lady_29
05-30-2011, 11:37 AM
Đi bus em gặp rất nh́u chuyện, vui có buồn có, hạnh phúc có tủi thân cũng có. Có những lúc em muốn khóc nhưng nước mắt em bị nụ cười luôn nở trên môi em che khuất mất rùi, em là thế đó lúc nào cũng cười cho dù là em thật sự rất buồn.:-(
Có người đă nói với em. lúc nào em cũng thía làm người khác không hiểu được em, anh Tùng Giám Sát trên sở cũng bỉu em, người ta muốn theo đuổi em, muốn tiến đến với em , nhưng em luôn cười với tất cả mọi người làm người ta không dám, người ta sợ bị tổn thương, người ta sợ em không thật ḷng.
Có những lúc em rung động , có những lúc em muốn dựa vào 1 ai đó nhưng cái hạnh phúc đó mong manh, có lẽ nó không thuộc về em :-SS...
Thêm vào đó tính em trẻ con lại thíc vui, thíc xí xớn nên mọi cái t́nh cảm mà em ngộ nhận là t́nh iu luôn chỉ ngắn ngủi thía thui. Em biết tính em chứ, v́ thế mà em luôn tạo cho ḿnh 1 cái vỏ bọc vui vẻ, không có ǵ có thể làm ảnh hưởng đến em, cả khi em buồn nhất em cũng sẽ cười, cười để tiếp tục bước đi, để không bị ai phát hiện ra em đang nghĩ ǵ. :D
Liệu có ai biết được rằng em nhạy cảm lém, em dễ xúc động, em dễ bị tổn thương. Chỉ cần 1 câu nói của ai đó cũng làm em phải suy nghĩ.
Anh Cường lái xe 29T-3396, anh Thanh lái xe 29T-4737 2 anh đều rất giỏi, giỏi đoán suy nghĩ người khác, anh rất có con mắt nh́n người nên anh hiểu em là người như thế nào, em thíc ai, ai thíc em anh đều biết, anh luôn cho em những lời khuyên chân thành, luôn suy nghĩ cho em, cám ơn anh đă luôn coi em như người em gái nhỏ dại, luôn nhắc nhở d́u dắt và khuyên bảo em. anh thật tốt.:D Cám ơn anh nh́u lém!
Người được nghe nh́u lời khen cũng như những lời chê về em nhất là anh đó, Anh Tùng-giám sát à. Nhưng anh vẫn luôn tin tưởng em ,Anh cũng từng nói người ta không tiếp xúc với em nh́u, nên họ không thể biết em tốt hay không ,cũng như không có quyền nói em thế nọ thế kia, bus có người này người kia, người quư em , người không thíc em nhưng không sao cả v́ vẫn c̣n nh́u người hiểu em và tốt với em như anh. anh bỉu em gái anh cũng sinh năm 91, tính em gái anh cũng như em nên anh có thể hiểu được cách suy nghĩ của 9x bọn em . V́ thế mà anh luôn động viên em những lúc em buồn, luôn bảo vệ và quan tâm em.Cám ơn anh nh́u nh́u...
Từ ngày 29 không vào Định Công, nh́u lúc đi học em nghĩ mệt mỏi khi phải đợi 2 tuyến xe, nh́u lúc em mệt không biết làm sao để về nhà cho thật nhanh v́ từ nhà em tới trường bây giờ phải mất 70'. Nhưng sau một thời gian đi 12, em gặp và quen nh́u người làm em rất vui, em thấy quăng đường sao ngắn lại, em thcis những ngày đi học được gặp mọi người.:D:D
Được quen biết các anh là niềm may mắn, là niềm vui của em . cám ơn các anh đă tin tưởng và luôn ở bên cạnh em , luôn quư mến em... Cám ơn các anh đă cho em thêm niềm tin vào bus vào cuộc đời này, cho em thêm nghị lực bước tiếp trên con đường dài... Một lần nữa em muốn nói : Cám ơn mọi người... em iu mọi người nh́u lém.:)
Có người đă nói với em. lúc nào em cũng thía làm người khác không hiểu được em, anh Tùng Giám Sát trên sở cũng bỉu em, người ta muốn theo đuổi em, muốn tiến đến với em , nhưng em luôn cười với tất cả mọi người làm người ta không dám, người ta sợ bị tổn thương, người ta sợ em không thật ḷng.
Có những lúc em rung động , có những lúc em muốn dựa vào 1 ai đó nhưng cái hạnh phúc đó mong manh, có lẽ nó không thuộc về em :-SS...
Thêm vào đó tính em trẻ con lại thíc vui, thíc xí xớn nên mọi cái t́nh cảm mà em ngộ nhận là t́nh iu luôn chỉ ngắn ngủi thía thui. Em biết tính em chứ, v́ thế mà em luôn tạo cho ḿnh 1 cái vỏ bọc vui vẻ, không có ǵ có thể làm ảnh hưởng đến em, cả khi em buồn nhất em cũng sẽ cười, cười để tiếp tục bước đi, để không bị ai phát hiện ra em đang nghĩ ǵ. :D
Liệu có ai biết được rằng em nhạy cảm lém, em dễ xúc động, em dễ bị tổn thương. Chỉ cần 1 câu nói của ai đó cũng làm em phải suy nghĩ.
Anh Cường lái xe 29T-3396, anh Thanh lái xe 29T-4737 2 anh đều rất giỏi, giỏi đoán suy nghĩ người khác, anh rất có con mắt nh́n người nên anh hiểu em là người như thế nào, em thíc ai, ai thíc em anh đều biết, anh luôn cho em những lời khuyên chân thành, luôn suy nghĩ cho em, cám ơn anh đă luôn coi em như người em gái nhỏ dại, luôn nhắc nhở d́u dắt và khuyên bảo em. anh thật tốt.:D Cám ơn anh nh́u lém!
Người được nghe nh́u lời khen cũng như những lời chê về em nhất là anh đó, Anh Tùng-giám sát à. Nhưng anh vẫn luôn tin tưởng em ,Anh cũng từng nói người ta không tiếp xúc với em nh́u, nên họ không thể biết em tốt hay không ,cũng như không có quyền nói em thế nọ thế kia, bus có người này người kia, người quư em , người không thíc em nhưng không sao cả v́ vẫn c̣n nh́u người hiểu em và tốt với em như anh. anh bỉu em gái anh cũng sinh năm 91, tính em gái anh cũng như em nên anh có thể hiểu được cách suy nghĩ của 9x bọn em . V́ thế mà anh luôn động viên em những lúc em buồn, luôn bảo vệ và quan tâm em.Cám ơn anh nh́u nh́u...
Từ ngày 29 không vào Định Công, nh́u lúc đi học em nghĩ mệt mỏi khi phải đợi 2 tuyến xe, nh́u lúc em mệt không biết làm sao để về nhà cho thật nhanh v́ từ nhà em tới trường bây giờ phải mất 70'. Nhưng sau một thời gian đi 12, em gặp và quen nh́u người làm em rất vui, em thấy quăng đường sao ngắn lại, em thcis những ngày đi học được gặp mọi người.:D:D
Được quen biết các anh là niềm may mắn, là niềm vui của em . cám ơn các anh đă tin tưởng và luôn ở bên cạnh em , luôn quư mến em... Cám ơn các anh đă cho em thêm niềm tin vào bus vào cuộc đời này, cho em thêm nghị lực bước tiếp trên con đường dài... Một lần nữa em muốn nói : Cám ơn mọi người... em iu mọi người nh́u lém.:)