đang ở đâu đấy?
- Anh đang ở Ô Chợ Dừa vào trong kia.
- Em chờ anh ở Long Biên nhé.
- Nhóc hâm à? Phải gần 2 tiếng nữa anh mới về đến đó mà.
- Vâng, nhóc hâm rồi. Nhóc chờ anh nhé. Anh đi nhanh lên nha.
Điểm Trung chuyển Long Biên có 1 con bé ngồi tha thẩn, khuôn mặt thẫn thờ. Mọi người đến rồi lại vội vă lên xe. Tấp nập, hối hả. H́nh như chỉ có ḿnh con bé ngốc nghếch đó ngồi ở đấy, lặng lẽ, cô đơn. Nó nh́n mọi thứ xung quanh rồi mỉm cười. Cũng chả hiểu tại sao lại cười nữa. 2 tiếng sau.
- Nhóc chờ anh lâu chưa?
- Từ lúc em điện thoại.
- 2 tiếng rồi.
- Vâng.
- Em gái, có chuyện ǵ đúng không?
- Không anh ạ. Chỉ đơn giản hôm nay em thích đi xe bus, thích nh́n mọi thứ xung quanh em thôi.
- Em không hợp với bus đâu. T́m con đường mới đi em. Hôm nay anh chiều em gái. Anh sẽ đi chậm lại để em thấy thoải mái nhé.
- Không anh ơi. Như thế đông lắm.
Anh trai lấy điện thoại ra. “Ông à, hôm nay xe tôi không đón khách. Tí ông chịu khó hộ tôi 1 lượt nhé, mai tôi bù ông. Hehe”
- Thế là ok rồi nhé. Anh đi chậm, xe vẫn vắng cho em thấy thoải mái.
- Em cảm ơn anh.
Ngày ... tháng ... năm 2010
...
- Ḿnh đang làm ǵ đấy?
- Em đang đi học ạ.
- Uh nhỉ. Anh quên mất là hôm nay ḿnh phải đi học.
- Có chuyện ǵ thế anh?
- Không. Ḿnh học đi. Tối anh nhắn tin sau.
...
- Em ngủ chưa?
- Em chưa. Em đang chờ anh nhắn tin.
- Anh không thích em như thế. Nhỡ anh không nhắn tin em chờ đến sáng à?
Con bé không nói ǵ. Thực ra nó không c̣n nghĩ nó sẽ nhận được cuộc gọi này. Đôi khi chỉ đơn giản là do thói quen nên nó không ngủ được mà thôi.
Ngày 24 tháng 05 năm 2010
- Ngày mai sinh nhật bố, anh đổi ca sáng rồi vào chúc mừng bố nhé!
- Mai à. Uh, để anh gọi điện đổi ca.
Ngày ... tháng ... năm 2010
...
- Con dứt dần mối quan hệ đó đi nhé. Không được đâu.
...
Từ xưa đến nay nó vốn dĩ đâu có được quyết định điều ǵ. Cấp1 học ở đâu, cấp 2 học ǵ, cấp 3 hay đại học nào, làm ǵ, học ǵ, chơi ǵ... tất cả đều do bố mẹ nó quyết định. Nó khóc. Nó muốn ít nhất 1 lần nó được quyết định theo ư nó, ít nhất 1 lần nó được làm cái mà nó thích. Dù sai nhưng sau này, nó vẫn có thể mỉm cười để nói rằng “Đó là lựa chọn của chính ḿnh”.
Ngày ... tháng ... năm 2011
...
- Con có quyền lựa chọn của con nhưng mẹ khuyên con nên suy nghĩ. Người bố mẹ chọn có thể lo cho con đủ mọi thứ. Cô chú th́ quá ưng con rồi, con mà làm dâu nhà đấy th́ cực sướng. Con chả cần lo nghĩ ǵ. Tiền không thiếu, nhà cũng không thiếu. Gia đ́nh lại quá ủng hộ.
...
Ngày ... tháng ... năm 2011
1 ḿnh nó lên Phú Thọ, lên với anh trai để thay đổi không khí, để t́m câu trả lời cho con đường nó đang đi. Không 1 cuộc điện thoại, không chút lo lắng dành cho nó. Nó khóc.
Ngày ... tháng ... năm 2011
... Nh́n đứa em bước vào lễ đường trong niềm vui sướng hân hoan của bố mẹ. Con bé chạnh ḷng. Nó đang đúng hay đang sai? Thực ra bố mẹ có cái lư của bố mẹ. Cũng thực ra bố mẹ chỉ muốn tốt cho nó mà thôi...
