aniam
02-23-2009, 02:21 AM
Tôi đi xe buýt đã từ lâu lắm rồi nhưng mới chỉ là đi vé ngày, đi một hai lần, còn đi thường xuyên bắt đầu từ tháng 10 năm 2008. Mới được gần nửa năm, hãy còn thua xa so với các bậc cao niên nhưng tôi cũng có ối chuyện vui buồn cùng xe buýt muốn viết ra đây để chia sẻ với mọi người...
Là ma mới nên tôi xin kể dăm ba chuyện vui trước cho không khí thoải mái. Trước hết là xin cám ơn mấy anh xe buýt số 60. Tôi đi xe 60 thường xuyên và thấy xe gần như không bỏ bến bao giờ, dừng hẳn lại cho khách lên xuống. Tất nhiên là chưa được như Tây, chưa coi khách là thượng đế đâu nhưng được như xe 60 là tốt lắm rồi! Tôi còn nhớ có lần đọc được trên xe 60 mấy câu thơ các anh dán trên xe:
Nhớ về em , anh vững vàng tay lái
Thương về mẹ , con nhè nhẹ chân ga
Nhớ ơn cha con từ từ lên dốc
Đủ năm cốc không cầm vô lăng
Chúc các anh, các chú, các bác của xe 60 và cả các tuyến khác tiếp tục vững vàng trong công việc để hành khách chúng tôi được nhờ.
Tôi chưa đi hết các tuyến nên nếu có xe nào cũng tốt như 60 thì mong được lượng thứ. Ngoài ra cũng có nhiều bác tài và phụ xe rất tốt, nói chuyện rất vui. Đặc biệt là có bác gì đầu trọc, lái xe 16 thấy tôi đang chạy hết cả hơi còn dừng xe lại cho tôi lên. Nếu lúc đó tôi đang đi bàn công chuyện quan trọng, đi muộn là đi đứt sự nghiệp, được bác giúp nên mới đến kịp thì câu chuyện này sẽ hay hơn. Nhưng lúc đó cũng bình thường như bao lúc khác thôi! Tuy vậy, lòng tốt của bác thì vẫn luôn ở mãi trong trái tim tôi. Xin cám ơn bác.
Còn nhớ những ngày Hà Nội ngập lụt ghê gớm, xe buýt vẫn cứ chạy bình thường. Hôm ấy tôi không biết được nghỉ học nên vẫn đi, đường ngập cao lắm nhưng mấy anh lái xe vẫn vững vàng tay lái, lại còn tếu táo rằng thuộc từng... nắp cống, hố ga rồi, yên chí lớn! Nếu tôi được mời viết kịch bản HOA TÁO, tôi sẽ chế lời bài hát "Tình khúc vàng" thành "Nhớ từng nắp cống, nhớ từng hố ga..." :)
Thỉnh thoang tôi với cậu bạn đi xe buýt có hay ba hoa với nhau. Phần thắng thường thuộc về tôi nhưng lần ấy thì cậu bạn đã thắng ngoạn mục! Tôi thì ba hoa rằng xe buýt tao đi đông lắm, nhấc chân lên là khỏi đặt xuống. Tưởng mình lại thắng ai dè cậu bạn hỏi "Thế mày đã xuống xe buýt bằng đường cửa sổ chưa ???". Lần đấy tôi thua nhưng được trận cười vỡ bụng!!!
Chuyện vui còn lắm lắm nhưng xin tạm dừng ở đây, xin được nêu một vài góp ý để chuyện vui đã dài còn dài hơn nữa. Đầu tiên là cách phục vụ. Cái này khó sửa lắm vì nói thật là chả cứ gì xe buýt, nhiều nơi khác, mang tiếng là lắm chữ nhưng cũng chả đâu vào đâu. Tuy nhiên không thể vin vào đây để bao biện được. Thỉnh thoảng về quê tôi hay đi xe khách của hãng H&N, tôi thấy phục vụ rất tốt, chu đáo. Có lẽ các bác tài cũng như phụ xe cần thay đổi để hành khách thấy thoải mái hơn, bản thân mình cũng có nhiều niềm vui. Tôi hiểu các bác, các chú, các anh có nhiều cái khổ: đường bé tí mà người tham gia giao thông vô ý thức, ối hành khách cũng chả văn minh, phải chạy đua với thời gian... Nhưng đâu thể lấy cái xấu để trị cái xấu được. Mong sẽ có sự thay đổi.
Còn một điều nữa tôi muốn gửi đến những người làm công tác quản lý. Đó là đã có rất nhiều thay đổi, đã có hẳn một diễn đàn để bàn về văn minh xe buýt thì cũng mong sẽ có những biện pháp giải quyết tận gốc vấn đề chứ đừng chỉ là những giải pháp bề nổi. Ví như bác tài phóng nhanh, bỏ bến vì đâu? Rõ ràng là do phải chạy đua với thời gian, vậy thì vào giờ cao điểm, hãy nới rộng thời gian cho họ. Tôi không biết đã có biện pháp này chưa nhưng cứ đánh liều viết ra đây, có gì sai sót, mong lượng thứ.