Ngày ... tháng ... năm 2011
- Lẽ ra em cần nói chuyện này với chồng từ lâu rồi nhưng em nghĩ em giải quyết được nên em muốn tự ḿnh giải quyết. Em không ngờ càng ngày em càng làm mọi chuyện rối tung lên. Mẹ chồng không thích em. Ngay từ đầu đă thế và bây giờ càng rơ ràng gay gắt với em hơn. Mẹ chồng với người yêu cũ của chồng vẫn c̣n liên lạc với nhau. Chắc chồng không lạ. Cô ta từng tuyên bố là sẽ phá em. Bây giờ cô ta đă tác động được đến mẹ của chồng. Em bắt đầu thấy sợ cô ta rồi. Em biết chuyện này thực sự khiến chồng khó xử. Nhưng lư do em muốn ở riêng cũng là v́ thế. Khi em cưới chồng, chắc chắn sẽ không có nhà ngoại. V́ thế nếu như sau này mẹ chồng chỉ thẳng mặt em đuổi th́ em làm thế nào? Em sẽ về đâu? Em muốn chắc chắn đó sẽ là căn nhà của em. V́ khi em cưới chồng ngoài căn nhà đó ra, em không c̣n nơi nào để đi nữa.
- Hâm. Vợ ngủ đi nhé. Chuyện đó để hôm khác nói.
Ngày ... tháng ... năm 2011
...
- Chồng nghỉ chưa? Sao ồn thế?
- Anh đang ở 4 hồ uống cafe.
...
- Thui, anh làm ǵ th́ làm đi, em chả nghe thấy ǵ cả.
Ấm ức, con bé đập máy tính. Ầm như thế mà cũng chả thèm ra ngoài nghe điện thoại nữa. Nó có là cái ǵ không nhỉ?
----------***----------
Trải qua biết bao nhiêu nó mới dành được t́nh yêu cho chính ḿnh. Nhưng đến khi nó t́m được t́nh yêu đó cũng là lúc nó mất đi quá nhiều thứ. Gia đ́nh, bạn bè, anh chị em. Người đó là quyết tâm của nó, là mục đích mà nó dám bỏ qua tất cả mọi thứ xung quanh không màng đến mọi chuyện. Nhưng liệu nó sẽ có được ǵ?
Anh đă không c̣n như xưa nữa hay do nó đă thay đổi?
Nó yêu anh. Nhưng nếu chỉ ḿnh nó quyết tâm liệu nó có thể vượt qua được những áp lực từ dư luận, từ chính những con người xung quanh nó?
Nhận sự quan tâm sâu sắc từ 1 người con trai khác. Nó biết như thế là không tốt khi trên danh nghĩa nó đang có người yêu. Nhưng bản năng của 1 người con không cho phép nó được làm bố mẹ nó buồn. Hơn nữa nó biết nó là kỳ vọng cả đời của bố mẹ nó.
Uh, ban đầu chỉ làm bạn nhé. Những tin nhắn quan tâm, sự tác động của cả 2 gia đ́nh, cuộc sống đă cuốn con bé vào cái ṿng xoáy của cơm, áo, gạo, tiền và những lo toan cho tương lai.
Nó biết đă đến lúc nó phải quyết định, phải lựa chọn. Dù cho quyết định của nó như thế nào đi nữa, khi chưa đi hết quăng đường nó cũng không thể biết nó đă đúng hay sai...
- Thôi, yêu lấy 1 anh nào đó đi, chả nhẽ bao nhiêu người mà mày không chọn được ai cả sao?
- Không. Em được dạy “xe bus không thể tránh được 2 vợ mà em th́ không chấp nhận chung chồng với người khác nên sẽ không yêu người làm bus đâu”.
- Rồi xem nhé!
...
Ngày 01 tháng 11 năm 2009
Ngồi chờ xe bus trong trường. 1 xe, 2 xe, sắp đến xe rồi.
Bất ngờ chiếc xe bus quen thuộc đó với 1 khuôn mặt lạ khiến con bé ngạc nhiên. Bán vé mở cửa sổ:
- Lên đi chứ c̣n ở đó chờ anh nào hả?
Tất cả lên cửa sau, chỉ duy nhất con bé được lên cửa trước.
- Em chờ xe anh chứ chờ anh nào. Sao hôm nay anh chạy chậm giờ hả?
Quay sang anh lái xe mới “Cháu chào chú ạ!”
Cả anh lái xe và anh bán vé đồng thanh “Cái ǵ cơ?”
Con bé chạy thẳng xuống cuối xe, trèo lên cái ghế yêu thích và nở 1 nụ cười thật tươi. Tâm trạng không tốt khiến nó cảm giác trống trải và mệt mỏi. 45 phút trên xe, nó ước chuyến xe này cứ chạy măi, chạy măi không bao giờ dừng lại.
Đến Nguyễn Hữu Huân, con bé lên đầu xe, kéo cái ghế xanh ra ngồi.
- Anh ơi, tí em xuống nhờ ở đầu Khâm Thiên nhé!
- Anh không biết, em hỏi anh lái xe ḱa.
- Chú ơi, tí cháu xuống nhờ nhé.
- Nhóc nghĩ anh ấy bao nhiêu tuổi mà gọi là chú?
- Cứ lái xe là làm chú được rồi. Chú nhỉ? :D
- Chú th́ xuống cuối xe, không nói ǵ thêm nữa cả.
- Thui vậy, anh ơi, tí cho em xuống nhờ nhé!
- Xe này xe của nhà nước, anh chỉ làm công ăn lương chứ đâu phải xe của anh mà anh được quyền quyết định.
- Thui mà, cho em xuống nhờ đi!
...
- Nếu là đèn đỏ anh cho xuống, c̣n đèn xanh cứ ngồi trên xe nhé.
- Anh đùa à, đèn xanh về công viên th́ em đi xe ǵ về tiếp?
- Không có xe th́ anh đưa em về.
- Thui, xin anh.
May quá, đến ngă tư Khâm Thiên - Lê Duẩn đèn đỏ.
- Hihi. Em may mắn ghê.
- Chuyện, người tốt mà anh. Cảm ơn anh nhá, em về đây. Bye 2 anh.
Xuống xe, đi bộ. Con bé cúi nh́n đường, đếm từng bước thật chậm. Mệt mỏi quá. 1 chút cảm giác lẻ loi, trống vắng len lỏi trong nó.
...
Mua xong đồ, ra Khâm Thiên chờ xe. Ủa, sao hôm nay anh lại đi giờ này nhỉ?
- Sao em ở đây?
- Em xin xuống ở đầu Khâm Thiên. Mà anh ơi, em quên mất là hôm nay anh Đầu Ḅ nghỉ rồi, người khác đi thay. Em hồn nhiên lên xe và suưt nữa th́ không được xuống anh ạ.
- Em trai Xêkô đấy.
- Hả? Em trai Xêkô hả anh? Đúng là anh nào em đấy.
- Vào kia rồi ṿng ra nhé. Đi chơi 1 ṿng chứ?
- Ok. Mà h́nh như chưa bao giờ lên xe anh em được cho xuống đúng bến th́ phải. Hihi. Lúc nào cũng đi vào kia rồi đến ṿng ra mới được anh thả xuống. Đúng là bắt cóc trẻ con.
- Cho tôi xin. Cô có mà là cáo rồi chứ trẻ con ǵ.
:P
Ngày 10 tháng 12 năm 2009
- Em đang làm ǵ đấy?
- Em chuẩn bị đi học bài. Hi. Em tưởng giờ này anh đang đi đám cưới Hải Cún chứ?
- Anh về được 1 lúc rồi. Nt nói chuyện với em 1 lúc.
- Hi. Anh ơi, mọi người trong tổ đang tưởng em là người yêu anh đấy.
- Em thấy sao?
- Dạ. Thấy cái ǵ anh?
- ANH CÓ THỂ LÀM NGƯỜI YÊU EM KHÔNG?
- Anh à, yêu em khổ lắm, không tốt đâu.
- Khổ thế nào?
- Tính cách em không tốt lại hay bệnh tật nữa. Với lại có không ít người trong tổ nghĩ muốn em mà không được. Vậy nên ai yêu em cũng sẽ bị phá.
- Đó là biện minh của em thôi.
- Em đi học đây. Ḿnh nói chuyện sau anh nhé!
Ngày 13 tháng 12 năm 2009
...
- Tặng anh quả táo nè. Anh không được ăn đâu nhé.
...
- Quả táo của em anh để đâu rồi?
- Ở nóc tủ nhà anh. Nhưng sao anh không được ăn? Em không thấy nó đang nh́n anh với ánh mắt ấm ức v́ không hóa kiếp cho nó ḱa.
- Quả táo tượng trưng cho t́nh yêu đấy.
- Thật không?
- Thật. Mà em không tốt đâu. Anh cứ nghĩ kỹ đi nhé. Em đi ngủ trước đây. Mai em phải đi học sớm.
- Uh. Ngủ ngon nhé.