Là ma mới nên tôi xin kể dăm ba chuyện vui trước cho không khí thoải mái. Trước hết là xin cám ơn mấy anh xe buýt số 60. Tôi đi xe 60 thường xuyên và thấy xe gần như không bỏ bến bao giờ, dừng hẳn lại cho khách lên xuống. Tất nhiên là chưa được như Tây, chưa coi khách là thượng đế đâu nhưng được như xe 60 là tốt lắm rồi! Tôi còn nhớ có lần đọc được trên xe 60 mấy câu thơ các anh dán trên xe:
Nhớ về em , anh vững vàng tay lái
Thương về mẹ , con nhè nhẹ chân ga
Nhớ ơn cha con từ từ lên dốc
Đủ năm cốc không cầm vô lăng
Chúc các anh, các chú, các bác của xe 60 và cả các tuyến khác tiếp tục vững vàng trong công việc để hành khách chúng tôi được nhờ.
Tôi chưa đi hết các tuyến nên nếu có xe nào cũng tốt như 60 thì mong được lượng thứ. Ngoài ra cũng có nhiều bác tài và phụ xe rất tốt, nói chuyện rất vui. Đặc biệt là có bác gì đầu trọc, lái xe 16 thấy tôi đang chạy hết cả hơi còn dừng xe lại cho tôi lên. Nếu lúc đó tôi đang đi bàn công chuyện quan trọng, đi muộn là đi đứt sự nghiệp, được bác giúp nên mới đến kịp thì câu chuyện này sẽ hay hơn. Nhưng lúc đó cũng bình thường như bao lúc khác thôi! Tuy vậy, lòng tốt của bác thì vẫn luôn ở mãi trong trái tim tôi. Xin cám ơn bác.
Còn nhớ những ngày Hà Nội ngập lụt ghê gớm, xe buýt vẫn cứ chạy bình thường. Hôm ấy tôi không biết được nghỉ học nên vẫn đi, đường ngập cao lắm nhưng mấy anh lái xe vẫn vững vàng tay lái, lại còn tếu táo rằng thuộc từng... nắp cống, hố ga rồi, yên chí lớn! Nếu tôi được mời viết kịch bản HOA TÁO, tôi sẽ chế lời bài hát "Tình khúc vàng" thành "Nhớ từng nắp cống, nhớ từng hố ga..." :)
Thỉnh thoang tôi với cậu bạn đi xe buýt có hay ba hoa với nhau. Phần thắng thường thuộc về tôi nhưng lần ấy thì cậu bạn đã thắng ngoạn mục! Tôi thì ba hoa rằng xe buýt tao đi đông lắm, nhấc chân lên là khỏi đặt xuống. Tưởng mình lại thắng ai dè cậu bạn hỏi "Thế mày đã xuống xe buýt bằng đường cửa sổ chưa ???". Lần đấy tôi thua nhưng được trận cười vỡ bụng!!!
Chuyện vui còn lắm lắm nhưng xin tạm dừng ở đây, xin được nêu một vài góp ý để chuyện vui đã dài còn dài hơn nữa. Đầu tiên là cách phục vụ. Cái này khó sửa lắm vì nói thật là chả cứ gì xe buýt, nhiều nơi khác, mang tiếng là lắm chữ nhưng cũng chả đâu vào đâu. Tuy nhiên không thể vin vào đây để bao biện được. Thỉnh thoảng về quê tôi hay đi xe khách của hãng H&N, tôi thấy phục vụ rất tốt, chu đáo. Có lẽ các bác tài cũng như phụ xe cần thay đổi để hành khách thấy thoải mái hơn, bản thân mình cũng có nhiều niềm vui. Tôi hiểu các bác, các chú, các anh có nhiều cái khổ: đường bé tí mà người tham gia giao thông vô ý thức, ối hành khách cũng chả văn minh, phải chạy đua với thời gian... Nhưng đâu thể lấy cái xấu để trị cái xấu được. Mong sẽ có sự thay đổi.
Còn một điều nữa tôi muốn gửi đến những người làm công tác quản lý. Đó là đã có rất nhiều thay đổi, đã có hẳn một diễn đàn để bàn về văn minh xe buýt thì cũng mong sẽ có những biện pháp giải quyết tận gốc vấn đề chứ đừng chỉ là những giải pháp bề nổi. Ví như bác tài phóng nhanh, bỏ bến vì đâu? Rõ ràng là do phải chạy đua với thời gian, vậy thì vào giờ cao điểm, hãy nới rộng thời gian cho họ. Tôi không biết đã có biện pháp này chưa nhưng cứ đánh liều viết ra đây, có gì sai sót, mong lượng thứ.