Ngày ... tháng ... năm 2010
- Ḿnh nói chuyện em nhé!
- Vâng. Em đang nghe nè anh.
- Em kiểm tra xem có ai nghe điện thoại dưới nhà không đi.
- Không có ai đâu anh.
...
Con bé lặng người. Cái t́nh yêu nó mong muốn, cái hạnh phúc nó kiếm t́m chả nhẽ lại nhẫn tâm và tàn nhẫn thế sao?
- Anh không yêu em, có thể nói thẳng anh không yêu em. C̣n đừng xúc phạm em như thế nhé... Em đă từng nói với anh, những người quư em nhiều th́ những người ghét em cũng không ít.
...
- OK. Chúng ta chia tay.
Ngày ... tháng ... năm 2010
Con bé vẫn lang thang đi bus. Nó buồn nhưng cũng hiểu ra nhiều điều. Vẫn lặng thinh như vậy. Lên xe anh nhưng 2 người không nói câu nào. Nó đi thẳng xuống cuối xe... Bấm đèn ra cửa và xuống đúng điểm dừng. Lang thang đi bộ rồi nó lấy điện thoại ra.
- Anh đang ở đâu đấy?
- Anh đang ở Ô Chợ Dừa vào trong kia.
- Em chờ anh ở Long Biên nhé.
- Nhóc hâm à? Phải gần 2 tiếng nữa anh mới về đến đó mà.
- Vâng, nhóc hâm rồi. Nhóc chờ anh nhé. Anh đi nhanh lên nha.
Điểm Trung chuyển Long Biên có 1 con bé ngồi tha thẩn, khuôn mặt thẫn thờ. Mọi người đến rồi lại vội vă lên xe. Tấp nập, hối hả. H́nh như chỉ có ḿnh con bé ngốc nghếch đó ngồi ở đấy, lặng lẽ, cô đơn. Nó nh́n mọi thứ xung quanh rồi mỉm cười. Cũng chả hiểu tại sao lại cười nữa. 2 tiếng sau.
- Nhóc chờ anh lâu chưa?
- Từ lúc em điện thoại.
- 2 tiếng rồi.
- Vâng.
- Em gái, có chuyện ǵ đúng không?
- Không anh ạ. Chỉ đơn giản hôm nay em thích đi xe bus, thích nh́n mọi thứ xung quanh em thôi.
- Em không hợp với bus đâu. T́m con đường mới đi em. Hôm nay anh chiều em gái. Anh sẽ đi chậm lại để em thấy thoải mái nhé.
- Không anh ơi. Như thế đông lắm.
Anh trai lấy điện thoại ra. “Ông à, hôm nay xe tôi không đón khách. Tí ông chịu khó hộ tôi 1 lượt nhé, mai tôi bù ông. Hehe”
- Thế là ok rồi nhé. Anh đi chậm, xe vẫn vắng cho em thấy thoải mái.
- Em cảm ơn anh.
Ngày ... tháng ... năm 2010
...
- Ḿnh đang làm ǵ đấy?
- Em đang đi học ạ.
- Uh nhỉ. Anh quên mất là hôm nay ḿnh phải đi học.
- Có chuyện ǵ thế anh?
- Không. Ḿnh học đi. Tối anh nhắn tin sau.
...
- Em ngủ chưa?
- Em chưa. Em đang chờ anh nhắn tin.
- Anh không thích em như thế. Nhỡ anh không nhắn tin em chờ đến sáng à?
Con bé không nói ǵ. Thực ra nó không c̣n nghĩ nó sẽ nhận được cuộc gọi này. Đôi khi chỉ đơn giản là do thói quen nên nó không ngủ được mà thôi.
Ngày 24 tháng 05 năm 2010
- Ngày mai sinh nhật bố, anh đổi ca sáng rồi vào chúc mừng bố nhé!
- Mai à. Uh, để anh gọi điện đổi ca.
Ngày ... tháng ... năm 2010
...
- Con dứt dần mối quan hệ đó đi nhé. Không được đâu.
...
Từ xưa đến nay nó vốn dĩ đâu có được quyết định điều ǵ. Cấp1 học ở đâu, cấp 2 học ǵ, cấp 3 hay đại học nào, làm ǵ, học ǵ, chơi ǵ... tất cả đều do bố mẹ nó quyết định. Nó khóc. Nó muốn ít nhất 1 lần nó được quyết định theo ư nó, ít nhất 1 lần nó được làm cái mà nó thích. Dù sai nhưng sau này, nó vẫn có thể mỉm cười để nói rằng “Đó là lựa chọn của chính ḿnh”.
Ngày ... tháng ... năm 2011
...
- Con có quyền lựa chọn của con nhưng mẹ khuyên con nên suy nghĩ. Người bố mẹ chọn có thể lo cho con đủ mọi thứ. Cô chú th́ quá ưng con rồi, con mà làm dâu nhà đấy th́ cực sướng. Con chả cần lo nghĩ ǵ. Tiền không thiếu, nhà cũng không thiếu. Gia đ́nh lại quá ủng hộ.
...
Ngày ... tháng ... năm 2011
1 ḿnh nó lên Phú Thọ, lên với anh trai để thay đổi không khí, để t́m câu trả lời cho con đường nó đang đi. Không 1 cuộc điện thoại, không chút lo lắng dành cho nó. Nó khóc.
Ngày ... tháng ... năm 2011
... Nh́n đứa em bước vào lễ đường trong niềm vui sướng hân hoan của bố mẹ. Con bé chạnh ḷng. Nó đang đúng hay đang sai? Thực ra bố mẹ có cái lư của bố mẹ. Cũng thực ra bố mẹ chỉ muốn tốt cho nó mà thôi...
Ngày ... tháng ... năm 2011
- Lẽ ra em cần nói chuyện này với chồng từ lâu rồi nhưng em nghĩ em giải quyết được nên em muốn tự ḿnh giải quyết. Em không ngờ càng ngày em càng làm mọi chuyện rối tung lên. Mẹ chồng không thích em. Ngay từ đầu đă thế và bây giờ càng rơ ràng gay gắt với em hơn. Mẹ chồng với người yêu cũ của chồng vẫn c̣n liên lạc với nhau. Chắc chồng không lạ. Cô ta từng tuyên bố là sẽ phá em. Bây giờ cô ta đă tác động được đến mẹ của chồng. Em bắt đầu thấy sợ cô ta rồi. Em biết chuyện này thực sự khiến chồng khó xử. Nhưng lư do em muốn ở riêng cũng là v́ thế. Khi em cưới chồng, chắc chắn sẽ không có nhà ngoại. V́ thế nếu như sau này mẹ chồng chỉ thẳng mặt em đuổi th́ em làm thế nào? Em sẽ về đâu? Em muốn chắc chắn đó sẽ là căn nhà của em. V́ khi em cưới chồng ngoài căn nhà đó ra, em không c̣n nơi nào để đi nữa.
- Hâm. Vợ ngủ đi nhé. Chuyện đó để hôm khác nói.
Ngày ... tháng ... năm 2011
...
- Chồng nghỉ chưa? Sao ồn thế?
- Anh đang ở 4 hồ uống cafe.
...
- Thui, anh làm ǵ th́ làm đi, em chả nghe thấy ǵ cả.
Ấm ức, con bé đập máy tính. Ầm như thế mà cũng chả thèm ra ngoài nghe điện thoại nữa. Nó có là cái ǵ không nhỉ?
----------***----------
Trải qua biết bao nhiêu nó mới dành được t́nh yêu cho chính ḿnh. Nhưng đến khi nó t́m được t́nh yêu đó cũng là lúc nó mất đi quá nhiều thứ. Gia đ́nh, bạn bè, anh chị em. Người đó là quyết tâm của nó, là mục đích mà nó dám bỏ qua tất cả mọi thứ xung quanh không màng đến mọi chuyện. Nhưng liệu nó sẽ có được ǵ?
Anh đă không c̣n như xưa nữa hay do nó đă thay đổi?
Nó yêu anh. Nhưng nếu chỉ ḿnh nó quyết tâm liệu nó có thể vượt qua được những áp lực từ dư luận, từ chính những con người xung quanh nó?
Nhận sự quan tâm sâu sắc từ 1 người con trai khác. Nó biết như thế là không tốt khi trên danh nghĩa nó đang có người yêu. Nhưng bản năng của 1 người con không cho phép nó được làm bố mẹ nó buồn. Hơn nữa nó biết nó là kỳ vọng cả đời của bố mẹ nó.
Uh, ban đầu chỉ làm bạn nhé. Những tin nhắn quan tâm, sự tác động của cả 2 gia đ́nh, cuộc sống đă cuốn con bé vào cái ṿng xoáy của cơm, áo, gạo, tiền và những lo toan cho tương lai.
Nó biết đă đến lúc nó phải quyết định, phải lựa chọn. Dù cho quyết định của nó như thế nào đi nữa, khi chưa đi hết quăng đường nó cũng không thể biết nó đă đúng hay sai...